ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
TỔNG HỢP CÁC BÀI PHÁP

A A A

Chuyển đổi nhân quả

Nhân quả


image_pdfimage_print

Lớp Chánh Kiến, ngày tháng 11 năm 2005

CHUYỂN ĐỔI NHÂN QUẢ

Mỹ Linh vấn đạo

HỎI: Kính bạch Thầy, con hỏi về cái chuyển nhân quả thưa Thầy. Trong cuộc sống, có nhiều tình huống như những việc xảy ra va chạm, nếu hai đối tượng đều xả thì nhanh. Còn mà nếu đối tượng mà, ví dụ như ở gia đình chẳng hạn, những va chạm trong cuộc sống, mình xả, mình cố chuyển nhưng mà nó sân, nó cố chấp hoài thì mình làm sao thưa Thầy?

ĐÁP: À, đối với những người ngoài đời họ không biết tu đó thì có cái mình nhẫn người ta thôi, mình thấy họ là ác thì mình nhẫn người ta, mình không có đương đầu với họ nữa.

Bởi vì mình đương đầu thì mình bị trôi dạt ở trong nhân quả rồi. Cho nên tiến tới thì trôi dạt, còn mình chịu thua mình đứng lại thì mình chìm xuống, tức là mình để âm thầm sự đau khổ trong lòng của mình. Cho nên, tốt hơn là mình xả ngay. Thôi bây giờ những người ác là mình tránh, mình không chơi với họ nữa, mình biết họ không thể nào mà nhiếp phục được, không thể nào nói họ nghe được, thì tốt hơn những người ác đó mình không đến chơi nữa, mình không có thân nữa, mình không có liên hệ với họ nữa, mình tránh xa họ ra, cứ mỗi lần mình tìm cách tránh.

Bởi vì đối với người tu mà mình gần những người ác thì mình sẽ bị thiệt thòi rất lớn, họ nói nặng, nói nhẹ mình cũng không dám nói họ gì hết. Cho nên mình biết rồi, những người đó mình tránh xa, mình không thể nào giúp cho họ trở thành người thiện được hết, thậm chí như giáo pháp của Phật họ còn không nghe huống hồ là mình. Cho nên những người ác là mình nên tránh, đừng có gần họ nữa, thấy họ ác là mình tránh.

Cho nên, đức Phật nói có những điều mà cần phải tránh để đem lại sự vô lậu cho mình; có những điều mình cần phải thọ dụng để nó không có lậu hoặc. Cho nên, những điều cần nên tránh thì mình xét thấy mình nên tránh người đó. Trong xã hội người ác nhiều lắm mấy con, mình nên tránh, mình không cảm hóa họ được thì mình nên tránh.

Và cái thứ nhất, đối với người đó mình nên im lặng như Thánh, nhưng mà giải quyết được tâm mình, đừng để vì sự việc đó mà khổ đau, ray rứt mình. Thì mấy con nhớ vấn đề đó là chuyển đổi nhân quả đó. Nghĩa là mình chuyển về mặt hình thức của nó, đương đầu với người đó thì mình tránh, mình không gặp, gặp thì nó có nhiều cái nó xảy ra.

Cái thứ hai là mình chuyển đổi tâm mình, đừng vì cái người đó mà mình buồn giận, phiền não, chịu đựng trong lòng của mình, mình cố gắng xả tâm mình cho hết.

Không chơi là nó không có xảy ra nữa, và đồng thời giải quyết tâm mình, tất cả những gì họ tranh chấp với mình, tất cả những gì mà họ đã mạt sát mình, mình xả ngay liền, và từ đây về sau thì không để xảy ra những điều đó nữa. Thì cái đó đúng là chúng ta đã chuyển đổi nhân quả của tâm và chuyển đổi nhân quả của hoàn cảnh.

