ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
Thầy giảng Giới Định Tuệ 01 – Đường lối tu tập của đạo Phật

(CHUYỂN NGỮ TỪ PHÁP ÂM)

Thầy giảng Giới Định Tuệ 01 – Đường lối tu tập của đạo Phật

A A A

THẦY GIẢNG GIỚI ĐỊNH TUỆ 01

ĐƯỜNG LỐI TU TẬP CỦA ĐẠO PHẬT

Trưởng lão Thích Thông Lạc

Người nghe: Phật tử Châu Đốc

Thời gian: 1998

Thời lượng: [2:34:11]

Tên cũ: 1998 – Giới-Định-Tuệ 1 – Ptử ChâuĐốc

 

1- ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN – NHÂN QUẢ

(00:01) Phật tử Châu Đốc: Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Kính bạch chư Tôn đức, chúng con là Phật tử Châu Đốc, hôm nay có duyên sự xin đầu thành đảnh lễ tác bạch.

Trưởng lão: Các Phật tử xá thôi, được rồi.

Phật tử Châu Đốc: Không biết chúng con có phước duyên gì, hôm nay được Ngài từ bi đến tỉnh Châu Đốc chúng con, để cho chúng con được nghe những lời dạy bảo học thế nào, tu thế nào cho đúng Chánh pháp. Kính bạch chư Tôn đức, Phật tử Châu Đốc chúng con thành tâm mong muốn ngài ban cho Chánh pháp để chúng con biết đâu là chánh pháp nên theo, đâu là tà pháp nên tránh để cho chúng con có được chánh kiến tu hành đúng Chánh pháp của Phật. Chúng con kính xin quý Tôn đức từ bi hướng dẫn cho chúng con thêm nhiều Pháp nhũ. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Trưởng lão: Các Phật tử xá thôi, các con. Xá thôi.

(Mọi người đảnh lễ tri ân đức Trưởng Lão và sắp xếp ổn định chỗ ngồi để nghe pháp)

(05:14) Trưởng lão: Hôm nay chắc có lẽ là Thầy cũng có cái duyên gì với Phật tử Châu Đốc. Cho nên cái nhân duyên đó là trước kia thầy Thông Vân có về cái Tu viện Chơn Như ở trên Tây Ninh Trảng Bàng đó. Rồi có thời gian ở trên đó thầy nhập thất tu. Do duyên đó mà Thầy về, hôm nay Thầy về thăm, rồi Thầy cũng có nói cái sự mong mỏi tha thiết của phật tử ở dưới Châu Đốc, muốn biết cái pháp tu chân chánh của đạo Phật như thế nào đúng mà như thế nào sai, cách thức tu như thế nào mà có kết quả.

Bởi vì nhiều khi chúng ta đã theo đạo Phật tu quá lâu, mà cái kết quả thì chúng ta thấy gần như là dậm chân tại chỗ, nó chỉ có được chút ít, chứ nó chưa phải là rốt ráo cho hết sạch. Do đó thì cái lòng tha thiết theo Phật, mà đến cái giờ này thì chúng ta thấy như mình chưa có hoàn tất và cũng chưa có thấy ai mà hoàn tất được cái công trình tu học viên mãn, trọn vẹn trong cái giới tu sĩ, cũng như giới cư sĩ. Mà chắc chắn ai đi theo đạo Phật thì cũng quyết tâm tu, chứ không phải không quyết tâm.

Đầu tiên Thầy xin đính chính, Thầy thì cũng là một người như mọi quý Phật tử không có khác gì hết. Rồi cũng đi theo các pháp mà trong kinh sách từ Đại thừa, rồi kinh sách Nguyên thủy, rồi Đại thừa mà tu tập. Nói qua cái sự mà kinh nghiệm tu tập của mình trải qua nhiều pháp môn như vậy, thì cái pháp môn nào mà nó dẫn dắt mình được đến cái chỗ mà được giải thoát an vui. Đó là cái buổi nói hôm nay.

(07:21) Vì vậy mà Thầy xin đính chính, Thầy không phải là một Thánh Tăng. Khi nào mà quý Phật tử muốn biết một cái vị đó là Thánh Tăng, thì như đức Phật đã dạy, thì mình sống đồng vị đó thì mình thấy được cái hành động, cái cuộc sống của vị đó Thánh Tăng hay là không Thánh Tăng, là do cái đức hạnh của một vị đó.

Bởi vì về đạo đức thì nó phân làm hai cái loại đạo đức. Cái đạo đức của con người, nếu chúng ta là con người mà chúng ta thiếu đạo đức, thì chúng ta là con vật. Bởi vì mình là một cái loài động vật như mọi con vật khác, nhưng mà vì mình là con người có đạo đức, vì con người có cái hành động khác hơn con vật, cho nên nó là con người. Cho nên cái người mà giữ trọn vẹn, không còn cái hành động của thú vật, thì nó là cái đạo đức của con người. Cái đạo Phật nó xác định rất rõ.

Ví dụ như bây giờ cái con người của mình mà sân giận dữ, đánh người ta, hoặc đánh vợ, đánh con. Thì cái sân giận dữ đó, thì cái bản chất của con thú nó còn ở trong con người của mình. Mà cái người mà tu hành theo đạo Phật biết cái đó như thế nào, để rồi cái tâm sân của họ và họ tu tập cách nào, cái tâm sân đó bắt đầu nó giảm lần và hết, thì cái hành động của họ, nó bớt sân. Tức là từ đó họ đi dần đến cái hành động đạo đức.

Nó không khác gì hết, nhưng mà nói về cái hành động mà của bậc Thánh Tăng, thì nó phải hơn cái hành động của con người. Chứ không thể nào một bậc Thánh Tăng, mà lại còn có hành động nó như con người nữa thì làm sao gọi là Thánh, cho nên nó.

(09:00) Mình thí dụ như mình sinh ra, thì mọi vật thì có những cái hình tướng khác nhau. Thì mình cũng là một con người, cũng là một loài động vật có hình tướng khác nhau, cũng như con vật khác, nhưng mà mình có đạo đức hơn. Con người thì biết xấu hổ, con vật thì không biết xấu hổ. Cho nên cái vấn đề mà như dâm dục, thì con vật nó đâu có biết xấu hổ, còn con người mình thì kiếm cách, nó biết xấu hổ.

Nhưng, con người của mình đi đến cái đạo đức con người, thì không có tà dâm như Phật đã dạy mà. Thì rõ ràng là quý Phật tử mà thọ Tam Quy Ngũ Giới rồi, thì cái giới tà dâm của người cư sĩ thì không tà dâm. Là tại vì tà dâm có khi loạn luân anh, em, cha, mẹ đâu biết, như con vật nó không biết. Còn con người mình nó biết, cho nên vì vậy đó, cái hành động đó, cái hành động của con người, cái đạo đức của con người.

Mình so sánh như vậy mình biết, từ đó những cái bậc Thánh, những cái bậc tu hành, người ta mới tìm thấy được cái hành động nào là cái hành động gọi là đạo đức của con người. Mà con người có học được đạo đức, thì chúng ta mới biết được cái hành động đạo đức, chúng ta mới sống đúng trong hành động của con người. Còn chúng ta không học, thì chúng ta không biết.

Cho nên do đó chúng ta lầm lạc cái hành động của chúng ta, cũng ngỡ tưởng là cái tâm mình ham muốn cái gì đó, thì mình làm theo cái đó, thì mình cho nó làm đúng. Nhưng mà sự thật nó, mình mang cái lớp người mà cái hành động, cái lớp của mình nó còn là mang cái lớp của thú vật, chứ chưa phải là con người.

Cho nên những cái điều mà đạo Phật dạy, nó mang cái tính chất đạo đức. Cho nên đức Phật nói: “Muốn làm một bậc Thánh, một bậc Thánh, thì từ một con người có lỗi mình biết sửa, mình đi vào những bậc Thánh”, chứ đâu phải khi không mà ông Thánh ổng không lỗi.

Nghĩa là không có ông nào mà ở trên trời mà rớt xuống đây, mà gọi là Thánh nhân được, cũng từ con người. Thì những cái đấng mà giáo chủ mà thành lập những cái tôn giáo, đều là con người. Và con người mới thấy được cái nỗi khổ, cái nỗi khổ của con người. Như đức Phật nghiệm xét cái nỗi khổ của mình, rồi thấy mọi người cũng cái nỗi khổ y như vậy.

Ví dụ như Phật nói: “Bốn cái nỗi khổ sanh, lão, bệnh, tử”. Thì như quý Phật tử, như đức Phật đi ra bốn cái cửa thành, thì thấy bốn cái sự khổ.

(11:20) Cái thứ nhất thì đức Phật thấy một cái người già.

Cái thứ hai thấy một người bệnh.

Cái thứ ba thấy một người chết.

Đến cái cửa thành thứ tư thì thấy một vị Đạo sĩ, phải không? Chứ đâu có thấy cái người mà sanh đẻ đâu, thế mà người ta cứ nghĩ rằng “sanh đó là chắc là sanh đẻ”, cho nên đó là sai.

Sanh tức là đời sống, phải không? Vì thấy cái đời sống của vị tu sĩ, mới nghĩ cái đời sống của cư sĩ không có giải thoát, mà đời sống tu sĩ giải thoát, phải không? Cho nên mới bốn cái khổ, khổ vì đời sống của chúng ta còn cư sĩ gia duyên mọi thứ, rồi điều này, thế kia mọi thứ phiền não đau khổ, phải lo đời sống mọi cách. Rồi hễ có của cải, tài sản mất đi vật gì thì cũng buồn rầu, cũng khổ đau, đó là cái đời sống, cho nên gọi là “sanh y”. Mình nương tựa vào cái cuộc sống như vậy, thì do đó nó không giải thoát, nó trói buộc mình.

Cho nên bốn cái khổ này làm sao mà vượt ra khỏi?Mục đích của đạo Phật giúp cho chúng ta ra khỏi bốn sự khổ này. Vậy thì cái đầu tiên mà để chúng ta làm ra khỏi cái khổ thứ nhất, thì đó là cuộc sống của chúng ta hằng ngày chung đụng đối xử với nhau. Trong gia đình chúng ta hoặc nói ra một lời nói cái vợ chồng buồn phiền nhau. Hoặc là rầy con, con nó bị cha mẹ rầy thì nó cũng buồn. Như vậy rõ ràng là mình không có được vui, cho nên nói là đời sống khổ là vậy. Rồi đói không cơm ăn cũng khổ, rách rưới cũng khổ, rồi người mất đi là cũng làm mình khổ. Mọi cái nó đều là khổ, cho nên cái cuộc sống của chúng ta rất khổ.

1.1- KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH – KHỔ NGƯỜI

(13:00) Vì vậy bây giờ đạo Phật dạy chúng ta làm sao làm chủ cái khổ trước tiên. Thế mà quý Phật tử lại chổng khu nhau mà tu tập thiền, để rồi hết cái khổ này được sao?

Cái khổ đầu tiên của chúng ta là cái khổ chúng ta không thấy cái đạo đức của mình. Bởi vì đạo đức có cái đạo đức rất rõ ràng mà hầu hết là quý Phật tử chưa hiểu cái đạo đức đó. À nói đạo Phật dường như là không có đạo đức. Người ta dạy mình cúng bái, tụng niệm, dạy mình tụng kinh cầu vãng sanh Cực Lạc, hay Niệm Phật, dạy mình Ngồi Thiền để làm Phật, hay là Kiến Tánh Thành Phật mà người ta quên dạy cái Đạo Đức.

Mà nếu mà có nói đạo đức thì người ta lại nghĩ đến cái Đạo đức Nhân quả. Người ta cho cái Đạo đức Nhân quả là luân hồi, thành ra nó mê tín, biến thành cái đạo đức mê tín. Nhưng mà trong kinh Phật rõ ràng là dạy chúng ta có cái “Đạo đức không làm khổ mình, khổ người”. Người ta chửi mình mà mình tức giận ở trong lòng mình, có phải mình là tự mình làm khổ mình không?

Tại vì mình vô minh mình không hiểu, cho nên mình chấp cái lời chửi đó người ta nặng nhẹ mình, người ta mạ nhục mình, mình mới tức. Còn nếu mình hiểu cái lời nói đó, cho nên vì vậy đó mình xả cái lời nói đó, cho nên mình không có làm khổ mình.

Cho nên đạo Phật không chấp nhận mình tự làm khổ mình là cái chỗ: mình giận dữ, mình tức giận, mình buồn phiền, mình bất toại nguyện trong lòng của mình, thì đức Phật chấp nhận là cái người đó thiếu đạo đức, thiếu đạo đức với mình. Còn mình chửi mắng người, mình nói nặng nhẹ người thì đó là mình thiếu đạo đức với người khác, cái hành động đó mình thiếu đạo đức.

Cho nên đức Phật, trong kinh giới của đức Phật, nói về kinh giới của Phật, là toàn bộ dạy đạo đức của chúng ta. Từ làm hành động, từ cái hành động đạo đức của con người, cho đến hành động đạo đức của bậc Thánh nhân đều nằm trong Năm Giới của cư sĩ, Thập Thiện, rồi 250 Giới Tỳ Kheo, Thập Giới Sa Di, rồi 348 Giới Tỳ Kheo Ni. Toàn là Đạo Đức.

Tại sao đạo Phật lại nhắm vào cái Đạo Đức mà rất nhiều cái hành động như vậy? Để giúp cho chúng ta thoát ra cái đời sống của chúng ta đang đau khổ. Cái mục đích để thoát ra, đức Phật không nói thiền định.

Nhưng đức Phật nói: “Giới thanh tịnh thì tâm thanh tịnh, mà tâm thanh tịnh là định”. Cho nên Đức Phật nói: “Giới Sanh Định, Định Sanh Tuệ”. Thế mà người đời nay người ta không có thực hiện Giới, mà người ta vô người ta ngồi nhiếp tâm cho hết vọng tưởng, để rồi thành Phật ngang xương liền. Đức hạnh không có mà rồi muốn làm Phật thì làm Phật sao được, phải không?

Cho nên mình, mình nghĩ nó cao nhưng mà lại là tu không tới. Mình tu có căn bản, mình xây dựng trên một cái nền tảng đạo đức không làm khổ mình, khổ người. Ngay cả khi mình học đạo đức đó rồi, thì cái đạo đức đó mới là thật sự đạo đức nhân quả.

Vì nó thiện, thì nó đâu có làm khổ mình, khổ người, mà trong đó có ác thì nó mới làm khổ mình, khổ người. Người ta chửi mình, mình buồn tức là nó có ác. Bởi vì người ta chửi đó là ác rồi, cái nhân họ tạo ra, mình ở đây mình thọ cái quả mình buồn khổ thì rõ ràng là nhân quả. Cho nên khi mà chúng ta đã hiểu được cái nhân quả thiện ác, thì chúng ta biết được, rồi cái hành động nói ra một lời nói làm người ta buồn thì mình là người thiếu đạo đức.

(16:15) Bởi vì mình nói người ta buồn tức là ác pháp, mà ác pháp đạo Phật nói: “Không làm khổ mình, khổ người”. Tại sao mình nói lời nói làm cho người ta buồn, mình có phải là người thiếu đạo đức không? Thiếu.

Người nào mà nói mình mà mình buồn phiền, làm cho mình khổ sở trong lòng, mà tự mình, mình không giải nó ra cho hết cái khổ này thì mình là người thiếu đạo đức với mình. Đã thiếu đạo đức với người, mà còn lại thiếu đạo đức với mình, thì thử hỏi thì mình là con người gì, phải không?

Cho nên vì vậy học Phật là trí tuệ. Trí tuệ ở trên cái chỗ đạo đức để chúng ta giải quyết được cái sự đau khổ của chính mình và của người. Cho nên mình học đạo đức mình biết được cái hành động, mình nói cái lời nói đó ra nó ác hay thiện. Mà nó ác tức là làm khổ mình, khổ người thì mình không nói, phải không?

Cho nên cái lời nói của mình nói là an vui họ, làm cho họ hạnh phúc, làm cho họ thanh thản, làm cho họ vui thì tức là cái lời nói mình là cái lời nói thiện, mà mình nói ra làm người ta khổ. Rồi cái hành động, cái hành động của mình, mình háy nguýt họ một cái thì họ nghĩ trong đầu họ nghĩ cái gì. Cái hành động đó làm cho họ khổ, cũng như người nào háy nguýt mình cái, thì mình nghĩ rằng “mình cũng khổ ở trong lòng của mình”.

Cho nên vì vậy mà đức Phật dạy chúng ta từ những hành động, mà những hành động đó nó nằm ở trong Giới Luật của Phật. Cũng như đức Phật dạy chúng ta “đừng tà dâm”. Là dạy chúng ta, cấm chúng ta, cái hành động tà dâm là một cái loài thú vật, chứ không thể làm con người mà làm cái điều như vậy được, mà cái người mà có đạo đức thì người ta ai mà tà dâm. Cho nên đâu có mà dê vợ người khác, đâu có lấy chồng người khác được. Cho nên đó là những cái hành động đạo đức của con người, chứ không phải Thánh nhân.

Nhưng mà nói về giới mà một vị Thánh Tăng thì hoàn toàn là không dâm dục. Một bậc Thánh mà còn dâm dục sao, phải không? Tà dâm là không rồi, nhưng đó là cái đạo đức của con người, nhưng mà bước đến một cái giai đoạn của Thánh nhân thì không thể nào là còn dâm dục nữa. Mà giờ đó, dâm dục nó có nhiều cái hành động.

Thí dụ như mắt mình nhìn người khác mình thích, người phụ nữ mình thích, thì đó là dâm rồi. Đó là một cái hành động dâm, cái tư tưởng, ý mình nghĩ lên thì đó là dâm, phải không? Thì nghĩ về một cái điều gì với một cái người khác phái mình, thì đó là một cái ý dâm của mình. Cho nên nó có ba cái hành động để chúng ta thực hiện những cái nhân quả.

Nhân trong ý thì nó chưa thành quả, nhưng đến cái lời nói chúng ta, chúng ta chọc ghẹo một cô nào đó, cô ta chửi mình thì ngay đó có quả rồi. Bởi vì cái hành động này thiếu đạo đức, cho nên do đó mình bị chửi liền, có quả liền. Vì vậy cho nên nhân quả, nó do từ cái chỗ bắt đầu khởi ý chưa có quả. Bởi vì trong ý mình khởi niệm thì người ta đâu biết, cho nên nó chưa có quả.

Nhưng mà đến khi mà đến cái hành động, cũng như bây giờ mình thấy cái xe của người đó mình thích, mình lén ăn cắp, thì trong đầu mình nghĩ “như vậy chưa ai bắt tội mình được hết”. Nhưng mình tới cái hành động là mình lại mình đẩy xe họ, thì cái hành động cái thân mình đẩy xe, họ nhìn thấy được, họ bắt họ đánh mình thì cái quả nó kế tiếp liền. Hoặc là mình thấy cái điều đó mình cho rằng đó là sai, mình mở miệng ra mình nói, người ta tức giận người ta đánh mình, thì do đó cái quả đó nó theo cái ngôn ngữ mình liền.

(19:22) Cho nên nhân quả là ngay ở hành động của chúng ta, thân, khẩu, ý, ba cái chỗ nó hành động của đạo luật nhân quả. Mà đạo luật nhân quả rất công bằng, rất công bằng, nó không có thể nào mà thiếu công bằng được. Mình làm một cái quả ác, thì không thể nào tránh được cái tội mình thọ cái quả đó. Nghĩa là mình ăn trộm, ăn cắp thì bây giờ người ta chưa bắt được, nhưng mà ngày nào thì người ta sẽ bắt được người ta đánh, hoặc là mình đi ở tù. Không có người ăn trộm, ăn cắp nào mà thoát được cái cảnh mà tù tội hết, đó thì chúng ta thấy.

