ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
TỔNG HỢP CÁC BÀI PHÁP

A A A

Từ trường nhân quả

Chánh kiến, Nhân quả


image_pdfimage_print

Lớp Chánh Kiến, ngày tháng 11 năm 2005

TỪ TRƯỜNG NHÂN QUẢ

Tu sinh vấn đạo

HỎI: Con thưa Thầy, con nghe Thầy nói về từ trường, con tưởng tượng như là luồng khí trong không khí phải không Thầy?

ĐÁP: Nó không phải là từ trường, tại vì nó là danh từ Thầy đặt, nó vô hình, vì con thấy Thầy chửi người ta có âm thanh Thầy chửi, cái lòng tức của Thầy nhưng mà cái lực của nó không phải là không khí, là luồng gì hết. Nó vô hình vô cùng nhưng mà nó có ở trong không gian chúng ta.

Bởi vì tại sao nó không có sao được? Con có Thấy những hình ảnh nó vẫn còn lưu lại. Cũng như bây giờ trong lớp học chúng ta vậy, nhưng 1000 năm sau nó cũng còn mấy con, nó đâu có mất. Cho nên vì vậy người ta vào Tam Minh người ta thấy cái hình ảnh đó cụ thể, rõ ràng. Bây giờ cả ngàn năm rồi, hai ngàn mấy trăm năm rồi, đức Phật còn giảng đạo lúc còn trẻ chứ chưa già mà, mới đi ra thuyết giảng mà, cái hình ảnh trẻ nó cũng vẫn còn như thường, rồi cái hình ảnh đức Phật sắp sửa nhập Niết Bàn, ông già 80 tuổi rồi nó cũng còn trong đó, nó đâu có xóa đâu.

Thì cái đó Thầy không biết nói làm sao, Thầy cũng không hiểu mà nói cho mấy con được, Thầy thấy biết mà Thầy nói sao được, nhưng mà nó không có cái luồng không khí, nó như cái dòng điện, hay như thế nào, … bởi vì nhiều khi dòng điện nó đi trong dây đồng vậy, mình cũng đâu có biết sao mà nó cháy đèn, phải không? Thầy nói đâu có được cái này. Nó không thấy được, nhưng mà nó có chứ, nó không có sao được!? Thầy ví dụ những cái đó nó cụ thể như vậy.

Cũng như bây giờ không khí của chúng ta nó có nhiều cái vô hình của nó, nó pha trộn ở trong này nhiều lắm, có khi những chất bẩn nó cũng có, những chất thanh tịnh nó cũng có ở trong này, đủ thứ lộn xộn, mặc dù là mình hít thở mình thấy sống như vậy, nhưng mà thật sự trong đó nó có nhiều lắm. Cho nên, “từ trường” chỉ là một danh từ mượn theo khoa học nói cho nó có vẻ chứ Thầy chưa có biết danh từ để gọi nó, nhưng mà mường tượng. Cũng như các con thấy nam châm chứ gì, để cái miếng sắt nó có cái sức hút, cái sức hút đó mình đâu có thấy được mà sao nó hút cái mảnh sắt được, các con hiểu chỗ đó! Nó gọi là từ trường của nam châm, thì mình nói một lời nói ác thì từ trường nó phóng ta, mình nói một lời nói thiện thì từ trường nó phóng ra.

Cái ý của Thầy thôi mà giữ thanh thản, an lạc, vô sự nó phóng ta cái từ trường đó, các con hiểu không? Thầy nói từ trường để cho các con mường tượng giống như từ trường của nam châm, từ trường của điện, cái từ trường của năng lượng mặt trời,… tất cả những cái đó đều có từ trường. Cũng như lá cây nó phóng xuất ra dưỡng khí hay thán khí của nó, nhưng hình ảnh đó mắt mình không thấy được làm cho mình không có cụ thể nhưng mà nó vẫn có. Cho nên vì vậy mà các nhà khoa học có máy móc người ta đo được, mình thì không được.

HỎI: Mô Phật, kính bạch Thầy! Nói về từ trường, tuy rằng nó không nhìn thấy nhưng vẫn cảm thấy được, thí dụ như là có một nơi nào đó như có chiến tranh, chết chóc nhiều, số lượng người chết đông, nhưng mà lâu tận bao nhiêu chụp năm đi nữa khi mà đi qua đó tự nhiên con người mình nó rợn lên, nó sợ. Từ trường nó lạnh, nó ớn hay nó làm sao đó. Hoặc thí dụ như một ngôi làng, một chỗ nào đó mình nghe nói bọn cướp ở đó, lúc đó mình tới đó mình thăm mình cũng sợ, tự nhiên từ trường ác đó làm mình sợ mà mình không thấy được từ trường đó. Thì cái đó giải thích như thế nào? (Liễu Huệ vấn đạo)

ĐÁP: Thì cái đó là qua sự giao cảm của con trong khoảng không gian đó nó có ảnh hưởng rất lớn là tại vì, mặc dù con không tiếp nhận nhưng vì ở đó nó còn sát khí chỗ người ta chết, nó rờn rợn.