Chứ còn mình cứ sống chung đụng là mình không chuyển đổi hoàn cảnh. Thí dụ như ở đây có người đó họ đối với mình họ có cái ác cảm, thấy không được cứ dời nhà đi chỗ khác, mặc dù rất khó khăn khi rời nhà đi chỗ khác là mình phải tốn hao, nhưng mình muốn tâm mình được an ổn thì mình nên dời nhà đi chỗ khác. Như bà Mạnh Mẫu, muốn con mình trở thành một người con tốt, cho nên ba lần dời nhà. Cho nên, mình muốn được yên ổn thì mình không những ba lần mà bảy lần hoặc mười lần dời nhà cũng được. Thấy ở gần cái ông ác này thôi tui đi kiếm đất chỗ khác mua dời nhà chỗ khác ở, nhất định là phải tránh những người ác. Chứ còn mấy con ở xóm mà mấy ông rượu chè, mấy ông ác thì thôi chắc chắn là mình chịu không nổi rồi.

Cho nên, trong cái vấn đề học đạo đức của đạo Phật, chúng ta biết cách thức cần phải tránh né những điều ác, những người ác, hoàn cảnh ác. Ở những nơi nào đó mà mình sẽ bị nhiễm những ác pháp, cũng như bây giờ các con ở cái chỗ mà người ta đâm giết với nhau, riết rồi mấy con cũng phải đâm giết thôi, cho nên mình tránh nơi đó, nơi ác mình tránh thì nó sẽ đem lại hạnh phúc của mấy con, đem lại sự bình an cho chính mình.

Cho nên, mình đừng nghĩ rằng ở đây nó hợp với tôi, ở đây là dòng họ, cha mẹ tôi hồi nào tới giờ ở đây. Mà bây giờ có bao nhiêu người ác ở đây thì thôi tôi tránh đi, tôi bỏ xứ sở tôi đi, tôi tìm chỗ nào mà có người tốt, người bình an tôi ở. Hoặc là cái người đó dù có xấu đi chăng nữa họ cũng còn đỡ hơn là những người quá cực ác. Cho nên, mình càng tránh càng tốt. Ở trên quê hương nơi nào cũng là nơi ở được hết, chứ không phải chỉ có quê cha đất tổ.

Cũng như Thầy thành lập Trung Tâm An Dưỡng, đâu có nghĩa là nơi đây mà Thầy thành lập Trung Tâm An Dưỡng, nghĩa là trên đất nước, chỗ nào cũng có thể thành lập Trung Tâm An Dưỡng được hết. Đối với Thầy, chỗ nào thuận duyên là chỗ ấy Thầy đến, chớ không phải riêng chỉ có Tu viện Chơn Như này không. Ờ nói bây giờ, chỗ này sanh trưởng Thầy, rồi chỗ này Thầy tu tập từ đó Thầy chứng đạo, hãy duy trì. Thầy nghĩ rằng, trên mảnh đất quê hương của chúng ta, đất nước Việt Nam thì bất cứ chỗ nào cũng là mảnh Thánh địa mà nơi đó có người tu tập được, chớ không phải riêng gì chỗ đó để mà chúng ta chiêm ngưỡng.

Vì nơi đó, nơi đất nước đó đã sanh trưởng Thầy, nơi đó Thầy ra đời, Thầy viết lại sách đạo đức, Thầy gợi người ta tu tập thì nơi đó, bất cứ trên đất nước của chúng ta nơi nào cũng là được cả hết, chứ không riêng gì chỉ có Trảng Bàng – Tây Ninh này mới là Trung Tâm An Dưỡng. Đó, thì cái duyên nó ở đâu thì Thầy làm đó.

(Trích Lớp Chánh Kiến, bài 041-(LCK-021B)-(Nu)-vdNhanQua-TTAD-LoDapChungSanh-CanTuNghiep-LatMa-Anan-(11-2005).mp3, phút thứ 9’:06 – 15’: 05)


Chia sẻ trang này

(Số lượt xem bài: 88)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.