Nhưng chúng ta đi vào chùa mà để cầu khẩn cho đứa con mình ăn trộm, ăn cắp cho nó thoát nạn. Thì cái hành động mà vô chùa mà lạy Phật, mà cầu để cho nó thoát nạn như vậy, gọi là phi đạo đức, nó không đúng đạo đức. Bây giờ con mình ăn trộm, ăn cắp làm cho người ta khổ, mà bây giờ mình cầu Phật phù hộ cho con mình thoát ra cái tai nạn khổ đó đó, để cho nó ăn trộm ăn cắp nữa chứ gì. Thì do đó nó dựa vào Thần linh, nó dựa vào nơi cái điều kiện mà cứu khổ đó đó, thì tức là nó phi đạo đức.

Cho nên ở đây chúng ta phải học cái Đạo Đức của đạo Phật, là Đạo Đức “Không làm khổ mình, khổ người”. Dù là đứa nhỏ, khi mà cha mẹ rầy nó, hay hoặc là khuyên dạy nó bảo đừng đi chơi, phải ráng học hành. Mà nó không nghe lời cha mẹ nó, nó bỏ đi chơi, cha mẹ buồn phiền, tức là đứa nhỏ đó thiếu đạo đức.

Cho nên khi chúng ta có con cái mà dạy nó học đạo đức nhân quả, thì nó là đứa con nó biết nghe lời cha mẹ, dạy sao nó nghe lời vậy. Bảo nó đi học rồi về, không đi chơi, không cặp bè bạn, hoặc là bỏ giờ học, trốn giờ học, thì do đó đứa trẻ nó nhớ “khi mình cãi lời mẹ là mình là người thiếu đạo đức”.

Còn người mẹ hay hoặc người cha mà rầy mắng con, hay đánh con, thì người cha, người mẹ thiếu đạo đức. Tại sao vậy? Đánh nó đau, rầy nó buồn. Đã làm, đạo Phật không chấp nhận cái điều mà làm cho người khác khổ, mặc dù nó con mình. Cho nên khi đó thì cha mẹ cũng phải học Đạo Đức Nhân Quả, để khi đó mình dạy con mình, khuyên con mình hơn là đánh đập rầy nó. Như vậy mới đúng Đạo Đức, cho nên không làm ai khổ hết.

Cha mẹ cũng không làm con cái khổ, con cái cũng không làm cha mẹ khổ. Vì cha mẹ nói đâu, khuyên con đâu, dạy bảo đâu nó nghe đó, chứ đâu đến nỗi mà phải đánh đập nó, thì đó là đứa con có hiếu. Còn cha mẹ thì đâu có bao giờ mà nỡ đánh đập con mình, vì con mình dạy đâu nó nghe đó, nó đâu có cãi, đó thì cái học đạo đức nó lợi ích như vậy.

Cho nên nó phát triển từng cái lứa tuổi, cũng như cái tuổi trẻ con nó vui theo tuổi trẻ con, nó sẽ phát triển đúng theo cái đó. Thì những cái hành động của nó, mình dạy cái đạo đức của nó, để đúng ở trong cái khuôn phép của những cái Đạo Đức Nhân Quả, để cho nó không làm khổ người khác. Tuổi trẻ thường thường, nó còn nhỏ như cái tuổi chừng 15, 16, 17 tuổi, có đứa nhiều đứa thắc mắc, nó làm những cái điều mà người lớn.

Thí dụ như vô trường học, nó kiếm những cái lông mắt mèo nó bỏ cho Cô giáo hay Thầy giáo ngứa chơi. Thì đó là những cái đó là, mình phải dạy nó những cái hành động đó chơi rắt mắt như vậy làm cho người khác khổ, bị ngứa, khổ. Rồi ông Thầy giáo ổng tức, ổng đánh, ổng đập cả bao nhiêu đứa học trò khác, như vậy đã làm khổ mình, ổng ác với người khác.

1.2- ĐẠO ĐỨC QUÂN TỬ LÀ PHI ĐẠO ĐỨC

(22:37) Ví dụ như một cái trường hợp như Quan Âm Thị Kính. Ngài là một người phụ nữ giả trai tu hành, nhưng mà khi đó bị Thị Mầu khai ngài, rồi ngài làm thinh, ngài nhẫn nhục theo kiểu quân tử, cho nên ngài không nói. Tới chừng ngài chết người ta phát giác ra được ngài là người phụ nữ, cho nên người ta tôn xưng ngài là Quan Âm.

Nhưng đối với cái Đạo Đức Nhân Quả thì ngài không đúng, ngài phi đạo đức. Tại vì ngài làm thinh cho nên người ta mới hành hạ ngài, người ta mới đánh đập ngài, người ta tra khảo ngài để hỏi ngài là cái tác giả của cái bào thai của Thị Mầu. Cho nên ngài không nói người ta không biết có phải ngài hay là ai? Cho nên vì vậy tạo cho người khác làm thêm những điều ác. Và đồng thời lúc đó người ta sỉ mạ ngài, và coi như là ngài người tu giả dối, không thật. Chừng mà phát giác được thì người ta hối hận, do đó đã làm người ta làm ác, rồi làm cho người ta hối hận, tức là làm khổ tâm người ta chứ gì.

Bây giờ Thầy nói thì quý vị mới thấy nè, Thị Kính hồi xưa đến giờ thì ai cũng là kính trọng cái hạnh của ngài. Nhưng mà sự thật đứng ở trong đạo luật Nhân Quả của Phật, thì ngài đã làm khổ người ta làm ác, mà chính ngài, ngài làm khổ ngài. Bởi vì ngài không nói ra cho nên người ta mới đánh đập ngài, ngài mới bị đau, rồi ngài chịu người ta sỉ mạ ngài, phải không? Cho nên đúng đạo Phật thì làm khổ mình, mà còn làm khổ người, phải không? Như vậy là phi đạo đức.

Đó thì quý vị xét có phải không? Cho nên ở đây cái Đạo Đức Nhân Quả là người nào làm, thì cái hành động nhân quả của nó làm ác thì phải chịu lấy cái quả chứ, sao lại để cho người khác tạo thêm những cái quả ác. Thì cái đạo đức như vậy đâu phải là cái Đạo Đức, chỉ là đạo đức anh hùng. Cho nên Quan Âm Thị Kính chỉ là một nhẫn, để mà chứng tỏ mình là anh hùng cá nhân.

Cho nên đạo Phật không dạy chúng ta quân tử, mà dạy chúng ta con người giải thoát. Cho nên cái hành động đạo đức của đạo Phật, làm sao không làm khổ mình, khổ người, chứ không có mong cầu cái anh hùng cá nhân. Cho nên không gọi là “quân tử” mà gọi là “người giải thoát”. Vì vậy mà đạo đức của đạo Phật gọi là “đạo đức giải thoát”.

2- THANH QUY TRONG ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI TU SĨ PHẬT GIÁO

(24:35) Mà đạo đức giải thoát thì thật sự đó, thì quý Phật tử thì không được nghe những giới luật của Phật. Từ cái vệ sinh, từ cái hành động vệ sinh như “mình khạc nước miếng, mình khạc đàm mình nhổ trên cỏ, dưới nước” là đức Phật đã cấm, đó là hành động thiếu đạo đức.

Tại sao? Tại vì đó là những cái dơ bẩn, mình làm như vậy nó sẽ truyền nhiễm và dơ bẩn ở trong cái môi trường sống của mình. Cho nên cái hành động mà từ 2542 năm nay, mà đức Phật ngày đó mà đã biết được cái môi trường của chúng ta để giữ vệ sinh cái môi trường. Từ rác rến, ăn uống mà ông Xá Lợi Phất, mà khi mà đức Phật di chuyển. Bởi vì ngày xưa đức Phật là Du Tăng Khất Sĩ, nay ở chỗ này, mai ở chỗ khác chứ không có trụ thế, không có ở một cái chùa mãi.

Cho nên vì vậy mà khi mà ngài rời đi, thì ông Xá Lợi Phất là cái người mà dọn dẹp vệ sinh ở khu vực đó. Dọn hết rác rến, đồ ăn, lá chuối, lá gì tất cả mọi cái đều chôn sạch hết, coi như trả lại cái khu vực, cái khu vực mà mình ở đó, rất là sạch sẽ vệ sinh, rồi mới đi. Nhưng mà khi đến một cái chỗ nào rồi đó, thì ông Xá Lợi Phất là cái người đến đó mà dẹp tất cả những cái vệ sinh ở đó cho sạch sẽ. Khi Tăng đoàn đó 1250 vị, hoặc là 500 vị Tỳ kheo đến đó ở đều là sạch sẽ. Khi đi thì sạch sẽ khi ở thì cũng sạch sẽ. Cho nên không được khạc nhổ nước miếng trên cỏ, ngoài đất, phải ở đâu có chỗ có nơi đàng hoàng.

Trong lúc bây giờ chúng ta thấy chúng ta là người có Đạo Đức hay không? Ăn ngồi trên xe mà ăn mía đó, coi như là bỏ xả ở trên đường, như vậy có Đạo Đức không? Đối với đạo Phật là như vậy là thiếu Đạo Đức. Chúng ta ăn cái bọc hay hoặc là cái miếng bánh gì đó, giấy gì đó thì, hoặc là cầm cái ổ bánh mì có miếng giấy gói, chúng ta ăn rồi, chúng ta ném cái bọc giấy đó xuống dưới đường, hay hoặc là xuống dưới nước chúng ta không thấy. Do chúng ta không học, cho nên chúng ta không thấy được cái hành động đó gọi là hành động đạo đức.

Mà Thầy ở đây Thầy nói đó là cái hành động vệ sinh thôi, vệ sinh chung, vệ sinh môi trường thôi. Mà bây giờ người ta mới thấy cái môi trường của mình là ô nhiễm. Người ta mới kêu gọi, các nhà khoa học mới thấy nó là ô nhiễm, mới kêu gọi giữ vệ sinh môi trường ô nhiễm. Nhưng mà cách đây 2500 năm thì có một cái người, người ta đã thấy được phải giữ vệ sinh như vậy rồi. Còn tới bây giờ mình mới thấy nó ô nhiễm, quá ô nhiễm mình mới nói.

Nhưng mà cái hành động này là hành động Đạo Đức của con người, thường thường con người hay xả rác. Nhà mình nhiều khi mình bừa bãi, rất là bẩn chứ chưa nói gì. Còn đạo Phật ở đâu chư Tăng mà làm dơ là không được. Làm ồn tức là nói chuyện ồn náo, tranh luận cãi cọ, hay hoặc là khua bát, khua chén, làm ồn náo là đức Phật đuổi liền tức khắc.

Cho nên ngày xưa ông Xá Lợi Phất và ông Mục Kiền Liên là hai người đệ tử mà đức Phật, phải nói rằng điều khiển được cái Tăng đoàn của đức Phật là nhờ hai vị đại đệ tử này. Thế mà học trò của hai vị này làm ồn là đức Phật đuổi liền, chứ không phải vì hai vị đại đệ tử có công với mình mà không đuổi, đuổi sạch đi ra khỏi khu vực liền tức khắc. Thì đủ biết cái kỷ luật của đức Phật thời đó rất là nghiêm chỉnh, chứ không phải là không nghiêm chỉnh.

Còn chúng ta nhiều khi vì cái công lao của đệ tử của mình có công lao với mình, nhiều khi phạm chút ít thôi coi như bỏ qua, vì nó có công lao của nó. Còn đức Phật không có đâu, công lao là công lao, mà sai là phải kỷ luật ngay liền, đuổi ngay liền.

Như vậy chúng ta thấy rằng, trong cái con đường mà tu hành là cái kỷ luật là hơn hết, để giúp cho người ta được giải thoát và đồng thời là Đạo Đức phải trên hết. Nếu mà chúng ta bây giờ ngồi thiền nhập định, nhưng mà chúng ta là người thiếu Đạo Đức thì chúng ta có giải thoát được không?

Cho nên chúng ta nói, bây giờ thí dụ như chúng ta học được các pháp ở trong kinh Đại thừa: “Thấy các pháp như mộng huyễn, nhìn các pháp như hoa đốm giữa hư không”. Thật sự chúng ta thấy, chúng ta nhìn nhưng mà hành động đạo đức chúng ta không giữ thì cái thấy, cái nhìn này nó chỉ là nén tâm mà thôi. Tức là chúng ta tránh né nó mà thôi, chứ nó chưa phải là thật sự. Còn chúng ta giữ gìn Giới Luật – Đức Hạnh hẳn hòi, đàng hoàng thì chúng ta không tránh né.

Nghĩa là chúng ta nói: “Thấy hoa đốm giữa hư không, thấy các pháp như hoa đốm giữa hư không”, thì nó sẽ là hoa đốm giữa hư không. Bởi vì Đạo Đức dạy chúng ta những hành động chúng ta không có vi phạm.

GIỚI LUẬT LÀ PHÁP MÔN CĂN BẢN ĐẦU TIÊN

(28:45) Cho nên ở đây đầu tiên, hôm nay Phật tử ở Châu Đốc có duyên gặp Thầy, thì chúng ta không nói chuyện luật. Bởi vì, Thầy nghĩ rằng Thầy cũng là người phàm phu có phạm lỗi, có những cái sai lầm rất nhiều chứ không phải. Nhưng mà từ khi bước vào mà theo đạo Phật, mà không còn chấp nhận cái pháp của Đại thừa nữa, bởi vì pháp Đại thừa nó cao quá, nó không đi từ giới. Còn Phật dạy chúng ta có ba cái pháp môn Tam Vô Lậu Học, Giới Định Tuệ.

Giới là pháp môn đầu tiên, tức là Đạo Đức của con người và Đạo Đức của của Thánh nhân. Mà chúng ta không thực hiện được giới, thì vì vậy mà bây giờ quý Phật tử mới nhìn tất cả các tu sĩ chúng ta có đúng giới luật không? Đều sai phạm rất nhiều. Người nào cố gắng hết sức giữ được năm, mười Giới là hết sức.

Mà giới đức của Phật, giới luật của Phật nó rất nhiều, bởi vì đó là những cái hành động đạo đức, hành động thiện của chúng ta mà. Do cái hành động đó, nó tạo cho chúng ta đầy đủ những cái nhân quả tốt đẹp, bởi vì đó là thiện, cho nên nó phải quả tốt. Cho nên ở đây, khi một cái người mà thực hiện được đạo đức của đạo Phật rồi, thì chúng ta thấy gia đình mình hạnh phúc đầu tiên. Là người trong nhà không làm khổ cho nhau, đó là cái đầu tiên.

Cái thứ hai, là đối xung quanh những người bạn bè thân thuộc của mình, không bao giờ mình làm người nào khổ. Bởi vì cái khó khăn nhất là những người thân ở trong gia đình của mình, kế đó những người xung quanh mình.

Cả một xã hội, cả một đất nước Việt Nam mà không ai làm khổ ai, thì tự hỏi đó là thiên đàng hay là địa ngục, mình có cần cầu về Cực Lạc nữa đâu. Cuộc sống đâu người nào cũng thanh thản, an lạc không ai làm khổ ai. Không ai lúc nào bất toại nguyện một cái gì, không ai bao giờ còn giận hờn. Thì như vậy là chúng ta phải đi vào từ cái học Đạo Đức của đạo Phật.

Học vào Đạo Đức đạo Phật, tức là chúng ta học được cái lộ trình, lộ trình của nhân quả. Cái đường đi của nhân quả, để hằng ngày chúng ta sử dụng cái đường đi đó đem lại nguồn vui cho mình và cho mọi người. Thì như vậy chúng ta có thiết thực không? Thiết thực, rất thiết thực.

Cho nên bắt đầu vô học Đạo Đức rồi, thì chúng ta sẽ về chúng ta thực hiện đời sống chúng ta liền tức khắc, áp dụng liền đời sống. Cho nên đạo Phật nói: “Đạo của ta không có thời gian, đến rồi sẽ thấy liền”.

Nghĩa là cái người mà thực hiện đạo đức, thì ngay đó chúng ta có giải thoát, giải thoát một cách rất cụ thể. Bây giờ chúng ta mới được một, hai hành động đạo đức đã chúng ta đã thấy được cái sự an lạc rồi. Thế mà chúng ta thực hiện toàn diện những cái Đạo Đức, thì chúng ta đã thấy làm chủ được sự sống của mình rồi, không còn khổ nữa.

(31:09) Như vậy có cần Thiền định không? Mà lúc bấy giờ có thiền định chưa? Có rồi chớ, đức Phật đã xác định mà: “Tâm thanh tịnh tức là tâm ly dục, ly ác pháp, không còn làm khổ mình, khổ người thì đó là tâm thiền định”, cho nên đức Phật nói: “Giới Sanh Định”.

Nếu mà người giữ giới nghiêm túc, thì tâm thanh tịnh, mà tâm thanh tịnh là tâm thiền định. Vậy thiền định của Phật có phải là hết vọng tưởng không? Đâu có hết?

Quý vị Phật tử có nghe cái lời của Phật nói mà nhập Sơ thiền không? Sơ thiền là cái thiền đầu tiên chứ gì, Phật nói: “Ly dục, ly ác pháp nhập sơ thiền, do ly dục sanh hỷ lạc có tầm, có tứ”. Tức là có vọng tưởng có tác ý ra chớ, phải không? Chứ đâu phải là hết. Nhưng mà cái nghĩ tưởng của người ta nghĩ thiện, người ta sống trong thiện pháp.

Cho nên trong cái bài pháp Tứ Chánh Cần, Phật dạy: “Các pháp ác chưa sanh, không cho sanh, mà đã sanh thì đoạn diệt. Các pháp thiện chưa sanh thì sanh khởi, đã sanh thì tăng trưởng”. Tức là mình luôn luôn sống trong ý thức của mình toàn thiện, chớ không phải diệt ý thức.

Mục đích của thiền của đạo Phật là dẹp Tưởng thức, chứ không phải dẹp Ý thức. Bởi vì chúng ta lấy ý mà chúng ta sống hằng ngày, cái ý thức của chúng ta phân biệt cái đúng, cái sai chứ không phải vô phân biệt.

Còn quý vị vô phân biệt rồi thì quý vị, bây giờ thấy cái này, cái kia đi ra đường thấy xe hơi không tránh, bởi vì mình vô phân biệt mà, xe hơi phải đụng mình, phải không? Còn mình phân biệt, mình biết. Nhưng mà cái Tưởng thức là cái tai hại rất lớn.

3- Ý THỨC, TƯỞNG THỨC VÀ TÂM THỨC

(32:39) Cái thế giới mà siêu hình hiện có, đức Phật xác định như thế này: “Do tưởng tri của quý vị chứ không phải là liễu tri”. Cho nên hiện giờ chúng ta không biết cái linh hồn ra sao, chúng ta tưởng nó ra vậy. Rồi chúng ta nghĩ nó cũng hình dáng, bóng dáng nó cũng giống mình, cũng có tay, có chân, có điều nó mờ mờ, ảo ảo. Lúc hiện chỗ này, lúc hiện chỗ kia thì đó gọi là linh hồn của mình, điều đó sai, mình tưởng tri.

Bởi vì cái ý thức của chúng ta là cái trí hữu hạn, cái hiểu biết của chúng ta nó có hạn. Nó không thể nào vượt không gian mà nó biết về vị lai nó như thế nào được, nó không nhớ lại quá khứ nhiều đời của nó được. Cái thời gian nó bị chia cắt như vậy, còn cái không gian thì nó bị trải dài. Cho nên cái ý thức của chúng ta nhìn đây về thành phố, thì chúng ta không thấy được đâu, cho nên nó bị trải dài, nó bị ngăn cách.

Như chúng ta ngồi đây mà ngăn cách cái vách này, tức là đã bị cái không gian ngăn cách, thì ngoài kia cái tâm chúng ta dừng. Cho nên cái trí đó gọi là trí hữu hạn. Vì cái ý thức của chúng ta, tuy là phân biệt biết cái này, kia thì cái đối tượng đó phải có hiện tại thì nó phân biệt rõ ràng. Mà nó không có thì chúng ta phải mượn, vay mượn cái tưởng của chúng ta. Mình tưởng cái đó ra như thế này, mình tưởng cái đó ra như thế kia, để cho mình nghĩ nó là đúng như thế này, đúng như thế kia. Nhưng mà cái tưởng làm sao đúng được quý vị.