Cũng như bây giờ Thầy nói con đi qua đồng mả đi, người ta đem người ta chôn nhiều người chết ở đó, đi ngang mình cũng nghe rờn rợn, tại vì cảm nhận của mình qua cái tưởng của mình. Cảm nhận không rõ ràng, nó cảm nhận sự sợ của nó. Cho nên hầu như bản chất của chúng ta sợ thì nó có cái đó, mà không sợ thì nó bình thường. Từ trường này nó không phải như vậy. Cái đó là sự giao cảm giữa mình với bầu không khí tại địa điểm đó.

Còn từ trường này nó là cái nghiệp rồi. Thành ra nói nó tương tự để cho chúng ta hiểu thôi, nó giống như từ trường của nam châm, nó không phải sợ ai hết, nhưng mà nó vẫn có ở trong không gian chúng ta, bởi vì người nói nó cũng phóng xuất ra, người nào cũng làm hành động thiện ác nó cũng phóng xuất ra. Nhờ sự đó mà tiếp nhận được sự sống của chúng ta. Chứ nếu mà không có sự đó thì không tiếp nhận sự sống của chúng ta được. Nó là môi trường sống mà, cái này phóng xuất ra để cho cái kia sống mà, cho nên nó luân chuyển sống. Cho nên nó cứ thiện – ác, thiện – ác hoài, nó không bao giờ hết.

Nhưng mà ông Phật dạy chúng ta sống không còn thiện ác nữa, cho nên từ đó cái từ trường đó nó lại khác lạ tất cả những từ trường trong môi trường sống của chúng ta, vì môi trường sống của chúng ta là môi trường nhân quả mà, cái môi trường nhân quả mấy con, cho nên nó mới phóng xuất như vậy. Nhưng mà từ chỗ quyết tu thì từ trường chúng ta phóng xuất ra là từ trường thanh thản, an lạc, vô sự. Nó sẽ không còn ở trên môi trường sống này nữa, vì nó không tương ưng nhau được nữa, nó không tái sanh, cho nên nó không sống trong môi trường này nữa. Mà nó không ngoài không gian này, cho nên nó ra ngoài nhân quả. Các con nghe, một người tu người ta làm chủ nhân quả tức là người ta ra ngoài nhân quả. Ra ngoài nhân quả tức là môi trường thiện ác không còn có nữa. Cho nên, con thấy con giữ tâm thanh thản là con ra ngoài khỏi.

Con thấy trong không gian chúng ta nó có trạng thái thanh thản, trạng thái mà không tham, sân, si đó. Đó là từ trường thanh thản của nó. Từ trường thanh thản của nó không bị quy luật nhân quả, cho nên Thầy nói nó ra khỏi ngoài môi trường sống của chúng ta rồi.

Cho nên từ khi Thầy chết rồi thì nó đâu còn tái sanh được nữa, các con hiểu không? Thầy muốn tái sanh Thầy phải tập tham sân si trở lại, Thầy nói như vậy mấy con hiểu. Bởi vì mình lọt vào môi trường đó nó mới sanh được, còn mình ở ngoài môi trường đó thì nó không sanh. Mà bây giờ Thầy đang tập, Thầy ở ngoài môi trường, và cuối cùng Thầy đã sống ở ngoài môi trường rồi, mà sống ở ngoài môi trường thì mới làm chủ được nhân quả của nó.

Cho nên bây giờ, thân Thầy đau, Thầy bảo hết là nó hết, các con hiểu không? Mà Thầy muốn chết, Thầy bảo nó chết là nó chết, tức là Thầy ra ngoài nhân quả rồi.

Còn mình bị trong quy luật nhân quả thì mình muốn chết mình cãi không được, mà nó muốn sống thì mình nằm la liệt đó, nó để cho chúng ta sống vậy. Cho nên chúng ta bị quy luật nhân quả rồi.

Còn chúng ta ra ngoài quy luật nhân quả thì vì ra ngoài quy luật nhân quả cho nên chúng ta phải có một từ trường khác, nó không có từ trường ở trong từ trường này, cái từ trường của nhân quả. Cho nên, học bài nhân quả chúng ta phải thấu rõ chúng ta đang sống ra ngoài quy luật nhân quả là chúng ta giữ tâm bất động mấy con. Động một chút là còn ở trong quy luật nhân quả, không động là chúng ta ra khỏi quy luật nhân quả.

Bởi vì nó tuyệt vời, nó hay. Tại sao ông Phật biết được chỗ này mà dạy chúng ta tu học, cho nên chúng ta phải cố gắng tu học, như vậy mới đúng. Biết được, chúng ta không cần sự thần thông phép tắc gì cả, mà chỉ cần tâm chúng ta thanh thản, an lạc, vô sự, đó là chân lý thật sự của đạo Phật ra khỏi môi trường đau khổ này. Con hiểu chưa?

(Trích Lớp Chánh Kiến, bài 040-(LCK-021A)-(Nu)-DuongDiNhanQuaConNguoi-vdNhanQua-TuTruong-(11-2005).mp3, phút thứ 49’:42 – 57’: 40)


Module cannot be rendered as the requested content is not (longer) accessible. Contact the administrator to get access.
Chia sẻ trang này

(Số lượt xem bài: 793)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.