Cho nên cái thế giới siêu hình mà hiện giờ chúng ta nghĩ rằng mình chết đi, mình rước Thầy chùa đến tụng kinh cầu siêu, cầu an, điều đó đều sai, mê tín. Bởi vì đức Phật xác định rất rõ: “Nếu còn một chút xíu thức như đất trong móng tay ta, thì con người trong thế gian này không tu giải thoát được, và đạo ta không ra đời”.

Nghĩa là còn có một chút xíu, đức Phật nói. Một hôm đó thì chúng Tỳ kheo họp rất đông, thì đức Phật mới lấy một miếng đất ở dưới đất, dưới chân mình mới để trên cái móng tay của mình. Một ít nhỏ xíu chừng vài ba hạt cát chứ không cần nhiều. Đức Phật mới nói: “Nếu thức của chúng ta còn một chút xíu, thì con người trong thế gian này không giải thoát được”.

Bởi vì còn cái đó là còn cái bản ngã của chúng ta rồi, không bao giờ giải thoát được. Còn do duyên hợp, rồi chúng ta lầm nó là có ngã, cho nên vì vậy mà dạy người ta hiểu biết, người ta không có chấp nó nữa. Cho nên người ta không có chấp, vì vậy mà giải quyết được cái giải thoát của họ, chứ nó còn một chút là không giải thoát.

(35:00) Cho nên ở đây khi mà cái người tu xong rồi, thì có người hỏi đức Phật. Vậy thì khi mà giải thoát cái tâm mình hết dục rồi, thì cái chỗ mà quý Phật tử chắc cũng có nghe giáo pháp của Phật dạy là: “Diệt Đế là cái Niết Bàn chứ gì”. Diệt Đế là diệt hết cái nguyên nhân đau khổ của mình, thì Niết Bàn chứ gì. Thì Niết Bàn là một cái trạng thái tâm của chúng ta, cái trạng thái tâm của chúng ta hết dục.

Vậy thì trong ở đây quý Phật tử ai là người hết dục, hết ác pháp, hay hoặc là ai là người ly dục, ly ác pháp? Nếu người nào đã ly dục, ly ác pháp và đã hết dục, hết ác pháp, thì người đó sẽ thấy được cái trạng thái tâm đó, thì đó mới là Niết Bàn. Còn chúng ta bây giờ còn Dục, mà chúng ta ngồi không có vọng tưởng, rồi chúng ta nói đó là cái trạng thái hết dục, thì nó không đúng đâu. Nó còn ở trong Dục, nhưng mà cái trạng thái đó là cái trạng thái bất lạc, bất khổ mà thôi.

Nó không lạc, không khổ, nó ở trong cái trạng thái tự nhiên của nó như vậy, chứ chưa phải nó là cái trạng thái hết Dục của chúng ta. Khi nào chúng ta hết Dục nó mới được, thấy được cái trạng thái đó. Còn bây giờ chúng ta còn Dục, tức là còn cái nguyên nhân đau khổ, thì nó chỉ là một cái trạng thái không khổ, không lạc mà thôi.

Cho nên Phật nói có ba cái thọ: “Thọ khổ, thọ lạc và thọ bất khổ bất lạc”.

Thì chúng ta thường thường chúng ta, nếu có người chọc tức mình giận, đó là mình đang ở trong cái thọ khổ. Hoặc cái thân mình nhức cái đầu, đau cái chân thì đó là khổ.

Còn bình thường mình ăn cái miếng bánh ngon, hoặc là người ta khen mình mừng, hoặc có người đi xa về mình mừng, đó là cái thọ lạc.

Còn cái bình thường mình không lạc, không khổ, thì cái này là gọi là thọ bất lạc, bất khổ.

Đó thì ba cái trạng thái lạc này, đức Phật không chấp nhận cái trạng thái nào cả hết, vì nó không đúng. Cho nên khi mà chúng ta hết Dục, hết ác pháp rồi, thì chúng ta mới thấy được cái trạng thái đó.

Nhưng mà khi mà người mà đến được cái trạng thái Niết Bàn đó rồi, thì người ta hỏi: “Vậy chứ ông có thấy còn có cái gì không”.

Thì đức Phật nói “Nếu mà ta nói còn, ta nói còn thì tức là chấp thường, mà ta nói không có thì chấp đoạn, như vậy ta nói sao được”.

Vậy thì như quý Phật tử bây giờ trả lời sao cái chỗ đó. Nếu có Phật tánh thì nó là chấp thường rồi còn gì! Dù là cái đó là vô hình, vô ảnh như thế nào nó cũng là chấp thường, bởi vì mình còn nói còn có cái đó, thì nó trật. Mà nói nó không có thì chấp đoạn rồi, thì như vậy quý vị suy nghĩ như thế nào?

Mục đích của đạo Phật là giải quyết cái gì, giải quyết chúng ta thoát khổ. Mà bây giờ nó hết Dục là nó thoát khổ rồi, thì cái còn, hay cái không còn thì tới đó người đó biết. Vì tới đó là người đó sẽ có cái trí vô hạn, mà chúng ta bây giờ cái trí hữu hạn mà đòi hiểu cái đó, thì hiểu chi? Hiểu thì đành phải tưởng, tưởng thì nó dính mắt, nó chấp ngã rồi. Cho nên ở đây vốn cái đạo Phật là diệt cái tưởng của chúng ta, chúng ta sống ý thức, luôn sống với lại tâm thức của chúng ta.

(37:46) Như trong thân ngũ uẩn của chúng ta, quý Phật tử đã từng nghe các Thầy đã giảng là thân ngũ uẩn chứ gì: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức.

– Thì Sắc của chúng ta có cái Sắc thức: Sắc thức thể hiện qua sáu cái thức của chúng ta là mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý thức của chúng ta.

– Còn Tưởng thức thì nó thực hiện qua giấc mộng của chúng ta khi sáu cái thức này nó nằm ngủ. Cho nên chúng ta mới chiêm bao, cho nên đó gọi là Tưởng thức.

– Còn cái Thức mà chúng ta gọi “sắc – thọ – tưởng – hành – thức”; cái Thức cuối cùng đó, thì nó chưa có hoạt động chút nào hết, mà chúng ta gọi là “tâm linh, hay là tâm thức của chúng ta”.

Cái này nó chưa hoạt động, nhưng mà hỏi về cái này có phải còn không? Không.

Cái này nó cũng hoại diệt theo, nó ngũ uẩn mà rã hết thì cái “tâm thức” này nó cũng không còn. Tưởng thức mất, Sắc thức cũng mất, thì cái Tâm thức này cũng mất.

Nó tới ba cái Thức rõ ràng chứ, chứ đâu phải một cái hay sao. Nếu một cái thì thôi bây giờ mình đang nói chuyện vầy sao mình không nằm chiêm bao coi thử coi, phải không? Nó đâu có một cái được, mình đâu ngủ thì nó đâu có chiêm bao.

(38:45) Cho nên vốn cái người mà muốn được nhập thiền định, thì người ta dẹp cái Tưởng thức. Chứ không khéo thì mình vừa ngưng Ý thức của mình, thì cái Tưởng thức nó hiện ra, tức là mình bị mộng mà mình không biết. Mình tưởng là mình nhập nào là trạng thái Hỷ Lạc Khinh An, không ngờ là mình bị Xúc Tưởng Hỷ Lạc.

Mình thấy nào hào quang ánh sáng, rồi mình thấy nào là âm thanh tiếng nổ trong tai, rồi Phật Quan Âm nói thuyết giảng trong lỗ tai mình, điều đó là thuộc về Tưởng hết. Bởi vì nó có, nó có về Sắc tưởng, thấy Phật, thấy hoa sen, thấy ánh sáng, thấy hào quang, gọi là “sắc tưởng”.

Mà Thinh tưởng, thì cái âm thanh trong tai mình nghe mà người khác không nghe, mình nghe tiếng nổ rất lớn ở trong đầu của mình. Mình ngày thường có khi nhiều khi tiếng nổ, có nhiều khi nó nghe tiếng Phật dạy kinh, hoặc dạy mình, hay là Tổ dạy, điều đó là gọi là “thinh tưởng”, tất cả những cái này thuộc về ma không. Cho nên khi một người nhập Tam thiền đức Phật bảo: “Ly hỷ, trú xả mới nhập tam thiền”.

Ly hỷ là gì? Những cái trạng thái hiện ra nó làm cho mình vui mừng. Cũng như mình giờ mình ngồi thiền, nghe nói hỷ lạc quá mình thích. Đó là mình mừng chứ gì, do đó mình tưởng là “bữa nào mà ngồi thiền được vậy thì ngon quá, mà lâu lâu nó mới có được bữa”.

Đó là mình bị những cái ma tưởng của mình, chứ không phải đúng đâu, tất cả những cái này là cái sai.

(40:02) Bởi vì vốn đạo phật không phải tu hành để lại nhục thân, mà cũng không phải tu hành để thực hiện ngồi lại bảy, tám ngày thiền.

Mục đích của nó nãy giờ Thầy nói là làm sao cho cái tâm của chúng ta bất động ly dục, ly ác pháp. Nghĩa là người ta chửi mình không giận, trước cái thọ đau đớn mà mình vẫn như thường, tâm mình không động, không sợ hãi gì hết, thì cái đó gọi là “Bất Động Tâm Định”.

Mình nhập được cái Tâm định, đó mới là cái mục đích giải thoát của đạo Phật. Không phải vì Thiền Định, không phải vì Giới Luật, không phải vì tất cả mọi cái, mà vì cái tâm giải thoát của chúng, cái mục đích như vậy.

Và mục đích đó thì phải đi từ cái Đạo Đức của đạo Phật mà đi vào, “Đạo Đức Nhân Quả không làm khổ mình, khổ người”, cái Đạo Đức nó sẽ thực hiện được. Từ đó khi mà chúng ta thực hiện mà xả ly được cái tâm của chúng ta rồi, thì cái quá trình tu tập nó có pháp môn, chứ không phải không có pháp môn. Cái pháp môn nó tập, nó trở thành một cái lực, lực đạo gọi là đạo lực.

Mà cái đạo lực của đạo Phật, thì như quý Phật tử nghe trong kinh phật có nói Ngũ Lực: “Tín Lực, Tấn Lực, Niệm Lực, Định Lực, Huệ Lực”. Năm cái nó mới trở thành một cái đạo lực của đạo Phật. Cho nên cái đạo lực nó sẽ điều khiển chúng ta sẽ nhập được tất cả các Định.

Vì vậy mà trong kinh Phật dạy Tứ Như Ý Túc. Tứ Như Ý Túc nghĩa là mình muốn cái gì nó làm theo cái nấy. Nghĩa là khi mà cái tâm thanh tịnh rồi, nó hết dục hết ham muốn rồi, nó hết ác pháp rồi, thì lúc bấy giờ mình thực hiện Tứ Như Ý Túc.

Thì lúc bấy giờ nó có cái Định Như Ý Túc, bởi vì ở trong đó nó có cái Định Như Ý Túc, mình muốn định nào thì nó sẽ nhập định đó. Vậy thì cái đạo lực đó nó ở chỗ nào mà chúng ta làm được? Là ở chỗ cái tâm thanh tịnh của chúng ta, khi mà chúng ta hết dục, khi mà chúng ta hết ác pháp. Thì lúc bây giờ chúng ta ra lệnh, tức là Như Lý Tác Ý.

Như quý vị đã từng nghe kinh Nguyên thủy Phật dạy “Như Lý Tác Ý”. Như cái lý của đạo mà tác cái ý ra như cái lý mình muốn. Bây giờ mình muốn nhập Tứ Thiền, thì đức Phật trong kinh dạy “Tứ Thiền thì hơi thở phải tịnh chỉ, phải ngưng không được thở, thì cái thân lúc bấy giờ mới có gọi là định”. Vì vậy muốn cho cái thân nó định, mà nó còn thở thì không định.

Quý vị bây giờ ngồi thiền hai giờ, ba tiếng đồng hồ mà cái thân cứ thở từng giờ hoài, mà hô là định. Cái thân còn thở mà là định cái thứ gì, phải không? Cái thân không thở mới là định. Vậy thì một cái người mà người ta có cái tâm thanh tịnh, thì cái đạo lực người ta mới có. Còn mình chưa có tâm thanh tịnh thì cái đạo lực không có. Cho nên mình, mình bảo “hơi thở tịnh chỉ ngưng” thì nó đâu có ngưng.

Cho nên Phật nói “Tịnh chỉ hơi thở chứ không phải đình chỉ, hay là định chỉ”. Tịnh chỉ, tức là cái tâm thanh tịnh nó sẽ chỉ được cái hơi thở nó ngưng, do đó mình mới nhập Tứ thiền.

Nhập Tứ thiền để làm gì? Để chúng ta thấy rõ ràng là chúng ta làm chủ được cái hơi thở. Vậy bây giờ chúng ta bảo “hơi thở thở lại, thở lại bình thường”, thì hơi thở bắt đầu nó phục hồi lại, nó thở lại bình thường. Như vậy là chúng ta muốn chết thì nó nín thở chứ gì, muốn sống thì nó thở lại.

Thì cái quyền lực chúng ta đã nắm làm chủ được cái nhân quả đó rồi. Như vậy rõ ràng là chúng ta tu theo đạo Phật chúng ta có cái đạo lực, chúng ta có cái quyền lực. Chứ đâu phải chúng ta ngồi vậy nó hết vọng tưởng, rồi cái nó nhập vô đó được sao? Chúng ta không có đường đi rồi chúng ta đi chỗ nào giờ? Còn cái này chúng ta sai nó chỗ nào cũng được hết.

Bây giờ muốn nhập Nhị thiền, chúng ta bảo: “Tầm tứ phải tịnh chỉ”, thì nó tịnh chỉ ngay liền. Tầm tứ tịnh chỉ tức là khẩu hành tịnh chỉ. Chúng ta ra lệnh khẩu hành phải tịnh chỉ. Còn chúng ta ra lệnh thân hành tịnh chỉ, thân hành tức là hơi thở, phải không?

Người ta bảo Tưởng hành tịnh chỉ, tức là Tam thiền, tức là lúc bây giờ cái người đó không còn nằm chiêm bao. Cho nên một cái vị mà chứng quả A La Hán không chiêm bao. Người ta tỉnh thức, thân ngủ mà tâm người ta không ngủ, cho nên nó làm sao chiêm bao.

Còn mình nằm xuống là thân ngủ và tâm cũng ngủ luôn, vậy mà nói tâm thức, thức cái gì, phải không? Cứ hô ai cũng nói tâm thức hết, mà có thức cái chỗ nào đâu, mình ngủ, nó ngủ theo. Vậy mà nói nó thường hằng, nó thường hằng sao ngủ mất tiêu đi? Đã thường hằng thì cái thân nó ngủ thì cái tâm nó phải thức chứ, nó mới hằng chứ!

Bây giờ mình đang thức thì mình nói nó “Hằng biết, hằng thế này, hằng nghe, hằng thấy” phải không? Nhưng mà sao mình ngủ thì sao nó hổng hằng nghe, hằng thấy. Người ta vô ăn trộm, người ta đục rương mình, người ta muốn giở nhà mình, người ta chở sạch mà mình cũng không có biết, chừng giật mình thức dậy mới biết. Thì rõ ràng là nó ngủ quên, chứ nó đâu có thức. Vậy thì Phật gì mà còn ngủ quá như vậy, vậy thì Phật còn mê hay sao? Thành ra cái đó là sai, không đúng, phải không?

Cho nên khi mà người ta tu tập tới Tam thiền là người ta phá vọng tưởng, là người ta không có ngủ. Cho nên do đó cái thân thì nó ngủ, mà cái tâm người ta không ngủ. Vậy bây giờ có gọi là tâm thức, nó thức luôn. Cho nên người ta nhập tới Tam thiền người ta không có bệnh, là vì người ta, cái thân người ta ngủ, cho nên cái thân đâu có bệnh. Còn mình mà cái tâm mà nó, nó thức mà cái thân nó cũng thức theo. Cho nên thức riết cái người này ăn uống không được, rồi ốm nhom gầy gò, rồi xơ vơ xửng vửng thành ra bệnh, gọi là bệnh mất ngủ. Còn cái người ta nhập Tam thiền rồi.

Cho nên ông Phật ổng, cái hành động của ông Phật ngày xưa đó, nửa đêm canh giữa đó ổng nằm xuống kiết tường, thì luôn luôn lúc nào cái tâm ổng vẫn theo dõi hơi thở. Hơi thở ra biết ra, hơi thở vô biết vô, không bao giờ mà mất cái đó, mà cái thân ổng ngủ ngáy khò khò. Cho nên ổng không có bệnh tật gì hết, còn mình lơ mơ coi chừng nó mất ngủ rồi cái nó tiêu.

Cho nên ở Thầy có một thầy Minh Tông, Thầy tu tập tới cái giai đoạn của cái, phá cái mộng. Tức là tập tỉnh thức toàn diện đó, để sau khi mà nhập Tứ thiền. Bởi vì cái sức mà tỉnh thức mà như vậy đó, mình nhập Tứ thiền mình mới không mất. Bởi vì Tứ thiền hơi thở dừng nè, tất cả mọi cái đều mất tiêu hết, hoàn toàn không có, nhưng mà sức tỉnh phải còn.

Cho nên ở đây mà Tam Thiền không chuẩn bị cho nó tỉnh thức vậy đó, cái đến Tứ thiền nó mất tiêu. Bởi vì cái thân hoàn toàn bất động mà nó không hoạt động nữa, nó không có thở, không có gì hoàn toàn trong đó hết. Cho nên nó sẽ mất tiêu luôn cái tâm. Cho nên ở đây người mà tu tới Tứ thiền, người ta đã chuẩn bị cho Tam thiền. Vì vậy mà ly hỷ, tức là ly hết các trạng thái Tưởng, trong đó có những Tưởng thần thông nữa.

Cũng như Tha Tâm Tưởng biết chuyện quá khứ vị lai của người này, biết chuyện nhà cửa người ta đó mà nói ra đó. Đó là những vị đó đều lạc vào cái Tha Tâm Tưởng, chứ không phải là thần thông đâu. Cái thần thông chính là họ phải ly dục, ly ác pháp là nó mới có thần thông chính của nó.

4- ĐẠO PHẬT CÓ NỀN VĂN HOÁ ĐẠO ĐỨC RIÊNG BIỆT

(46:12) Nhưng mà mục đích của đạo Phật không phải thực hiện thần thông. Thầy nói thật sự cái vấn đề mà ngồi thiền bảy, tám ngày, đạo Phật không có chú trọng vấn đề đó. Mà chú trọng ở cái tâm của chúng ta, ở con người chúng ta hằng ngày, hành động hằng ngày có đúng đạo đức hay không. Vì đúng Đạo Đức sẽ giải thoát cho chúng ta, mà không đúng Đạo Đức thì chúng ta sẽ khổ.

Cái mục đích của đạo Phật, Giới Luật của đạo Phật, tức là những cái hành động Đạo Đức, mà Thầy nghĩ rằng không có một cái tôn giáo nào mà có những cái Đạo Đức như đạo Phật. Thế mà người ta quên cái Giới Luật của phật, người ta không bao giờ giảng cho cư sĩ nghe. Người ta chỉ giảng Năm Giới, cao lắm là Thập Thiện cho quý vị, nhưng mà người ta không dạy pháp hành của Đạo Đức đó nữa.

Vì mà được mà định, con người không đạo đức mà làm sao định, cái nền tảng đó là cái nền tảng sai. Cho nên quý vị mà có muốn học Phật thì quý vị phải xây dựng mình, là trước tiên là phải đạo đức của con người. Sau đó người ta sẽ dạy đến những cái hành động đạo đức của bậc Thánh Nhân. Từ đó mình mới ly được cái tâm dục của mình, mình mới ly cái ăn, cái ngủ của mình, bởi vì mình còn dục mình mới ăn nhiều. Mà hễ dục ăn nhiều thì nó lại ham ngủ, người ta nói ham ăn, ham ngủ, ăn nhiều thì ngủ nhiều.

Cho nên cái người mà tu theo đạo Phật, người ta ăn ngày một bữa, đâu phải khổ hạnh. Khổ hạnh là tại mình ăn ít quá, mình ăn một ngày một muỗng cơm, hoặc là một ngày một bát cháo nhỏ, cho nên nó đói khổ thân thể nó, hằng ngày nó thiếu dưỡng chất, nó không có đủ nuôi.

Chứ như Thầy, Thật sự bây giờ Thầy già rồi, thì Thầy ăn ngày một bữa, thì cái thân của Thầy nó không mập hơn, mà nó cũng không có ốm hơn, nó cũng như vậy bình thường. Nhưng Thầy làm việc rất nhiều, cho nên cái năng lực ở trong người của Thầy nó phải tiêu hao. Vì Thầy phải soạn những cái Đạo Đức để giúp cho những người Phật tử, cho những tín đồ mà theo Phật giáo người ta biết được cái đạo đức của đạo Phật.

Chứ từ lâu bấy giờ, quý vị nghe được cái đạo đức của nho giáo “Tam Cang Ngũ Thường – Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín” ai cũng thấy điều đó. Mà chính Phật giáo chúng ta cũng không thấy đạo đức nữa. Quý thầy cũng không thấy đạo đức của mình nữa, đạo đức của Phật giáo nữa. Luôn luôn lấy cái đạo đức của Nho giáo mà làm cái đạo đức của Phật giáo.

Cho nên ở trong cái thời mà nhà Lý, Thiền Sư Vạn Hạnh mới gọi là “Thiền Sư dung Tam Tế”. Dung ba cái tôn giáo Phật, Khổng, Lão lại, ba cái tôn giáo đó lại thành ra một cái Phật giáo của Việt Nam của mình. Cho nên nói “Vạn Hạnh dung Tam Tế”, tức là dung thông ba cái tôn giáo lại. Điều đó sai.

Đạo Phật có Đạo Đức của nó, không cần phải vay mượn của đạo đức của Nho giáo. Không cần dung hợp cái đạo đức phong kiến đó. Bởi vì cái đạo đức phong kiến đó là cái đạo đức vua chúa, họ phục vụ cho vua chúa, chứ không phải nó phục vụ cho con người giải thoát. Cho nên đạo đức, có cái Đạo Đức hẳn hòi đàng hoàng. Vì vậy mà chúng ta không học được cái đạo đức.

Nói bây giờ đến bây giờ Phật tử là những người đã đi chùa nhiều, cúng chùa nhiều, nghe pháp nhiều, mà hỏi đạo đức của đạo Phật thì bây giờ quý vị ngơ ngác. Lẽ đâu mà một cái tôn giáo không có Đạo Đức sao? Hay đâu là nói cái chuyện mê tín, vô chùa cầu khẩn, cúng bái, phải không? Cái đó là cái sai.

Hay đâu là nói chuyện thiền định không, thì cái đó đâu phải đúng. Phải xây dựng cho người ta có cái cái đạo đức chứ. Làm gì mà con người chúng ta không khiếm khuyết cái điều đó. Ai cũng toàn là đạo đức hết sao? Đâu có điều đó. Nếu đạo đức hết sao, tại sao người ta làm khổ nhau, người ta tranh giành từng miếng ăn, manh áo với nhau, hai người cùng nghề đã giết nhau rồi.

Hai ông Thầy giáo dạy một cái nghề như dạy Anh ngữ, thì ông này chê ông kia là “dạy dở”. Hoặc hai cô thợ may thì chê nhau, “cô này may vụng, không bằng tui”.

Thử hỏi họ từ cái chỗ đó, có phải họ là thú vật không? Mình đã tự giết nhau ở trên cái cuộc sống mà mình an nhiên, mình thấy người ta khen mình hay là mình mừng, mà chê mình chút là mình buồn, như vậy là mình là một con thú chứ đâu phải là con người. Vậy thì mình phải học làm con người, để khi đó mình luôn luôn không có nói xấu người khác, thì vậy mới đúng là con người chứ. Còn bây giờ con người sao mà hở ra chút cái nói xấu người khác à, như vậy là có đúng không? Đâu có đúng, đó là cái thiếu đạo đức.

Cho nên ở đây chúng ta cần phải học những cái Đạo Đức đó. Nhưng mà Thầy ước ao rằng một ngày mai, vì hôm nay có duyên với Phật tử ở Châu Đốc, ngày mai Phật tử ở đây sẽ học được cái Đạo Đức Nhân Quả từ đức Phật đã dạy.

Ngày xưa đức Phật dạy cái đạo đức đó cho một cái người con của một vị huấn luyện voi. Trong cái buổi đó thì đức Phật thuyết giảng, có bốn cái điều kiện:

– Một con người mà tự làm khổ mình, thì đức Phật không chấp nhận, đó là ác pháp với mình.

– Một con người mà làm khổ người khác, thì đức Phật không chấp nhận, đó là ác pháp với người khác.

– Con người làm khổ mình, làm khổ người khác thì đức Phật không chấp nhận người đó.

Chẳng hạn bây giờ quý vị mà ngồi thiền, mà cái chân quý vị đau nhức, mà quý vị không đứng dậy xả, quý vị ráng ngồi để cho đúng giờ thì quý vị đã làm khổ quý vị, đó là quý vị đã sai con đường của đạo Phật. Đạo Phật ngồi thì phải có an lạc, phải có yên ổn, phải có thoải mái, phải có dễ chịu. Ngồi mà chịu đau để cho tăng giờ lên, để cho ngồi được hai ba, bốn tiếng, hay bảy, tám tiếng mà chịu đau như vậy đó, là quý vị đã khổ hạnh.

Cho nên đức Phật không chấp khổ hạnh, làm cái gì có thân chúng ta khổ là không được. Làm cái gì mà có tâm chúng ta khổ là không được, gọi là khổ hạnh. Cho nên đức Phật bác cái khổ hạnh, không chấp nhận, vì ngày xưa đức Phật là đệ nhất khổ hạnh.

5- ĐỨC PHẬT TỪ BỎ TU HÀNH KHỔ HẠNH

(51:33) Quý vị Phật tử nếu quý vị đọc kinh trong cái bài Đại Sư Tử Hống, quý vị sẽ thấy sự khổ hạnh của đức Phật đến mức tối đa. Nghĩa là lúc đức Phật ức chế tâm bằng hơi thở, nín thở, có năm cái giai đoạn nín thở để ức chế cái tâm của mình, để đạt được cái sự giải thoát. Nhưng cuối cùng gần chết mà không đạt được, cho nên đức Phật bỏ cái ức chế tâm.

Sau đó đức Phật ức chế thân. Ức chế thân như thế nào? Ăn quá ít. Ăn một ngày, một bữa ăn có bảy hột mè. Ăn một bữa ăn, ở trong kinh Nguyên Thủy nói “đức Phật ăn có một muỗng cháo, hai muỗng cháo mà thôi, cháo đậu”. Còn ở trong kinh Đại thừa thì nói rằng “đức Phật ăn có bảy hột mè một ngày”, cho nên cái thân đứng dậy không nổi nữa. Vì ăn như vậy nó yếu sức quá, đức Phật chỉ còn nằm không. Sau đó nhờ uống cái ly sữa dê, thì đức Phật mới tỉnh. Tỉnh lại thì đức Phật nghĩ rằng: “ức chế cái thân tối đa như vậy nó cũng không giải thoát, ức chế cái tâm tối đa như vậy không giải thoát”.

Rồi đức Phật mới hồi tưởng nhớ lại, nhớ lại cái lúc mà mình còn bé đi với vua cha. Khi mà vua cha làm cái lễ hạ điền, thì vui cha xuống cày ruộng đầu tiên cho cái vụ mùa. Thì ngài ngồi, ngài còn bé, ngài ngồi ở dưới cái cây…​. tức là như cây táo của mình vậy. Cho nên ngài ngồi dưới cái bóng mát đó, rồi ngài ly dục, ly ác pháp. Mà ngài là còn con nít, ly dục, ly ác pháp như thế nào? Như Lý Tác Ý.

Ngài tác ý, ngài nói: “Tâm ham muốn lìa ra”, ngài ra lệnh mà, ngài hướng mà. Ngài nói: “tâm ham muốn lìa ra, ác pháp lìa ra, lìa ra hết”.

Ngài ngồi đó bắt đầu ngài thấy yên tịnh, cái sự yên tịnh đó bắt đầu ngài hồi tưởng. Trong những lúc mà ngài tu các pháp của ngoại đạo dạy ngài không tìm thấy được sự giải thoát. Cho nên cuối cùng ngài mới hồi tưởng lại cái lúc còn nhỏ. Rồi Ngài mới nói: “Ly dục sanh hỷ lạc”.

Ngài nói: “Ly dục, ly ác pháp nhập Sơ thiền do ly dục sanh hỷ lạc”.

Ngài nói: “Có hỷ lạc, thì tức là có dục”.

Rồi ngài lập trở lại: “Do ly dục sanh hỷ lạc, do ly nó mới có, chứ đâu phải mà mình chạy theo dục mà có, có lẽ pháp này”.

Đức Phật lập lại trong cái bài Saccaka rất kỹ lưỡng trong cái phần này rất kỹ. Đức Phật hồi tưởng lại mà trong khi đó đang nằm, coi như là không còn đứng dậy nổi, nhưng mà nhờ bát sữa dê mà tỉnh lại. Cho nên đức Phật mới nhớ lại, mới nhắc lại mình.

Rồi từ đó đức Phật mới nghĩ rằng: “Bây giờ ta làm sao mà ta thực hiện được cái pháp này? Nhập làm sao cho được cái pháp này mà khi cơ thể ta suy yếu như thế này? Cho nên ta phải ăn lại, phải sống lại bình thường mới có thể tu được”.

Do đó thì, ngài suy nghĩ như vậy, thì nhờ mấy cái người mà chăn dê, họ cho ngài những cái bát sữa. Rồi ngài nhận những cái bát sữa ngài uống, ngài tỉnh dần. Tỉnh dần rồi bắt đầu ngài đi khất thực ngài sống. Thì lúc bấy giờ ngài sống lại bình thường, tức là ngài không còn khổ hạnh ăn ít nữa. Ngài ăn một ngày một bữa, chỉ ăn vừa no, không ăn thái quá, cho nên ăn tạm đủ để nuôi sống thân mình một ngày một đêm. Do đó ngài thực hiện ngày một bữa ngài sống.

Thì lúc năm anh em Kiều Trần Như thấy ngài mà ăn trở lại như vậy đó, gọi là: “Ông bỏ cái khổ hạnh, cho nên không có tu chung với ông này nữa”. Vì vậy mà đi tìm cái chỗ khác ở, không có ở gần đức Phật nữa.

Cho nên đức Phật mới thấy người ta bỏ mình như vậy, vì vậy thôi đức Phật mới đi đến cái cội bồ đề. Đi tìm cái nơi yên tĩnh để cho mình thực hiện, để sau khi mà hồi phục được cái cơ thể của mình rồi, nó bình thường rồi thì mình thực hiện cái pháp này. Do đó từ cái chỗ đó đức Phật mới thấy được cái pháp “ly dục ly ác pháp”.

6- NHIỆT TÂM TU TẬP MỚI LY ĐƯỢC DỤC VÀ ÁC PHÁP

(55:11) Ly dục, ly ác pháp nó đâu có nghĩa là mình ngồi thiền đó rồi mình ức chế tâm mình đâu. Đời sống phải như thế nào, cách thức như thế nào, phòng hộ sáu căn như thế nào, thiểu dục tri túc như thế nào. Rồi tu các định như thế nào, như Định Chánh Niệm Tĩnh Giác, rồi Định Niệm Hơi Thở, Định Vô Lậu, rồi Định An Lạc, Định Sáng Suốt, như thế nào.

Tất cả những cái này đức Phật đều thực hiện để thực hiện được cái “Ly dục – Ly ác pháp”. Chứ đâu phải ,khi ra lệnh nó rồi chứ mình xả ra thì nó trở lại như thường, nó hồi phục lại như thường. Chứ đâu phải mà, khi mình ngồi mình nhắc nó thì nó yên tịnh đó chút đó, nhưng mà xả ra thì nó trở lại như thường, nó đâu có xả hết liền được. Cho nên lúc bây giờ đức Phật mới thường xuyên tu tập những cái loại định đó, vì vậy những cái loại định đó nó “ngăn ác và diệt ác”.

Tại sao hằng ngày Thầy hít thở, thì Thầy biết hơi thở tĩnh giác, Thầy xả tâm “quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra”. Quý Phật tử có đọc kinh Nguyên thủy của Phật, có thấy cái bài Định Niệm Hơi Thở dạy như vậy không. Đó là cách thức vừa tĩnh giác để vừa xả tâm, phải không?

Cho nên thiền của Phật gọi là thiền xả tâm. Còn chúng ta hít vô, thở ra đếm một, hai, ba, bốn, năm, không có cho niệm vọng tưởng nào xen vô, thì cái đó chúng ta sai rồi, ức chế tâm rồi. Không có xả cái tâm tham, sân, si mà cứ ức chế nó hoài. Cho nên vì vậy nó thể hiện qua Tưởng thức, nó sanh ra những cái dục của tưởng thức. Nó làm chúng ta có những hiện tượng thần thông phép tắc này kia, để thỏa mãn được cái dục của ý thức. Vì ý thức của chúng ta bị ngưng, không có cho nó hoạt động, cho nên nó thực hiện qua Tưởng thức. Từ đó nó thể hiện qua cái kia, cái chúng ta tưởng rằng mình đắc đạo.

Cho nên vì vậy mà cái người mà thực hiện đến cái tưởng thức, mà gọi là “pháp tưởng”. Cho nên họ thuyết pháp rất là hay, mà toàn là tưởng, không có pháp hành. Cho nên hiện bây giờ nói mà cách thức mà luyện cái đạo lực, để họ làm chủ cái thân họ, thì họ không biết cách thức nào mà truyền lệnh cho nó nghe hết. Họ chỉ có cách thức bây giờ ngồi, tập cho ngồi cho nhiều, cho dài ra, may ra được bảy, tám ngày là thấy ngon rồi. Hoặc là ngồi được một, hai tháng là sướng rồi, nhưng mà sự thật ngồi để làm con cóc chứ làm gì? Phải không? Không lẽ là mình..

Bởi vậy Phật nói “tu theo hạnh con bò thành con bò, mà tu theo hạnh con chó thành con chó, mà tu theo hạnh con cóc thì thành con cóc”. Mình ngồi thiền riết rồi mình cũng thành con cóc thôi. Chứ nó thành cái gì? Không lẽ ông Phật ổng cứ ngồi hoài sao? Bộ phải tượng sao mà ngồi?

Cho nên hành là ở chỗ tâm giải thoát của mình, không giận hờn, phiền não, không tham, sân, si, mạn, nghi nữa, phải không? Hành là tâm bất động trước các pháp, trước thọ của mình: đầu đau nhức mà mình cũng không dao động, chết mình không sợ hãi. Đó là cái Tâm Bất Động, mà muốn được như vậy phải thực hiện những pháp gì?

Nó là những cái mà chúng ta thực hiện và những pháp đó phải luôn luôn lúc nào phải Như Lý Tác Ý hết. Và cái pháp Như Lý Tác Ý thường nhắc tâm nó mới trở thành một cái lực đạo. Do đó cái lực đó, thì bắt đầu bây giờ mình mới nhắc tâm một cái nó làm liền, phải không? Còn bây giờ mình không nhắc nó, tới chừng đó mình nhắc nó, nó có biết gì đâu nó làm. Đó.

Thầy nói như thế này, quý vị ở trong thành phố, thì không biết quý vị có bao giờ mà thấy một người nông dân cày ruộng không? Nếu mà mình huấn luyện con bò, hay con trâu mà mình cày ruộng, mà mình la “Thá! Ví!”thường xuyên nó nghe được cái đó rồi, mình la “thá!”, cái con trâu nghe thá nó đi theo cái đường đó, nó không có đi bậy, phải không? Mình la “ví!” cái nó quay, nó không có đi trật. Đó là cách thức mình huấn luyện tâm cũng như là mình huấn luyện con bò, hay con trâu đi cày ruộng. Cho nên nếu mà mình không có ra lệnh như vậy, thì làm sao mà được.

Thầy nhắc lại, như cái ngài Từ Đạo Hạnh, như chúng ta đọc ở trong những chuyện huyền thoại, thì chúng ta thấy có ngài Từ Đạo Hạnh. Ngài vì thù cha của ngài mà ngài đi luyện thần chú, để ngài trả thù. Do đó ngài đến trong núi Từ Sơn, tức là miền Bắc của chúng ta thì cái núi Từ Sơn thì chắc ai cũng biết hết. Ngài vô trong núi đó, ngài mới đọc cái thần chú, mỗi lần ngài Chú Đại Bi, chứ không có chú gì hết.

Bây giờ quý vị là người nào cũng thuộc Chú Đại Bi hết, Phật tử người nào cũng có tụng kinh và đọc Chú Đại Bi hết rồi, vậy mà bây giờ chúng ta không có lực gì hết. Đọc bây giờ có nhiều chùa bây giờ chuyên môn đọc Chú Đại Bi nữa, nhưng mà không có ông nào có thần lực hết. Còn cái ông này ổng chỉ có niệm cái Chú Đại Bi, 1000 biến Chú Đại Bi mà ông đã thành.

(59:29) Tại sao vậy? Tại vì bây giờ ổng đặt cây gậy trước mặt ổng. Bởi vì người ở núi thường thường hay có cây gậy chống, bởi vì đi sợ té hay là gặp rắn rít. Cho nên chúng ta ở núi là chúng ta phải có cây gậy. Thứ nhất là cây gậy dò đường, mình chống vậy chứ rắn rít đồ ở trước nó cắn, cho nên mình khỏi bị nó cắn. Thứ hai là đi đá đồ nó trơn trợt, do đó nó có cây gậy nó nương, nó đỡ, cho nên ở rừng núi thì ai cũng có cây gậy.

Thì sẵn cái dịp ông vô rừng Từ Sơn, mà ổng ở núi Từ Sơn ổng tu, thì chắc chắn là ổng phải có cây gậy. Cho nên khi mà ổng đặt cây gậy trước mặt ổng, thì ổng thường niệm chú. Còn chúng ta không có đặt cái gì hết, cứ để cái bài kinh tụng, hay gõ mỏ tụng riết thôi. Rồi xuống rồi xá Phật đi xuống thôi, thành ra nó không có linh chứ không có gì hết.

Còn ông này ổng đặt cây gậy trước mặt. Mà mỗi lần ổng đặt cây gậy, thì ổng nói như thế này, khi mà ông niệm chú xong rồi ổng nói “cây gậy bay lên đi”. Mà nó có bay được đâu, tại vì chưa linh, cho nên ổng đọc hoài. Đọc hoài tâm ổng tập trung chú tâm vô đó, ổng dùng cái tưởng ổng chú tâm vô đó là nó phải bay thôi, phải không? Cái lực của ổng. Cho nên ổng cứ nhắc riết, nhắc riết tới chừng mà ổng quăng cây gậy xuống dòng nước, ổng bảo cây gậy “lội ngược lên cho ta”.

Ổng đọc thần chú, rồi ổng quăng cây gậy xuống cái ổng bảo ra lệnh truyền lệnh nó, thì cây gậy nó lội dòng nước nó đi ngược lên. Cái dòng suối và nước chảy xuống vầy, mà cây gậy lội lên được. Ổng nói: “Ta có đạo lực! Ta có rồi, sẽ trả thù cho cha được”. Do đó ổng sai cây gậy đó mà giết ngài Đại Điên chết.

Đó thì chúng ta thấy tà đạo người ta còn luyện được, còn chúng ta luyện chánh đạo, nhờ cái Như Lý Tác Ý đó mà chúng ta hướng thành một cái đạo lực, để mà chúng ta ly dục, ly ác pháp. Cho nên do đó nói ly dục, ly ác pháp, chứ đó là cái câu pháp hướng của người ta mà, chứ đâu phải nói cái là nó ly được liền sao. Cầu cho mình nói cả trăm, cả triệu lần nó mới ly chứ đâu phải.

Quý Phật tử phải nhớ kỹ, Thầy nhắc lại cho nhớ kỹ cái chỗ này nữa. Cũng như bây giờ mình hít thở mình biết hơi thở, nó không phải chính đâu. Quý vị tu hành quý vị cứ nghĩ nó chính chứ gì, mình nương hơi thở để cho tâm mình hết vọng tưởng. Mình ráng mà làm sao tập trung biết hơi thở ra vô, để cho nó đừng có vọng tưởng là trật, cái đó là phụ, cái đó tỉnh thức phụ.

Còn cái câu mà nói ly dục, ly ác pháp nó cũng là phụ, nhưng mà cái tâm, nhiệt tâm mình có ly dục, ly ác pháp không? Mình mới nhắc mình ly dục, ly ác pháp rồi mà thấy cái bánh kia cái muốn ăn rồi. Thì như vậy mình có nhiệt tâm với nó không? Mình lấy ăn liền, thì như vậy rồi mai mốt biểu nó ly dục không? Nó ly ba bốn cái nữa, chứ đâu nó có ly, phải không?

Thầy nói thật sự là cái điều kiện đó là một cái, mình phải nhiệt tâm khi mình nói như vậy là mình không có được làm cái điều đó nữa. Cho nên nó thèm là nhất định là “mày thèm gì thèm, nhất định là đúng giờ tao ăn, chứ bây giờ không cho ăn”.

Cũng như bây giờ mình nói “tâm như cục đất, không có giận hờn”. Mà vừa ra ngoài kia cái chúng chửi mình, cái mình sân lên liền, thì thử hỏi mình có như cục đất được không? Đã dặn mình như cục đất, thì phải là cục đất chứ sao lại giận hờn, phải không?

Nó vừa bừng lên: “tao dặn mày như cục đất mà mày vậy hả, mày chết”, ngay đó nó hạ liền à, phải không? Đó là mình nhiệt tâm với pháp, và cũng từ đó nó thành một cái lực đạo. Quý vị thấy dễ không, có pháp chứ đâu phải không.

7- GIỚI LUẬT LÀ NỀN ĐẠO ĐỨC GIẢI THOÁT

(1:02:24) Nhưng mà dù sao quý vị muốn thực hiện được cái đó, quý vị phải sống đạo đức. Chứ quý vị bây giờ mà ngang xương mà vô luyện như vậy, quý vị cũng không thành tựu đâu. Cho nên phải học giới luật, bởi vì giới luật là đạo đức, cái hành động đạo đức để chúng ta biết. Cho nên tất cả cư sĩ đều là phải học giới luật.

Bởi vì nói giới Tỳ kheo, sự thật Thầy đâu có thấy đâu phải là có một vị Tỳ kheo mà biết cái giới đó không. Bây giờ làm vệ sinh thí dụ như Phật cấm nè: “Một vị Tỳ kheo đó không được nhổ nước miếng trên cỏ xanh nè, không được nhổ ở trong dòng nước nè”, thì người cư sĩ làm cái đó được không? Sống vệ sinh chung với nhau mà tại sao lại không cho người cư sĩ học, cấm không cho người cư sĩ học, chỉ có Tỳ kheo mới học được à? Vậy thì để cho người cư sĩ làm ô uế cái môi trường, để cho người cư sĩ thiếu đạo đức sao? Chỉ có dạy năm giới không à, như vậy đâu có đúng đâu!

Cho nên tất cả những cái giới này như bây giờ, thí dụ một người đạo đức mà ăn mặc, ra ngoài đường ăn mặc lật trái, lật ngửa áo quần mình ra, xăn ống cao ống thấp đi ra đường, thì cái đó là có đạo đức không? Người ta nói “thằng điên” chớ ở đó đạo đức, phải không? Cho nên vì vậy một cái người mà có đạo đức, ăn mặc phải tề chỉnh, nhưng không phải trang điểm lòe loẹt; phải đúng cách của nó.

Cũng như bây giờ, quý vị thấy không người phụ nữ bây giờ, thật sự ra Thầy nói thiếu đạo đức. Ăn mặc hở hang, gợi dâm gợi dục cho kẻ khác như vậy là có phải là con thú không? Quý vị cứ nghĩ coi đúng không? Con người là phải làm sao kín đáo chứ, con người gì mà ăn mặc gì, phụ nữ mà bận quần đùi như này, người mặc cái áo để hở ngực như thế này, thử hỏi cái đó đúng không?

Con vật nó còn có bộ lông của nó, nhưng nó không biết xấu hổ, cho nên nó đâu phải là con người. Còn con người mình có trí tuệ, biết xấu hổ, biết làm cái đó sai, biết cái đó gợi dâm, gợi dục không tốt cho xã hội. Thế mà bắt chước Tây phương, mình đi làm cái chuyện đó có đúng không?

Ngày xưa nội cái Nho giáo không, ông bà của mình ăn mặc đàng hoàng. Bây giờ mình bỏ Nho giáo rồi, cho nên mình ăn mặc quá lố lăng, mà trong khi đạo Phật dạy chúng ta rất là kỹ lưỡng. Khi ngồi vào trong nhà cư sĩ phải ăn mặc như thế nào, kín đáo như thế nào, y áo mình phải như thế nào. Thì người cư sĩ chúng ta cũng phải học đàng hoàng chứ, Đạo Đức đó chung cho tất cả, chứ đâu phải đệ tử của Phật, chứ đâu phải riêng cho Tỳ kheo không. Cho nên tất cả những hành động này thì cư sĩ cũng phải học chứ.

Thầy thử hỏi bây giờ nếu mà học được vậy, thì phụ nữ có ra đường có mặc lòi tay, lòi chân không, phải không? Vậy mới là đúng là người có Đạo Đức chứ. Mình là Phật tử, mà đi chùa nghe pháp lại trang điểm, làm đẹp, thoa son, đánh phấn thì nghĩ vậy có đúng không? Phật đâu có chấp nhận cái điều đó.

(1:04:49) Cho nên ngày xưa bà Visakha khi mà đến nghe Phật, bà quên đi, bà đeo cái xâu chuỗi ngọc. Bà đến cửa tịnh xá bà nhớ, bà cởi cái xâu chuỗi ngọc, bà sai cô đầy tớ đem nhét dưới gốc cây, rồi mình mới vô được nghe pháp. Chứ mà nếu mà đeo cái xâu chuỗi như vậy, mà vô nghe pháp, đức Phật không thuyết pháp đâu. Đây là cái chỗ nghe pháp, chứ đâu phải chỗ dạ hội mà chỗ trang điểm, chỗ làm đẹp sao? Nghe pháp để xả bỏ những cái điều này, để làm những cái điều tốt, để học những cái đạo đức. Chứ không phải diêm dúa trang điểm, làm đẹp, gợi tình gợi cảm người ta, ở đây chỗ này chứ không phải chỗ đó.

Cho nên ngày xưa cũng buổi tối như thế này, chúng Tỳ kheo đều họp đủ mặt để nghe đức Phật thuyết pháp. Nhưng mà ông A-Nan nhắc Phật “bây giờ đủ mặt hết rồi xin đức Phật thuyết pháp”. Đức Phật làm thinh không nói.

Rồi chờ một lúc lâu, đâu có dám nhắc ổng liền, chờ một lúc lâu sau ổng không thuyết pháp, ông A-Nan nhắc nữa. Nhắc ba lần như vậy thì ông Mục Kiền Liên, ổng mới dùng cái thần thông ổng mới quan sát coi trong chúng này có ai như thế nào. Thì rõ ràng là có một người phạm giới bất tịnh, có một vị Tỳ kheo phạm giới. Cho nên ông Mục Kiền Liên xách cái vị Tỳ kheo đem ném ra ngoài rừng rồi, thì đức Phật ở trong này thuyết pháp. Nghĩa là có một người không đúng cách là đức Phật Không thuyết pháp. Pháp không bán rẻ cho người phá giới, pháp không bán rẻ cho người thiếu Đạo Đức.

Cho nên đối với cái Đạo Tràng của Thầy trên đó mà thuyết pháp, là phụ nữ đến là phải sợ hết. Nghĩa là ăn mặc đàng hoàng tề chỉnh, nghiêm chỉnh chứ hở tay, hở chân là không được. Thành ra sau này nó thành một cái lệ, người mà đến nghe pháp nghiêm chỉnh lắm. Muốn nghe pháp là muốn thực hiện cái Đạo Đức, muốn làm tốt, muốn giải thoát cho mình chứ không phải nghe chơi, chứ không phải chỗ trang điểm.

Cho nên ở đây chúng ta nhắm vào cái chỗ thật cụ thể giải thoát, giúp cho người ta được xây dựng con người có Đạo Đức. Và hiện giờ trên hành tinh chúng ta, con người trên hành tinh chúng ta đang thiếu Đạo Đức. Cho nên người ta sẽ giết lẫn nhau, vì thiếu Đạo Đức cho nên không nước này chiến tranh, có nước khác.

Chúng ta làm sao xây dựng một cái nền Đạo Đức Nhân Bản thật, để không làm khổ mình, khổ người, cho mọi người trên hành tinh này để thọ hưởng được cái Đạo Đức. Để đem lại sự an vui cho mọi người với nhau, thì điều đó là điều mơ ước rất lớn của Thầy.

Vì vậy mà Thầy đem hết sức lực, mặc dù bây giờ sức khỏe của Thầy rất kém, nhưng Thầy cố gắng, cố gắng làm hết mình, để đem lại sự lợi ích đó. Và hôm nay nói Đạo Đức, mục đích Thầy cũng nhắm vào cái chỗ này để mà nhắc nhở quý vị.

(1:07:18) Và quý vị muốn biết một bậc nào mà tu hành chơn chánh, đúng chánh pháp của Phật. Không phải ở chỗ Thiền định họ ngồi bảy, tám ngày; hoặc là một tháng, hai tháng; hoặc là họ hiện thần thông phép tắc, hoặc họ bay trên trời. Những cái trò ảo thuật đó bao nhiêu người đã làm rồi.

Chắc quý vị xem phim ảnh Tivi, chắc quý vị có thấy những cái trò ảo thuật đó, mà người ta đã làm cho quý vị coi rồi. Người ta đi qua Vạn Lý Trường Thành bằng cách chui qua đá được mà, phải không? Người ta đi ở trên lửa được mà, người ta chôn ở trong đất được mà không chết mà, người ta dìm trong nước không chết vị tu sĩ đó mà. Thì cái chuyện đó là chuyện biểu diễn, để làm trò cho thiên hạ coi chơi, chứ không phải là cái thực để mà giải thoát.

Cái thực mà giải thoát của chúng ta, là xây dựng mình có một cái Đạo Đức, để cho mình giải thoát và giúp cho những người khác giải thoát. Cái chính của đạo Phật ra đời là xây dựng con người đạo đức chứ không phải xây dựng con người có thần thông. Cho nên nói đạo Phật ai thực hiện thần thông, thì đức Phật không chấp nhận, nhưng chúng ta biết dùng thần thông, biết dùng thần thông tại sao?

Tại vì đối với ngoại đạo nó luyện bùa chú có thần thông. Nếu chúng ta không đủ khả năng thần thông, thì những bùa chú đó sẽ làm chúng ta mất uy tín. Làm cho người khác mê man về cái đó, đưa họ đi dần vào con đường thần thông đó.

Như chúng ta từng nghe những khí công, những cái trò mà người ta lừa bịp bằng những cái biết chuyện quá khứ soi căn, điều này thế kia. Đó là những cái bịp người, lừa đảo người, không đúng đâu. Chúng ta phải sống đúng cái gương hạnh, Giới luật – Đức hạnh hẳn hòi đàng hoàng. Giới luật của Phật quý vị đều phải học cho biết rõ hết.

Một vị tu sĩ phải giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh, mà giữ gìn nghiêm chỉnh thì tâm người đó phải ly dục, ly ác pháp. Còn cái người còn phạm giới là chưa bao giờ ly dục, ly ác pháp.

Một vị tu sĩ ăn ngày ba bữa, làm sao mà gọi là ly dục, ly ác pháp? Mình thấy vị tu sĩ ăn ngày một bữa, và đời sống của vị tu sĩ đó, từ cách thức tất cả mọi cái, vật chất của vị đó buông xả sạch, thì vị đó mới ly dục. Cái này là có nào là tủ, bàn, ghế, những điều tiện nghi của xã hội hiện giờ là nhiều vị thầy đã có đủ. Thì thử hỏi cái đó là đúng hay sai? Đạo Phật là đạo buông xả cắt đứt tất cả những dây mơ rễ má, nghĩa là vật chất không còn.

Cho nên Đức Phật nói: “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa, sống không nhà cửa, không gia đình”.

Có nghĩa đàng hoàng: “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa”, tức là làm cho mình xấu. Cái áo cà sa đâu có phải như áo tốt như Thầy vầy. Người ta lượm vải thay ma thì quý vị nghĩ nó tốt đẹp không? Mà cái đầu của mình còn để tóc thì nó đẹp, chứ cạo cái đầu nó còn đẹp cái chỗ nào, phải không? Cho nên làm cho mình xấu đi.

Vì vậy mà ở bên Nhật Bản có một cô rất đẹp, đến xin với vị Thiền sư: “Cho con tu hành”.

Thì vị Thiền sư nói: “Cô tu không được đâu”.

Nói: “Con sao lại tu không được, tại sao vậy?”.

Nói: “Cô đẹp lắm, cô tu không được”.

Thì cái cô này cổ mới về cổ tìm axit, hay tìm cái gì đó cổ rạch cái mặt cổ, cổ làm cho một cái vết thẹo rất lớn ở trên mặt. Thì sau khi vết thẹo cổ trị lành rồi cổ đến xin vị Thiền sư, vị Thiền nói: “Như vậy bây giờ cô tu được đó”. Đó, thì chấp nhận cho cô ta đi tu, cái đó phải trước tiên.

Đạo Phật phải làm cho mình xấu trước tiên, không còn làm đẹp. Thế mà y áo của một vị Thầy bây giờ phải mặc đồ xịn, đồ rin, chứ còn thứ đồ mà vải mà lượm thay ma chắc họ không mặc đâu, phải không, quý vị thấy cái điều đó phải rõ chứ. Cho nên điều đó chứng tỏ là quý vị còn làm đẹp, mà làm đẹp tức là còn dục, làm sao mà hết dục được.

Đó, đó là những cái chứng minh, vì vậy mà chúng ta phải nhìn thấy, rồi chúng ta phải gần gũi vị đó. Muốn biết vị đó là một bậc Thánh Tăng, thì nhìn qua cái đạo đức của họ, họ sống như thế nào, đời sống họ còn có cái gì.

Đức Phật nói: “Buông xả sạch, sống không nhà cửa”. Thì không nhà cửa lấy cái gì mà chất đồ đạc vô, tủ, bàn, ghế, rồi thêm giường chõng đâu mà chất vô được. Không có nhà cửa, nay ở chỗ này, mai ở chỗ khác thì mua bàn, mua tủ, mua máy móc này để làm gì, vứt ở đâu, cho nên hoàn toàn không có gì hết. Không gia đình, tức là không có người thân thuộc của mình.

(1:11:35) Cho nên ngày xưa có một vị Tỳ kheo, một người ở tại địa phương đó, mà đức Phật đến cái khu vực đó để mà dạy đạo, thì cái vị đó nghe được Pháp xin tu theo đức Phật. Thì bà vợ bằng lòng, cha mẹ bằng lòng để vị đó theo đức Phật tu. Đức Phật dẫn ông ta đi ba năm trời không có trở về khu này. Hoàn toàn là đi rồi là không có vợ con mà đi theo thăm đâu, bởi vì đức Phật không có đồng ý cho đi thăm như vậy.

Cho nên khi mà cái vị này mà tu chứng rồi, thì đức Phật mới về cái khu vực này trở lại. Thì lúc bấy giờ đó, bà vợ và cả gia đình mới thử ông này coi tu ra sao. Cho nên bà mới, đầu tiên bà sửa sang rất đẹp, rồi nghe ổng đến “ba năm rồi anh đi tu rồi, thì em ở nhà rất vất vả, cực khổ này kia. Thôi bây giờ tu xong rồi anh về nhà phụ với em này kia, nuôi cha mẹ đồ này kia”.

Thí dụ như khuyên ông chồng mình vậy, thì ông này ổng lặng thinh, ổng bỏ ổng đi qua nơi khác, ổng không về thăm nhà nữa, nghĩa ổng về tới khu vực nguyên gia đình của mình. Cũng như ổng ở Châu Đốc nè, ổng đi tu, đức Phật dẫn đâu ra miền Bắc, ba năm sau mới dẫn về Châu Đốc. Rồi bắt đầu ổng về ổng ở trong núi Sam chứ không có ở đây, ổng đi. Rồi bà vợ nghe tin mới ẵm con lên trển, nhưng mà sửa sang rất đẹp, sửa sang rất đẹp. Nhưng mà khi mà ổng gặp thì ổng lách qua ổng đi, ổng cũng chẳng kêu vợ, kêu con hay là kêu em, kêu cô gì hết. Ổng lách qua ổng đi, làm như là người xa lạ không biết gì hết.

Thì bả căm tức, cho nên bả mới ẵm đứa con bả chạy đi đường rừng bả tắt, bả chặn đầu ổng lần nữa. Lúc này bả chặn đầu ổng, bả ném đứa con xuống đường, xuống trước mặt ổng “con của anh đó, 3 năm rồi anh đi anh để ở nhà tôi nuôi. Bây giờ đó, bây giờ đó anh ôm, anh nuôi, làm gì làm đi”.

Bả ném đứa con bả xuống đường, rồi bả ném rồi, bả chạy vô rừng bả núp ở trong bụi cây, làm như bả bỏ đi, để bả coi thử coi ổng thực hiện sao. Chứ mẹ mà làm sao nuôi con ba năm bây giờ ném con thì sao được, nhưng mà ném để cho coi ông này ổng tu cách nào. Nhưng mà ổng không bao giờ đứa con lăn lộn khóc dưới đường, ổng chẳng bao giờ ông rờ, ổng vuốt đâu. Ổng lách qua ổng đi, ổng đi kinh hành ổng đi luôn. Bả ra con bả nói: “Như vậy mới là chính là đệ tử của đức Cồ Đàm”.

Như vậy là cắt đứt được cái tình thương đó, mà chính cái người thực hiện, người ta biết người vợ mình thực hiện mà thử mình chứ không có, không phải thực sự như vậy đâu. Cho nên lúc bấy giờ đó, cả đứa con, bả nuôi đứa con lớn rồi bả cũng xuất gia bả tu, cả cha, con, chồng, vợ đều là thành chứng quả A La Hán.

Đó là câu chuyện như vậy đó, thì đủ biết rằng khi mà đi tu theo đạo Phật rồi, thì sống không gia đình. Không gia đình là cha, mẹ, anh em, chị em đừng có để cho nó nhớ gọi là ái kiết sử, nó rất ràng rịt chúng ta lại. Cho nên chúng ta cứ quyết định ôm pháp của Phật mà theo, để cho cái tâm niệm đó nó đừng khởi lên nhớ thương.

Chứ chúng ta tuy rằng bỏ cha mẹ, chứ chúng ta vẫn nhớ cha mẹ chứ không phải không đâu. Nhưng mà khi mà chúng ta thực hiện rồi, chúng ta mới về độ cha mẹ mới thực. Chứ còn nếu mà chúng ta để cái tình cảm đó mà nó dây dưa, chúng ta thực hiện con đường của Phật không được, không giải thoát được.

Cho nên phải rõ được cái đức Thánh nó khác lắm, đó là những cái đức Thánh người ta thực hiện. Còn mình phàm phu thì đừng có nên thực hiện cái kiểu đó, thực hiện kiểu đó thì nó mất đạo đức đi.

8- MUỐN ĐI TU PHẢI ĐƯỢC GIA ĐÌNH ĐỒNG Ý

(1:14:43) Cho nên một cái người cư sĩ mà đi tu, mà cha mẹ không cho không được quyền đi tu. Đức Phật không chấp nhận.

Có người hỏi Thầy tại sao hồi xưa đức Phật bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ vợ con đi tu mà được, mà bây giờ đức Phật lại không cho người ta. Thầy mới nhắc lại những câu chuyện ở trong đó, nghĩa là cha mẹ không cho, thì ông con trai đó xin gì đức Phật cũng không cho hết, chừng nào cha mẹ bằng lòng.

Tại vì đạo Phật có thì phải có Đạo Đức, còn lúc trước đạo Phật chưa có. Cho nên đức Phật đi tu thấy cái cái hình dáng của người tu sĩ Bà La Môn, nghĩ đó là cái cuộc đời giải thoát lìa bỏ hết cái sự ràng buộc của gia đình.

Nghĩ là giải thoát cho nên bỏ, cho nên nghĩ lo giải thoát, mà không nghĩ đến cái nỗi đau khổ của cha nhớ con, mẹ nhớ con, chồng nhớ vợ, con nhớ cha. Đâu có nghĩ cái điều đó đâu, đâu có nghĩ cái nỗi khổ của người ta, nghĩ mình tu sao cho hết thì thôi, giải khổ rồi mình về mình độ. Nhưng mà thật sự mình tu vậy mình không có độ, mất đạo đức rồi, cho nên đức Phật không chấp nhận.

Do đó có một cái cô gặp đức Phật trong lúc đức Phật thuyết pháp, cô mới có 25 tuổi, nhưng mà nghe pháp hay quá cô xin xuất gia. Thì đức Phật bảo về hỏi chồng, nếu chồng bằng lòng thì đức Phật cho xuất gia, mà chồng không cho thì thôi, ông chồng về không cho. Cô này phải đợi tới sáu, bảy mươi tuổi khi chồng mất rồi thì mới xuất gia. Tuy là tuổi lớn nhưng mà bà rất nỗ lực tu hành. Bà trải qua cái thời gian mà ở trong gia đình, bà thực hiện đạo đức ly dục, ly ác pháp.

Ở trong gia đình, các cư sĩ đừng bỏ gia đình, làm hết bổn phận đạo đức của mình đối với vợ con, tất cả mọi cái cho đúng. Rồi từng đó, quý Phật tử thực hiện cái tâm buông xả của mình, làm bổn phận buông xả.

9- BỐ THÍ CÚNG DƯỜNG ĐÚNG CHÁNH PHÁP MỚI TẠO ĐƯỢC PHƯỚC ĐỨC

(1:16:29) Nghĩa là đức Phật không cấm chúng ta làm ra tiền, nhưng chúng ta làm ra tiền đừng làm ở trong cái gian xảo, đừng làm trong cái ác pháp. Làm ra tiền chúng ta không những nuôi sống cho mình, mà còn giúp cho xã hội những người bất hạnh nữa, thì cái hành động làm ra tiền của chúng ta rất quý. Còn chúng ta làm ra tiền bằng cách gian xảo thì không quý, cái đó là ác pháp.

Cho nên đạo Phật dạy chúng ta từng việc làm. Thí dụ như Thầy có một người đệ tử cư sĩ, làm mọi việc gì đó mà làm ra tiền, Thầy khuyên làm phải thiện như thế nào, thế nào Thầy nhắc nhở. Bởi vì cái trách nhiệm người đệ tử đó là đệ tử của mình, là cư sĩ. Nếu mà họ làm ác, họ sơ sẩy, họ ở tù thì mình có trách nhiệm, mình là thầy của họ, mà để cho họ như vậy thì mình có trách nhiệm.

Cho nên người ta sống, người ta làm, rồi người ta cúng dường cho mình, người ta giúp cho chư Tăng. Mà mình không dạy chánh pháp để người ta làm gian người ta cúng, là người ta đã không được phước, mà người ta lại thêm tội người ta.

Cho nên khi mà mình ăn trộm, ăn cắp mình đem cúng Phật, mình nói “Chắc Phật, nhờ cúng Phật như vậy đó, ông Phật phù hộ cho mình”, mình ăn trộm ăn cắp nữa được? Thì cái điều đó điều sai. Nghĩa là mình lấy của người khác, mình ăn cắp mình đem cúng Phật, là mình có năm điều phi đạo đức, chứ không phải là một đâu.

Cũng như quý Phật tử mà mần làm thịt con cá, làm thịt con gà, làm một miếng thịt heo rồi thành thực phẩm để đem cúng dường chư tăng, thì quý vị có năm điều phi công đức, đạo Phật dạy rất rõ mà. Cho nên không những mình cúng như vậy, mà đã không có được phước mà lại có thêm tội. Phi đạo đức mà, cho nên thêm tội chứ không có được phước đâu.

Vì vậy mà quý vị thấy như bên Nam Tông đó, Phật tử bên Nam Tông, người ta cúng dường thịt cá cho quý vị đó ăn. Mà sao lại quý vị không dạy bài kinh đó, để cho Phật tử người ta, ngăn chận người ta. Lại còn dạy ăn không thấy, không nghe, điều đó điều sai. Tại vì mình muốn ăn thịt cho nên mình bưng bít cái điều đó đi, để rồi mình ăn cho đã. Vì vậy mà có thấy vị Nam Tông nào nhập định được không? Đâu có nhập định được.

Mà gọi là Nam Tông Nguyên Thủy chứ bộ không à, chính là kinh đó là kinh gốc của Phật đó. Thế mà sai một chút cuộc đời của các vị tu sĩ đó, chỉ có nuôi được cái thân mập mà thôi. Bởi vì ăn nó đầy đủ chất bổ thì phải mập thôi chứ gì. Còn cái người tu sĩ ăn rau cải, coi vậy chứ nó không phải mập mà nó cũng không có ốm đâu. Cho nên cái người mà ăn bình thường thanh đạm, thì cái người đó khỏe, còn cái người mà mập coi chừng người đó nguy hiểm đó, dễ đau lắm.

Cho nên chúng ta thí dụ như sữa đồ này kia đồ, chất bổ nhiều, coi chừng ăn chay mà uống nhiều chất bổ đồ nó cũng nguy hiểm lắm đó chứ không phải không. Bởi vì nó bổ nó sẽ có dễ bệnh lắm, còn cái người mà roi roi, ăn rau cải, tương dưa, muối đồ, nó tầm thường vậy. Đừng có ăn dầu mỡ gì nhiều, đừng có ăn ba bột ngọt nhiều, thì nó không có đau bệnh gì đâu, dễ dàng lắm, nó sống khỏe.

Đi đâu nghe cái thân của mình nó nhẹ nhàng. Còn cái này, đi đâu mà mang, cũng như là cái thân mình nó mập, ngồi trên cái bánh xe mà nó lún xuống đó. Mấy người đó mang như mang cái bao bố, nó nặng nề, cái thân nó nặng nề lắm, nó khổ sở lắm.

Người đời không thấy mấy cái người mà uống la-ve, ăn thịt đồ, cái bụng phệ ra, họ thấy họ mang cái bụng đó thấy cũng đủ nặng họ rồi. Mình thấy cũng đã mệt rồi, còn họ thì họ không thấy chứ, bởi vì họ, nói chung là họ mang cái thân họ không thấy, chứ người khác người ta thấy đã là thấy mệt. Đó là những cái hình thức nó thiếu đạo đức ở trong cái ăn, cái ngủ của mình, mà mình đã làm hại cho cơ thể của mình.

(1:19:58) Mình làm một cái gì cho cơ thể mình sanh ra bệnh, là mình đã thiếu đạo đức với mình. Mình nói mình thương mình, chứ sự thật ra mình đâu có thương. Mình thương vọng, mình thương theo dục, cái dục nó đòi gì mình làm theo nó, cho nên mình thật sự ra mình không thương mình.

Cho nên Thầy nói như thế này nè, nhà vua Bình Sa Vương với bà Hoàng Hậu. Thì nhà vua nói nhà vua rất thương bà hoàng hậu, bà hoàng hậu nghe Phật giảng thì bà hoàng hậu đã biết được rồi, cho nên bà hoàng hậu bả không:

“Nhà vua đâu có thương thần thiếp đâu, nhà vua chỉ có thương nhà vua mà thôi. Bây giờ nhà vua nói nhà vua thương thần thiếp phải không?

Vậy thì thần thiếp sẽ lấy ông qua kia cà. Nhà vua đừng có chém đầu thần thiếp, thì như vậy là thương. Mà giờ thần thiếp lấy ông quan kia, mà nhà vua bắt tội thần thiếp giết, thì tức là nhà vua thương nhà vua chứ đâu phải là thương thần thiếp”.

Có không? Bây giờ người vợ mình đi lấy ai đó, cái mình tức giận, đó thì như vậy là mình thương vợ hay là mình thương mình, phải không? Mình phải hiểu đó là mình thương mình chứ, mình ích kỹ, mình nhỏ mọn, mình không để cho vợ mình tự do. Nhưng mà người vợ mà đã học đạo đức, thì đâu bao giờ làm cái điều đó, phải không?

Cho nên vì vậy đó mình phải hiểu được ở trên cái chỗ thương mình, hay không thương mình. Nhiều khi người ta mắng chửi nó có ăn nhằm nhò gì đâu, mà mình nổi khùng, nổi điên mình lên đây mình tức mình. Thì do đó mình phải là người vô minh, người dại dột, mình làm khổ mình mà mình không thấy. Mình gây ác pháp ở trong tâm mình mà mình không biết, phải không?

Cho nên mỗi lần mà mình giận dữ một cái gì đó, mình nói: “Mày sao mày ngu quá vậy, mày tự mày làm khổ mày mà mày không biết, mày đem ác pháp vào tâm mình”. Mình nhắc nó vài ba lần cái nó sáng mắt ra, cái nó cũng hết khổ, từ đó ai có chửi nó, nó làm thinh, nó không có giận hờn nữa, như vậy gọi là giải thoát. Cho nên mình thẳng tay trị cái tâm của mình, mình thẳng tay trị cái dục của mình, thì tự nhiên nó sẽ hết.

10- NHỮNG ĐIỀU PHẬT TỬ CẦN TU TẬP

(1:21:47) Đó thì quý Phật tử hôm nay nghe Thầy dạy đạo đức mình phải nhiệt tâm, nhiệt huyết với cái sự tu tập của mình. Thì cái tâm mà làm khổ mình nó sẽ hết và cái tâm làm khổ người nó sẽ hết, do đó gọi là ly dục, ly ác pháp. Rồi lần lượt đây tới đây thì Thầy sẽ giảng cho quý Phật tử, sẽ nghe từng cái hành động, từng cái hành động đạo đức nhân quả.

Mình nói một cái chuyện gì đó, mỗi cái câu chuyện đều nó có một cái sự việc để cho mình, cho mình suy tư, cho mình nói ra, cho mình hành động. Thì học cái này chúng ta sẽ biết được cái đường đi nước bước của nhân quả, từ đó chúng ta sống được cái đạo đức, thì chúng ta sẽ đem lại hạnh phúc, đem sự giải thoát cho mình.

Đây là cái giai đoạn đầu tiên của đạo Phật giải thoát, thật sự không phải mơ hồ, không phải cầu Phật có được, không phải tụng kinh có được, không phải ngồi thiền mà có được. Mà đây do một cái nhiệt tâm quyết xả ly những cái ham muốn, những cái tâm dục, những cái ác pháp mà mình đang huân và thành một cái lực của nó, cho nên đụng tới là nó mạnh bạo, nó phát triển ra liền. Do đó mình phải nỗ lực mình diệt nó bằng những cái pháp mà Phật đã dạy chúng ta học, thì chúng ta sẽ được giải thoát.

Rồi bây giờ đến đây thì như vậy, là sau cái bài pháp đại khái, đại cương nói về Đạo Đức của đạo Phật, thì quý vị Phật tử đại cương được như vậy là đủ rồi, chứ không thể nào mà bây giờ đem ra những chi tiết.

Thay vì hôm nay mà ở đây, mà quý Phật tử có được một cái đạo tràng, thì giờ này Thầy không phải thuyết như vậy đâu. Mà Thầy dạy quý Phật tử thực hiện đạo đức, tập cách nào, làm cách nào trong một tháng. Quý vị về cái nơi yên tịnh đó, quý vị dành ra một ngày chủ nhật nghỉ ngơi, để mà luyện tập những cái hành động, để chúng ta thực hiện cái Đạo Đức đó. Để đem lại cho cái nguồn an vui, thanh thản tâm hồn của mình, thì cái này lợi ích thiết thực.

Nhưng mà bây giờ ở trong căn phòng của thầy Thông Vân như thế này chật chội, không đủ cái chỗ mà chúng ta sinh hoạt đâu. Chỗ này chỉ cao lắm là một người có thể sinh hoạt được, hay hoặc hai người là cao, chứ không thể hơn được. Đó cho nên chúng ta phải có một cái vị trí tốt để yên tịnh, để rồi có một vị ở đó người ta sẽ truyền Bát Quan Trai cho mình.

BÁT QUAN TRAI

Bát Quan Trai là tám giới, mà tám giới đó chính là chín giới của Sa Di. Cho nên người cư sĩ muốn thực hiện cái đạo đức, thì chúng ta phải tập một ngày đời sống của tu sĩ, của người bắt đầu tu.

Cho nên chúng ta thực hiện những cái này, để chúng ta tuần tự đó rồi chúng ta tập những cái xả, những cái thiền định, để mà chúng ta luyện tập mà xả cái tâm của chúng ta, để ly dục, ly ác pháp. Làm đem lại cho cái tâm hồn chúng ta thanh thản và an lạc, rất là hạnh phúc cho những người xung quanh chúng ta và trong đó có chúng ta. Đó là những cái điều kiện mà cần thiết.

Còn bây giờ đến chùa người ta sinh hoạt được không. Nghe thọ Bát Quan Trai phải thọ theo kiểu Tịnh Độ, chứ không thể nào thọ theo kiểu này được. Bởi vì đức Phật sống trong cái thọ Bát Quan Trai này, mà sống đúng cái hạnh của một người tu sĩ của Phật, thì phải trầm lặng.

Đến đó khi người ta truyền cho mình tám cái giới rồi và người ta dạy cho mình cách thức. À, bây giờ ngồi xuống, phải tập về Định Niệm Hơi Thở như thế nào. Người ta dạy cách thức mình nương vào hơi thở để tỉnh thức, để xả tâm như thế nào, thì mình theo đó mình tập. Người ta dạy mình cách thức liền, người ta ngồi đây, người ta điều khiển cho mình tập. Tập được rồi người ta mới dạy tới, dạy tới, dạy tới.

Và kỳ này, thí dụ như tuần này người ta dạy thọ Bát Quan Trai phải tập như vậy, tuần sau người ta kiểm tra lại thấy mình thuần thục người ta dạy tiếp tục thêm. Và cứ tiếp tục thêm về cái sức tỉnh của mình và sức xả của mình, càng ngày nó xả nhiều ra. Thì mình thấy cuộc sống của mình càng ngày đối xử với nhau rất là hạnh phúc, không bao giờ mình có một lời nói làm cho người khác khổ. Đó là cách thức tập để cho chúng ta được giải thoát.

Cho nên đây là xây dựng mình có những hành động Đạo Đức. Và phải từ cái chỗ đó đó, mình thấy hằng ngày mình có những hành động rất tốt, rất thiện không làm khổ ai hết, thì đó là Đạo Đức rồi chứ gì, phải không? Cho nên đem lại hạnh phúc rất rõ ràng và cụ thể. Tu như vậy mới thật sự mới ích lợi chứ “tôi còn chiếc áo, sự thật ra tôi cũng ly dục, ly ác pháp được như ai, tôi cũng giải thoát”. Đây là giai đoạn đầu của đạo Phật xây dựng Đạo Đức mà.

Rồi bắt đầu bây giờ quý vị, ai có cái duyên mà quyết định là tu để làm chủ, để nhập các định, làm chủ sự sống chết. Còn ai chưa có đủ duyên, còn gia đình con cái nhỏ làm sao bỏ được, phải không? Cho nên chúng ta thực hiện được cái Đạo Đức như vậy, thì chúng ta cũng mãn nguyện lắm rồi.

(1:26:01) Nhưng mà chúng ta luôn luôn chúng ta tập thọ Bát Quan Trai, mỗi tháng chúng ta tập một ngày, hoặc hai ngày thôi để gieo cái duyên đó. Bây giờ cái kiếp đời của mình chưa thực hiện được kiếp này, nhưng mà cái hướng của chúng ta đã hướng xây dựng được cái Đạo Đức như vậy, thì rõ ràng là kiếp sau chúng ta tiếp tục được cái pháp này nữa.

Đức Phật nói mà: “Cái cây cổ thụ nó nghiêng về hướng nào, thì cái bóng nó sẽ ngã về hướng đó”. Mà chúng ta nghiêng về cái Giới Luật của Phật, cái Đạo Đức của đạo Phật rồi, thì chúng ta sẽ tiếp tục tái sanh sẽ được gặp cái thân sau cũng sẽ được chánh pháp. Còn không khéo chúng ta gặp tà pháp thì như thế nào, tu mãi mệt mỏi mà rốt cuộc rồi chẳng ra ôn gì hết, uổng công, mà uổng sức.

Cho nên tu đúng sẽ có kết quả và nếu đủ duyên thì cái nơi đây để mà thực hiện thọ Bát Quan Trai, không phải cái nơi để cho quý vị thực hiện sâu hơn. Cho nên người ta sẽ gửi cho quý vị đến những cái nơi thực hiện những cái sâu hơn của thiền định, thì đến đó quý vị sẽ trở thành những người tu sĩ.

Đó như thầy Thông Vân, bây giờ là một tu sĩ thì không phải ở trong cái dạng mà thọ Bát Quan Trai nữa, mà phải ở trong cái dạng mà thực hiện những thiền định. Để tịnh chỉ các hành, làm chủ sự sống chết, muốn chết hồi nào thì chết, muốn sống hồi nào thì sống.

Trong khi cái thọ hoành hành cái thân đau, người ta ra lệnh tất cả các cảm thọ đau đớn đó nó đều ngưng bặt. Nó làm cho chúng ta thanh thản, an lạc không thọ sự đau khổ, mới gọi là làm chủ được bệnh. Đó như vậy mới rõ ràng cụ thể chứ, còn nếu không mà cái đầu đau nhức mà cắn răng chịu đựng “nó đau kệ nó, nhân quả là phải chịu”, thì như vậy không đúng đâu.

Chúng ta làm chủ nhân quả là không có cái nhân quả nào không làm chủ. Bởi vì chúng ta làm chủ nhân quả, chúng ta không có làm ác, thì tức là chúng ta đã đoạn dứt được cái nhân quả ác, nó làm sao có cái quả khổ chúng ta nữa.

11- TẠO DUYÊN GIÚP ĐỠ NGƯỜI BẤT HẠNH TRONG XÃ HỘI PHẢI ĐÚNG CÁCH

(1:27:44) Cho nên chúng ta thực hiện nhân quả thiện, nhưng mà chúng ta đâu có cầu cái phước hữu lậu. Cho nên nó đem đến phước chúng ta đâu có vì đó mà tích lũy lại cho mình làm giàu, làm có bằng hưởng thụ cá nhân. Cho nên chúng ta giúp đỡ cho những người bất hạnh. Do cái khả năng, cái phước báu chúng ta đứng vào cái vị trí làm ra tiền được, giúp cho những người khổ trong xã hội, an ủi những nỗi bất hạnh con người.

Tạo cho họ có những cái duyên để họ đến với thiện pháp, chứ nhiều khi họ nghèo khổ, họ sanh ra trộm cắp, họ làm những cái điều ác, ăn cướp nữa. Cho nên mình giúp họ, rồi mình tìm cách an ủi họ, rồi họ trở về thiện pháp. Từ cái thiện pháp họ không tham lam trộm cắp, từ đó họ biết cúng dường, biết bố thí, làm cho họ xả được cái tâm ích kỷ của họ, từ đó họ gặp cái may mắn.

Và họ trở thành người tốt, cho nên khi thấy họ thất nghiệp, thì người ta giới thiệu vô cái chỗ làm, họ có công ăn việc làm thì họ tự mình có. Còn cái này họ tham lam, trộm cắp, Thầy bây giờ Thầy biết cái nhà máy đó thiếu người, Thầy cũng không dám giới thiệu vô nữa. Giới thiệu nó vô ít bữa nó lấy kềm, lấy búa người ta hết đi, Thầy mang tiếng chứ gì, cho nên đâu có dám.

Cho nên bây giờ quý vị mà có cơ sở làm ăn, quý vị cũng chọn người vô làm chứ. Chọn mấy cái thằng ăn trộm, ăn cắp nó vô lấy hết đồ mình sao, đó là bằng chứng cụ thể. Mà mình hướng dẫn cho những người nghèo, là những người đều là có thể nói, họ có thể trở thành những người ác trộm cắp, tham lam. Bởi vì túng quá họ phải trở thành những cái điều không tốt rồi.

Cho nên chúng ta trợ giúp họ, an ủi họ chứ không phải đem của quăng cho họ ăn rồi thôi, không có đâu. Chúng ta giúp họ rồi còn tìm cách an ủi bằng lời lẽ, làm sao cho họ biết được cái đường phải. Thì như vậy họ nhờ họ thọ của mình, thì họ biết ơn mình, mình nói họ nghe, tức là mình gieo duyên với họ, mình tạo duyên để mình nói người ta nghe.

Do đó họ nghe thì giúp họ thoát ra cái cảnh nghèo khổ, chứ không phải mình nuôi họ được mà hết nghèo khổ được, mà chính họ phải tự lực cứu họ mới hết nghèo khổ. Còn họ tham lam trộm cắp, mình cứ bỏ của nuôi họ suốt đời họ cũng vẫn nghèo đói, cho nên mình phải giúp như vậy, giúp như vậy. Cho nên mình có phước, mình làm những việc thiện thì mình phải biết cách.

Thầy thấy hầu hết là người ta kêu mọi người đi làm việc từ thiện, tập trung chúng ta góp tiền đi lại cứu trợ chỗ kia, phát cho họ, chà được cái danh từ thiện. Thật sự họ ở đó họ chờ “mình được cháy nhà, hoặc được bảo lụt nay, ít bữa đây đàng này đến đàng kia, khỏe thôi khỏi làm cũng có ăn”. Cái điều đó tạo cho người ta có những cái tâm niệm ác, chờ đợi, chờ sung mà rớt cho họ ăn, họ còn mong ước.

Cho nên có một số Phật tử ở thành phố họ nói cái khu mà họ, cái xóm nhà cháy. Nghĩa là xóm mà nhà lá của họ, “họ mong sao cháy được cái khỏe quá, từ đó mình có nhà tốt, mà lại còn có người ta cấp thực phẩm này kia ăn nữa”. Cho nên rốt cuộc rồi mình là người làm có tiền mà mình ngu, mà mình đưa họ đi vào cái nhân quả ác rồi, họ không sáng suốt đâu.

“Cho nên mấy người đừng có rủ tôi, tôi không nghe đâu. Tôi biết người đó khổ thật sự, tôi đem đến tui giúp, tôi an ủi người đó và tôi trợ giúp cho người đó. Chứ giờ tôi đem đến đó mà tôi cho họ cả triệu bạc đi, cuối cùng họ ăn, họ chờ đợi tôi đem nữa chứ họ không chịu làm ăn đâu, họ còn làm ác nữa chứ đừng có nói”. Đó những cái đó nhiều khi chúng ta làm thiện mà không thiện, còn chúng ta làm thiện phải biết thiện.

12- CÚNG DƯỜNG TU SĨ PHẠM GIỚI LÀ TIẾP TAY PHÁ HOẠI PHẬT GIÁO

(1:30:40) Vì vậy mà sau này Thầy sẽ dạy cho quý Phật tử biết cách cúng dường làm sao có phước báu.

Chẳng hạn như bây giờ nói: “Tôi cúng dường cho ông Thầy đó, ổng làm sai, ổng phạm giới kệ ổng, miễn là tôi cúng dường Phật, cúng dường Tăng thôi, ông làm gì làm”. Nhưng mà không ngờ mình cúng dường như vậy để giúp cho ông này sống để ổng phá Phật pháp chứ gì. Người ta thấy ông Thầy người ta chê Phật pháp chứ gì. “Thầy chùa gì mà kỳ cục vậy, chở phụ nữ đi vô trong quán, trong lều ngồi ăn không có ra gì hết, cái chùa gì mà còn uống rượu nữa”.

Đó, người ta phỉ báng ông thầy chùa, tức là người ta phỉ báng Phật giáo. Mà mình cúng dường cho ông ta để cho ông ta làm cái chuyện đó thì thử hỏi. Bây giờ mình cúng tivi, cúng tủ lạnh, cúng những đồ này kia để cho ông Thầy ổng sống sang vậy đó, thử hỏi có đúng cách không?

Tức là mình đưa cái chỗ sai cho ông ta, thì mình có tội với ông ta chứ không phải không. Mình làm cho người ta khi dễ Phật pháp, rồi làm cho Phật pháp mất đi cái bậc chân tu, phải không? Cho nên cái cúng dường đó không đúng. Cho nên những cái chùa nào mà không đúng không cúng dường.

Nó chết đói bao giờ nó phải đi ra nó lao tác, nó làm à. Để không nó ngồi đó mà nó chùa to, giàu sang nó ở đó mà nó không có làm được cái điều gì đúng chánh pháp, sai giới luật. Chúng ta phải thẳng thắn với người cư sĩ, ủng hộ Phật pháp là ủng hộ vậy chứ. Quý vị cứ đụng chùa nào cũng cúng dường, làm như vậy, nhờ cậy cho nó khi người thân mình có chết, mình nhờ cậy nó đến tụng niệm. Nó độ nó chưa được mà nó độ cha mẹ mình được sao, phải không? Quý vị cứ nghĩ đi coi có đúng không?

Cái công đức, cái người mà sống như vậy, cái phước đức của họ làm sao họ độ họ được mà họ độ cha mẹ mình? Họ đến họ tụng niệm, mình chỉ làm theo hình thức che mặt thế gian, chứ đức Phật đã nói có linh hồn đâu mà độ, có thế giới siêu hình đâu mà thăng. Thế mà bây giờ nó trở thành một truyền thống mê tín của Phật giáo rất là đau lòng.

13- CÚNG GIỖ MA CHAY LÀ MÊ TÍN

(1:32:24) Thầy nói thẳng nói thật, bởi vì đức Phật nói đó là Tưởng tri, cái thế giới của Tưởng, nó không có thật mà, làm sao mà chúng ta xác định nó được. Cho nên nó sống ở trong Tưởng của chúng ta, nó là thế giới siêu hình của mỗi cá nhân con người. Chúng ta còn sống là nó còn, chúng ta chết là nó mất tiêu sạch, nó không còn nữa.

Cái bóng dáng mà ngoài kia chúng ta thấy ma, cái bóng dáng mà ngoài kia mà biết chuyện quá khứ vị lai, đoán biết được, đâu có phải là cái linh hồn người này nhập, người kia nhập mà báo cho chúng ta biết, mà chính tưởng của chúng ta giao cảm được chứ. Bởi vì tưởng nó không có không gian và thời gian, cho nên cách vách tức là không gian nó vẫn biết. Cũng như tối chúng ta ngủ, cửa không mở, mà nó chui lỗ nào nó đi chợ, nó đi ra ngoài chợ nó chơi, phải không? Nó đi tới thành phố Sài Gòn nó chơi nữa, phải không? Có người ngủ ở đây mà đã đi chơi thành phố, phải không?

Cho nên như vậy rõ ràng là cái Tưởng của chúng ta nó vô cùng siêu việt, nó không có không gian và thời gian. Nhưng cái không gian và thời gian nó có hạn cuộc, chứ không phải là như tâm thức của chúng ta.

Tâm thức của chúng ta nó vô tận, cho nên gọi là trí vô hạn. Còn cái Tưởng thức nó chỉ có một cái hạn lượng, không thời gian của nó. Nó biết cái chuyện của chúng ta ở trong hiện tại, mà chuyện vị lai thì có khi đúng mà cũng có khi sai. Cho nên ở đây chúng ta phải hiểu, vì vậy bây giờ chúng ta không nên bỏ. Nghe Thầy nói rồi quý vị ma chay của cha mẹ mình, mình về mình bỏ, cái đó là cái sai, không phải đâu. Nói để mà nghe, nghe để mà biết, biết để mà…​

Có giới luật mặc dù chưa nghiêm chỉnh, nhưng họ cũng giữ được giới luật chút ít tốt. Đến, họ tụng niệm cầu cho vong linh, mặc dù là không có, nhưng cái lòng thành của chúng ta tưởng nhớ đến ông bà đã mất, phải không? Do đó nó nói lên được cái lòng của chúng ta đối với những người mất và cái phong tục nó vẫn chứng tỏ được cái lòng hiếu của chúng ta. Cho nên chúng ta biết cái đó nó mê tín, nhưng nó vẫn có giữ được những cái gì tốt cho chúng ta, chúng ta không nên bỏ.

Vì vậy lần lượt những người mà tu hành đúng, người ta sẽ dạy cách thức của mình trong cái sự ma chay như thế nào đúng, cách thức cái nghi lễ như thế nào đúng. Nó không phải bày ra rườm rà rồi đốt giấy tiền vàng mã, hoặc là cúng vong tiễn linh bằng cách này, bằng cách khác. Cho nên từ đó chúng ta thực hiện những cái phong tục, có hình thức mê tín này nó trở thành có ý nghĩa Đạo Đức của con người, nó biến dần thành cái Đạo Đức của con người.

(1:34:56) Cũng như bây giờ chúng ta biết là vào ngày giỗ, cha mẹ ông bà mình chết đâu có linh hồn về mà ăn. Nhưng mà ngày đó chúng ta làm một cái ngày giỗ, để cho anh em con cháu, dòng họ bà con. Tất cả những người tập trung đến nhớ lại cái công ơn của người và nhớ lại những cái gì mà của người còn để lại cho chúng ta, cái tình nghĩa thâm sâu đó. Cái hình thức rõ ràng là như là chúng ta cúng là những người đó về ăn. Nhưng mà cái đó là cái mê tín, nhưng mà nói lên cái tình nghĩa chúng ta đối với người chết, cái này không phải mê tín, mà đó là cái Đạo Đức con người chúng ta phải thực hiện.

Cho nên từ cái chỗ mê tín chúng ta biến dần nó trở thành cái Đạo Đức của con người. Chứ đừng có biến dần nó trở thành cái mê tín, cứ tin tưởng rằng “Ờ mình cúng vậy cha mẹ mình về ăn”. Không lẽ là trong một mới có cái ngày giỗ ăn vậy nó đói chết thì sao? Còn mấy ngày kia đi ăn chực của người ta hay sao? Cho nên do đó chúng ta phải nghĩ cái gì phải cho nó đúng đắn, rồi chúng ta lần lượt chúng ta sửa, sửa cho đúng những cái Đạo Đức.

Hôm nay như Thầy đã nói như vậy, để rồi không phải mình nói thẳng vậy, nhiều khi Phật tử không nghe tưởng là Thầy bác, không phải đâu, Thầy không có bác chút nào hết. Nhưng mà mình phải sửa cho nó đúng cái ý nghĩ của mình, nó biến trở thành một cái Đạo Đức của con người. Đó thì như vậy mình lần lượt mình sửa.

Cũng như cái ngày tư ngày tết, không có nghĩa là ông bà của mình về mà vui tết ăn vui với mình đâu. Nhưng mà cái tình nghĩa trong ngày vui đó, nhắc nhở lại những ông bà của mình, con cháu sum họp trong những ngày vui đó. Cho nên chúng ta đâu có dẹp những ngày tư ngày tết, đó. Như vậy nhưng mà những ngày đó sẽ biến thành nó có cái ý nghĩ của chúng ta.

Nhiều khi những ngày đó cái người gia trưởng ở trong nhà, người ta sẽ đọc lên cái tiểu sử của ông bà, cha mẹ của mình, dòng họ của mình là như vậy đó. Hồi đó ông cha mình như vậy, bây giờ con cháu nó nghe những cái người ông bà của nó như vậy, nó phải noi gương sao cho nó xứng đáng.

Thí dụ như ông bà của mình những nhà nho như thế nào, cách thức sống như thế nào. Mình đọc lại cái tiểu sử của những cái ngày giỗ, hay là ngày tết, dịp tết. Nhắc cho chung con cháu mình khi mà về họp, thì nó tạo thành một cái ngày đó là một cái ngày kỷ niệm. Những cái ngày gương mẫu và một cái ngày mà làm cho con cháu nó có một cái vinh hạnh đối với dòng họ của nó, thì cái đó là những cái hay.

Nhưng mà sau này dạy Đạo Đức Thầy sẽ nhắc nhở về cái phần này, để chúng ta thay đổi những cái mê tín nó trở thành một cái tình nghĩa, một cái Đạo Đức thật sự giải thoát, đó là cách thức phải làm.

Nhiều khi bây giờ không có người làm thì chúng ta, nhiều khi chúng ta không biết cách thức nào mà làm. Rồi nhiều khi chúng ta bồng bột, nghe Thầy nói cái bắt đầu chúng ta dẹp, dẹp hết, thì tức là thành ra một người vô nghĩa, vô tình, không có tình nghĩa nữa. Như vậy là chúng ta thiếu Đạo Đức rồi, phải không? Cho nên chúng ta phải thực hiện những cái cho đúng Đạo Đức của con người.

Con người của chúng ta, cây thì có cội nước có nguồn, chim thì có tổ người có tông. Mà tại sao bây giờ nghe nói vậy cái rồi dẹp hết? Thì như vậy nói là “Thầy Thông Lạc nói vậy, dạy vậy” là quý vị lại hiểu sai ý Thầy mất rồi, phải không? Chúng ta biến từ cái chỗ mà chúng ta nghĩ sai, biến nó thành mê tín, chúng ta sẽ biến dần nó thành cái không mê tín. Thì như vậy để cho nó đúng cái tình nghĩa, đúng cái Đạo Đức.

(1:38:07) Đến đây thì Thầy đã nói những cái điều mà tâm huyết của Thầy muốn nói, là cái hướng của đạo Phật để xây dựng một cái Đạo Đức.

Vậy thì quý vị hiện giờ đó, quý vị có muốn hỏi gì thì Thầy sẽ tùy theo cái sự hiểu biết của mình mà trả lời. Thầy cũng chỉ là một người như hồi nãy Thầy nói, bình thường nhưng các vị mà thôi. Nhưng trên con đường tu của mình, quý vị đừng nghĩ rằng Thầy ngồi thiền nhập định bảy, tám ngày, là một bậc Thánh tăng như thế này, thế khác, không phải đâu. Thầy cũng chỉ là phàm phu nhưng biết sửa lỗi mình.

Vì mình là cũng là con người như mọi người, tức là phải có lỗi và có lỗi mình sửa đừng có phạm những cái lỗi đó. Mà Thầy nhờ theo giới luật của Phật mà sửa những cái lỗi đó, cho nên mình thấy được tâm mình rất an ổn. Và tâm mình được an ổn thì nó thanh thản, an lạc, cho nên muốn đem cái Đạo Đức này dạy cho quý vị. Để rồi quý vị sẽ được giải thoát, đó là đem lại cái nguồn hạnh phúc chung cho quý vị, đó là cái ước mơ của Thầy. Thầy mong sao quý vị sẽ hiểu.

Còn hiện giờ những cái phong tục tập quán nào chúng ta đều giữ. Lần lượt những Đạo Đức sẽ dạy chúng ta, sẽ biến cải những cái phong tục mê tín nó trở thành một cái chánh tín và nó thành một cái đạo nghĩa, chứ không phải chúng ta dẹp. Đó như vậy nó mới đúng, chứ còn nếu không thì chúng ta lầm lạc, cái tư tưởng của chúng ta sẽ hiểu sai đi thì nó không hay.

Cho nên Thầy muốn nói như vậy để quý vị có đủ duyên, sau này nó có duyên thì Thầy sẽ cố gắng mà trợ giúp, trợ giúp trên cái phần học tu về Đạo Đức. Sau đó thì chắc chắn là thầy Thông Vân, Thầy có cái nhân duyên ở đây, chứ còn đối với Thầy thì lớn tuổi rồi, không thể nào mà đi đây, đi đó nhiều được, và cũng không thể nào mà trụ ở Châu Đốc được.

Cho nên thầy Thông Vân sẽ tìm mọi cách và quý Phật tử sẽ giúp thầy Thông Vân có một cái nơi ở địa phương này yên ổn, thanh tịnh. Để làm một cái nơi cho quý vị sinh hoạt, tu tập những cái Đạo Đức của đạo Phật, rồi lần lượt chúng ta sẽ đi tới thiền định.

Cho nên nó đi từng bước, chứ chúng ta đừng vội mà ngay vô. Mà hiện bây giờ gia duyên chúng ta còn nhiều, cuộc sống chúng ta còn nhiều, mà chúng ta ngay vô chúng ta muốn thiền định thì không có được, nó rất khó, nó không đúng đâu. Mình phải sửa mình từng chút đạo đức, rồi từ đó mình mới thấy cuộc sống an lạc của mình, thì mình sẽ do cái sự hướng dẫn và do cái sự trợ duyên và cái người trụ trì ở đó, người ta. Như thầy Thông Vân chẳng hạn, Thầy sẽ giúp đỡ quý vị rất nhiều khi quý vị cần thiết, cái gì mà thầy Thông Vân đã được hiểu.

Và Thầy có một cái địa điểm, Thầy sẽ gửi về những cái tài liệu đạo đức như nói về giáo trình Đạo Đức Nhân Quả. Thì quý Phật tử sẽ đến đó thì thầy Thông Vân sẽ trao cho quý vị đọc. Rồi những cái gì không hiểu hỏi lại, thì mình sẽ xây dựng mình lần lần, dẹp bỏ những cái ác pháp, mình tăng trưởng những thiện pháp. Sống trong những hành động đạo đức để đem lại hạnh phúc cho mình, cho người, thì đó là cái điều hay. Nhưng bây giờ trong sinh hoạt như thế này, mà cái chỗ này thì sinh hoạt không được, nó chật chội.

Hôm nay có cái duyên mà quý vị về đây đông đảo như thế này, cũng là một cái duyên, cũng là cái duyên lớn. Dù nếu mà không có, thì chắc chắn là năm, ba người thì Thầy cũng sẵn sàng mà nói hết những cái ý cho năm, ba người. Tại vì cái số này ít thôi, còn quý vị ngồi quá đông như thế này. Cho nên Thầy cũng nghĩ rằng mình sẽ cố gắng đem những cái điều kiện mà giúp cho quý vị sau này khi có những cái điều kiện cần thiết, để mà tu tập, để mà luyện tập trau dồi đạo đức của mình.

Đó, hôm nay quý vị, còn những cái gì thì quý vị cứ hỏi, những cái gì mà Phật giáo mà quý vị còn thắc mắc thì cứ vị cứ hỏi Thầy sẽ giúp. Lẽ ra kỳ này Thầy sẽ về Thầy giúp cho Minh Điền, với Châu, với một người cư sĩ nào mà tu tập với Thầy đó.

14- MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA THỌ BÁT QUAN TRAI

(1:42:07) Phật tử: …​

(1:42:24) Trưởng lão: Thọ Bát Quan Trai. Bát Quan Trai là tám cái giới, năm cái giới đầu tiên là quý vị Phật tử biết rồi. Bốn cái giới sau cộng lại nó là bốn cái giới, tức là chín giới của Sa Di. Thì ở Bát Quan Trai nó cộng lại hai cái giới.

Một cái giới trang điểm, một cái giới thoa xức dầu thơm. Hai cái giới đó nó cộng lại làm một cái giới.

Và cái giới không nằm giường cao rộng lớn.

Và cái giới không ăn phi thời là ba cái.

Cộng với năm cái giới kia là: Sát sanh, trộm cắp, tà dâm, vọng ngữ, uống rượu, là năm cái giới với ba cái giới nữa là tám giới.

Nhưng mà vì hai cái giới, cái giới mà thoa xức dầu thơm, không có cho mình thoa xức dầu thơm và không có cho mình trang điểm là đeo vàng vòng làm đẹp. Do đó thì hai cái giới này nó cộng lại nó làm một cái giới. Với hai cái giới kia, giới mà không nằm giường cao rộng lớn, giới không ăn phi thời ngày ăn một bữa, đó là ba cái giới nữa là năm cái giới.

Đó thì Bát Quan Trai tức là tám cái giới, hay nói là tám cái cửa ải, quan là cái cửa ải, cho nên nói là tám cái cửa ải. Vậy cho nên vì vậy mình tập để mình vượt qua tám cái cửa ải này, mình gọi là thọ Bát Quan Trai.

Đó thì, do đó một ngày mình tập, mình sống, nhưng mà đâu phải mình vô đó mình chỉ có mà mình giữ gìn cái đó không đâu. Mình muốn tập được cái đó đó, hằng ngày mình ăn một bữa nè, bắt đầu mình sống cái ngày đó thì:

Mình ăn một bữa cơm,

Rồi bắt đầu đó mình không trang điểm, mình không thoa dầu thơm. Còn năm cái giới kia: mình không nằm giường cao rộng lớn.

Với năm cái giới kia mình giữ gìn không cho vi phạm. Ngày đó mình ăn chay không ăn thịt chúng sanh. Mình không nói láo. Mình nói về dâm dục thì chắc chắn là không có rồi. Nói về uống rượu thì chắc ngày đó thì mình không uống rượu rồi. Thì do nó năm giới kia đều là mình giữ gìn trọn vẹn. Đó thì như vậy là tập tám giới thì gọi là Bát Quan Trai.

Và trong khi đó thọ Bát Quan Trai vậy, là mình phải sống độc cư, sống trầm lặng, sống không nói chuyện. Rồi mình tập tu, như mình tập Định Niệm Hơi Thở để tập Tỉnh Thức, để mình xả mình ly dục ly ác pháp.

Rồi mình tập Chánh Niệm Tĩnh Giác, mình đi kinh hành. Mình làm công việc gì nhè nhẹ quét sân, hay hoặc là nhổ cỏ, hay hoặc là làm cái gì nhè nhẹ, thì mình tật tỉnh thức ở trong những hành động đó, coi như là tu trong các hành động, do đó cái sức tỉnh thức của mình. Thì trong các hành động đó thì mình vừa hướng tâm mình nhắc. Nhắc tâm mình “ly dục, ly ác pháp, ly những cái tâm ác của mình ra”.

Do những cái hành động tu như vậy, thì suốt ngày mình tập luyện những cái hành động đó để cho mình nhắm vào cái tâm ly dục, ly ác pháp. Đó, thì giữ được những cái đức giới, tám cái giới này. Và đồng thời mình tập luyện cái này để trong cái ngày đó cuối cùng mình về, mình thấy cái sức tỉnh mình càng ngày tăng lên. Thì đụng cái chuyện gì, thì mình sẽ xả được cái tâm của mình từng chút.

Đó là cách thức tập như vậy, để gieo cái duyên sau này. Mình có cái duyên, mình sống trọn vẹn luôn ngày nào mình cũng trọn vẹn, thì đó là một tu sĩ. Còn bây giờ mình còn cư sĩ thì một tháng mình tập một ngày, hoặc hai ngày thôi, chứ không nên tập nhiều. Đó là Bát Quan Trai, tập dần cho nó quen cái lối sống Đạo Đức của đạo Phật, mình tập nó.

Đó thì bây giờ còn hỏi thêm gì nữa cứ hỏi.

(1:45:55) Phật tử: (thưa hỏi)

Trưởng lão: À, bây giờ lòng dục. Ở đây để giải thích cho ly dục. Ly dục ở đây là dục của ác pháp, cho nên đức Phật nói ly dục, ly ác pháp. Cần kèm theo rõ ràng, cho nên chứ không nói ly dục mà ly thiện pháp bao giờ, đó phải không? Cho nên nói ly dục ly ác pháp…​.

Bởi vậy cho nên vậy nói là còn tầm tứ đó, tức là cái tốt cho nên Phật nói ly ác pháp phải không? Để cho mình quyết định, mình làm tốt, mình muốn sống tốt đó, mình làm tốt. Thì tôi muốn tốt, cái dục tốt đó vẫn còn giữ mà, chưa phải xả hết.

15- MUỐN TU HÀNH ĐÚNG PHÁP PHẢI ĐƯỢC NGƯỜI CÓ KINH NGHIỆM HƯỚNG DẪN

(1:47:01) Phật tử: (thưa hỏi)

(1:47:28) Trưởng lão: Nếu mà quý Phật tử muốn nhưng mà cái hành thiền mà tại gia, mà tập hành động mà không có lý thuyết. Thì phải Thầy phải trực tiếp Thầy dạy từng cái hành động, rồi nó phải như thế này nè.

Khi mình tu một tuần lễ đó, thì mình phải gửi cái kết quả đó như thế nào, để cho Thầy biết được cái kết quả rồi để mà dạy mình thêm chớ. Không có dạy mình lý thuyết, là dạy mình xả láng rồi cái về đó mình, mình tu cái này chưa xong, cái mình tu qua cái khác là nó sai. Mình dạy cái nào tu cho được cái đó rồi, rồi bắt đầu cái lớp đó rồi mình lên cái lớp khác.

Thí dụ bây giờ dạy mình tỉnh thức xả tâm, thì về hơi thở thì mình tỉnh thức xả tâm. Hoặc dạy mình đi kinh hành, hoặc là dạy mình tu trong các hành động của mình để xả tâm. Sau cái thời gian mà tu xả tâm như vậy, thì cái sức tỉnh thức mình nói tăng lên mức độ nào, chứ đâu phải nó tăng hoàn toàn. Rồi cái xả tâm của mình nó cũng xả được cái mức độ nào, chứ nó không có xả hết được.

Do đó thì mình phải trình bày cho một vị Thầy sau một tuần lễ mình tu. Thì vị Thầy đó người ta sẽ tiếp tục, người ta sẽ xét người ta thấy, người ta cho mình tăng lên những cái gì. Như tăng lên pháp hướng, hay hoặc là tăng lên giờ, thời gian lên để cho mình tiếp tục những cái đó để mình xả cho nó nhiều ra nữa, và cái tỉnh thức mình nó tăng được dài ra. Và cứ như vậy thì, cứ thường xuyên như vậy thì cái kết quả của mình nó không mất thời gian.

Còn nếu mà hỏi Thầy tu, Thầy dạy một lát rất nhiều, đủ pháp hết, từ cái lớp thấp cho đến lớp cao, hiểu hết rồi tới chừng đó tu thì. Nhiều khi cái pháp thứ nhất mình tu chưa xong, mình tu pháp thứ hai. Pháp thứ hai chưa xong mình làm qua pháp thứ ba, cái pháp nào cũng lam nham hết thì nó không kết quả.

Cho nên ở đây mà dạy mà về thực hành, là dạy từng giai đoạn. Dạy giai đoạn đó rồi, tu rồi thì tới dạy đến giai đoạn khác, chứ không phải dạy mà, dạy tu một lượt cái mình thành tựu được, cho nên tuần tự. Cũng như mình học lớp Một rồi, thì mình mới lên lớp Hai học được, cứ như vậy thì nó kết quả. Và cái số cư sĩ mà tập luyện như vậy, cho nên Thầy mới nói là phải chi mà có được cái đạo tràng, phải không?

Có cái đạo tràng đó, thì trong khi mà cái ngày mà Phật tử mà thọ Bát Quan Trai, Thầy mới về Thầy dạy cho cái cách thức xả tâm cách thức đó. Thì trong khi đó mình ở trong cái môi trường yên tịnh, thì mình tập. Như bây giờ ở trong cái gia đình như vậy, ồn náo thì mình tập khó vì mình mới tu, mới tu khó lắm. Nó được cái môi trường tốt mình tập luyện, rồi mình xả tâm dần dần thì mình thực hiện được cái Đạo Đức.

Cho nên ngày mai mà muốn, thì đông quá rồi mà làm sao Thầy dạy hết. Nếu ít ít Thầy dạy hết, chứ nếu nhiều quá Thầy dạy không hết. Mà, người nào muốn học mà về cái pháp Định Niệm Hơi Thở mà xả tâm, thì Thầy sẵn sàng giúp đỡ chứ không có gì đâu. Mà bây giờ cỡ sức muốn hết, Thầy cũng chịu khó Thầy ở lại Thầy dạy hết, chứ không lẽ bây giờ dạy một người, bỏ một người sao, cái này Thầy nói ví dụ.

Còn nói chứ, quý vị còn nhiều gia duyên chứ đâu phải là chỉ có tu không đâu. Cho nên cũng lần lượt là người này tu, rồi tới người khác chứ. Lần lượt mình sắp xếp mình mới tu được chứ, chứ đâu phải là muốn tu là tu được liền được đâu. Cho nên ở đây ai có thấy mình sắp xếp được, mà muốn học thực hành, thì Thầy nghĩ rằng ngày mai Thầy còn ở đây. Hoặc là có theo Thầy nghĩ ở đây, chứ bây giờ có đi chỗ nào được đâu. Hay là chỗ nào mà có rộng rãi hơn thì các Phật tử, Thầy cũng sẵn sàng Thầy đến Thầy giúp đỡ. Nhất là nó bảo đảm an ninh, chứ không an ninh được thì khó lắm, chứ không phải chuyện dễ đâu.

Ở đây thì mình chỉ nói chuyện như ở trong gia đình, chứ không phải là đây là buổi thuyết pháp. Bởi vì thuyết pháp nó phải có cái bài thuyết pháp, và cái bài thuyết pháp đó mình phải trình qua Giáo Hội ở Ban Đại Diện ở huyện này, ở tỉnh hội này, thì mình mới thuyết pháp được cái bài. Còn đây là chỉ nói chuyện đạo đức, nói chuyện với quý Phật tử thôi, kêu là toạ đàm thôi, chứ còn mình nói pháp là người ta bắt tội mình đó, bởi vì mình phải biết pháp luật chứ.

Cho nên vì vậy thí dụ như, ngày mai thì thí dụ như đến đây thì Thầy sẽ lúc mấy giờ, để cho thầy Thông Vân định giờ khắc như thế nào. Thì đến trong cái giờ mà quý Phật tử rảnh rỗi, chứ còn mình lao động, mình còn làm công việc thì đâu có, buôn bán đồ này kia làm sao mà tập được. Cho nên cái giờ nào rảnh thì Thầy sẵn sàng Thầy giúp thực hiện. Có thể Thầy ở đây khoảng hai bữa, ba bữa rồi Thầy về, không sao đâu, Thầy sẽ giúp cái phần đó.

Còn về những cái phần mà lý thuyết để mà học về cái đạo đức của những hành động đó, thì sau này Thầy viết Thầy sẽ gửi về. Để sau nữa mấy con sẽ, thí dụ như Thầy không có in nhiều được đâu, Thầy sẽ in ra chừng một tập Thầy sẽ gửi về rồi sau đó mấy con photo ra. Quý Phật tử photo ra thì mình trao nhau mình đọc, rồi mình hiểu được cái Đạo Đức thì cái đó là cái tốt. Thầy giúp cho cái Đạo Đức của đạo Phật nó sống lại, chứ để không nó chết mất sao.

Rồi quý vị còn ý gì nữa hỏi Thầy nữa không? Có gì thắc mắc hỏi Thầy, để có cái dịp mà Thầy về đây, Thầy ít có khi về lắm. Đôi khi Thầy lần này là có thể lần cuối cùng mà Thầy về đây, rồi Thầy không có về nữa. Thầy chỉ gửi bài này kia, Thầy bận công việc nhiều lắm không thể về.

Thầy năm nay gần 70 à, còn hai, ba tuổi nữa là…​.

16- TỤNG NIỆM LỄ BÁI CÓ ÍCH LỢI GÌ?

(1:52:28) Phật tử: (thưa hỏi)

(1:52:40) Trưởng lão: Sự thật ra tụng niệm lễ bái thì nó không có ích lợi và thiết thực. Mà có cái pháp hành như vậy mình xả tâm nó có ích lợi thiết thực, còn mình tụng niệm.. Sự thật ra thì mình xét qua cái thời gian dài mà ở trong các chùa mình tụng niệm nhiều lắm rồi. Cái sự giải thoát mình cũng đã chứng minh cho cái sự tụng niệm đó, nó không giải thoát. Chính quý thầy tụng niệm cũng thấy được cái điều không giải thoát, chứ không phải là riêng mình Phật tử ở ngoài mình nhìn. Bởi vì cái thời gian nó trả lời được cái điều đó rồi, cho nên bây giờ đó mình biết được là cái sự tụng niệm không giải thoát đâu.

Mà chỉ có cái sự mà mình tu tập, mình rèn luyện, mình trau dồi, mình quyết tâm mình bỏ những cái ác pháp, mình bỏ đi những cái ác pháp thì mình sẽ được giải thoát. Bởi vì cái ác pháp nó làm khổ mình, khổ người, cho nên mình dứt, mình biết “À, cái đó là nó làm khổ mình, khổ người cho nên mình loại bỏ”, có phải không? Thì cái tâm quyết định của mình, thì mình sẽ cương quyết mình làm được cái điều này dễ, không khó. Chỉ có mình không muốn bỏ thôi, chứ mình quyết được.

Thật sự ra một cái người nào mà có cái nghị lực, có cái quyết chí mà làm, trong cái làm ăn cũng vậy, họ cũng dễ thành tựu nữa, mà trong sự tu tập cũng vậy nữa. Còn cái người mà không có cái nghị lực, không có quyết chí thì trong làm ăn họ cũng thất bại nữa, họ gặp khó cái họ bỏ cuộc. Còn cái người mà có ý chí, có nghị lực, gặp khó họ vượt qua, họ làm cho được, mấy người này là họ sẽ xả được tâm của họ không khó.

Đạo Phật nói không khó, nó gần gũi với mình lắm. Cho nên những cái pháp dạy nó thực tế, nó cụ thể lắm. Cho nên mình xả là được giải thoát, còn mình không xả là không giải thoát. Mà xả nó cũng có cách thức, bởi vì bây giờ là cái sức tỉnh của mình chưa có đâu. Cũng như bây giờ mình ngồi lại, mình giữ cái tâm mình yên lặng chút đó thì, nó nhớ cái này, nhớ cái kia cho nên nó mất tỉnh. Vì vậy cho nên nó chưa có đủ cái sức tỉnh, vì vậy mình tập tỉnh thức để mình xả, mà hễ càng tỉnh mình xả dễ lắm, hễ càng tỉnh là mình xả nó.

Khi mà cái tâm niệm ác, hay hoặc là cái niệm gì nó khởi lên cái mình biết nhận nó liền. Còn mình bị mê, cho nên nó chưa có nhận ra liền, cho nên vì vậy mình dễ phiền não. Cho nên cái hành động tụng niệm từ lâu nó cũng đã chứng minh cho chúng ta biết rằng không có giải thoát đâu.

Rồi cũng như bây giờ chúng ta ngồi thiền này kia đồ nhiều, thì nó cũng chứng minh cái thời gian dài mà, quý Phật tử cũng đã biết mà. Có ngồi hai, ba tiếng đồng hồ rồi xét lại tâm mình mà giải thoát không, thì mình chắc là cũng sẽ biết được cái điều đó. Do đó nó không phải ở chỗ ngồi thiền, mà ở cái chỗ xả tâm chứ không phải chỗ ngồi thiền, không phải chỗ tụng niệm. Do cái chỗ mình biết được cái tâm của mình, rồi mình cố gắng mình biết cái đó nó đem đến cái nỗi khổ cho mình, khổ cho người, mình cố gắng mình xả thì được.

Mà xả được thì mình được an, người khác cũng được an liền. Cho nên nó kết quả nó hữu hiệu lắm, nó cụ thể lắm; chỉ mình ráng chút là mình được à. Thầy nói đừng nghĩ rằng “tôi già tôi tu không được”, không có phải đâu. Tại mình quyết tâm xả được, bao lớn cũng giải thoát được hết.

Mà ở trong, ở trong kinh điển của Phật có ông Ca Diếp, ổng 80 tuổi ổng tu còn chứng quả A La Hán mà, xả hết tâm là nó sẽ được. Còn cái sư cô Thánh Tăng đó, 70 tuổi chồng chết rồi mới đi tu đó, chỉ có một năm sau là chứng quả A La Hán. Cho nên đừng nghĩ rằng “70 tuổi tôi không còn tu được”, mình nghĩ rằng tu là phải tuổi trẻ. Cái đó là mình mặc cảm với mình, chứ người nào cũng tu được, quyết tâm là được. Đừng nghĩ rằng tuổi trẻ tu không được, La Hầu La 8 tuổi xuất gia đó, ngài 20 tuổi ngài cũng thành tựu đạo. Thành ra mấy cháu trẻ nói “tôi còn nhỏ, tôi ham chơi, để chơi đã rồi tôi tu”, không đúng. Mình muốn tu là cũng giải thoát được, nhỏ, lớn gì cũng được, mình quyết tâm là làm được.

Còn ai hỏi Thầy gì thêm nữa không? Bên phái nữ mấy con có hỏi Thầy điều gì nữa không?

17- ĐẠO ĐỨC CỦA ĐẠO PHẬT KHÔNG PHẢI LÀ ĐẠO ĐỨC ANH HÙNG CÁ NHÂN

(1:56:24) Hôm nay quý Phật tử về đây nghe Thầy nói đạo đức, Đạo Đức của đạo Phật thật sự đó. Vì chính trong cái bài Đạo Đức của đạo Phật có dạy “đạo đức không làm khổ mình, khổ người”. Cho nên triển khai cái này ra, mà triển khai ra thì nằm ở trong cái toàn bộ giới luật của Phật, thì nó là đạo đức hết.

Bởi vì cái hành động đó là hành động thiện mà, giới luật là hành động thiện, cho nên nó là đạo đức. Mà mình làm được cái hành động mà không phạm giới, tức là mình đã hành động được đạo đức. Và nó làm cho mình ly dục, ly ác pháp, nó làm cho mình được an vui, thanh thản, được giải thoát, cho nên Giới sanh Định.

Vì vậy trong người giữ giới biết cách thực hiện, chứ mình giữ giới như mình lấy pháp luật mình bắt buộc đừng có phạm pháp đó thì, mình trói nó kiểu đó chắc mình ở vài ngày trong bụng mình nó phạm đủ thứ hết đó, nó không có được. Cho nên nó khó là khó chỗ đó.

Rồi ở đây quý vị còn hỏi gì nữa không, hỏi điều gì? Ai có gặp trường hợp nào đó cứ hỏi Thầy? Có tu gặp trường hợp gì khó khăn cứ hỏi Thầy.

Phật tử: Bạch Thầy nếu mà cái hạnh nhẫn nhục của Quan Âm Thị Kính đó Thầy. Không làm khổ mình, khổ người không có đạt được, thì người ta sẽ không tôn sùng là Quan Âm Thị Kính.

Trưởng lão: Đúng rồi người ta không tôn sùng. Bởi vậy cho nên người ta tôn sùng đó bởi vậy Thầy nói “anh hùng cá nhân” người ta mới tôn sùng. Bởi vì mình thực hiện cái hạnh nhẫn nhục đó đó, nó mới là anh hùng cá nhân. Còn đạo Phật không có anh hùng cá nhân, mà nó giải thoát mình và giải thoát người. Bởi vì đạo Phật không có tạo cho mình anh hùng, mà nó tạo con người giải thoát thôi.

18- KINH VU LAN BỒN KHÔNG PHẢI LỜI PHẬT DẠY

Phật tử: (Thưa hỏi)

(1:58:18) Trưởng lão: Bây giờ Thầy nói thêm một cái nữa, nó không có đúng với Đạo Đức nữa. Như cái ngày lễ Vu Lan Bồn, kêu là ngày Rằm tháng 7. Người ta sắm tứ sự để cúng dường trai Tăng để cầu siêu cho cha mẹ mình này kia đồ đó, thì cái sự tích như thế này:

“Ngài Mục Kiền Liên, ngài tu hành ngài chứng lục thông. Mẹ ngài thì làm cái tội ác rồi đoạ xuống địa ngục. Ngài dùng thần thông ngài thấy mẹ ngài bị đọa địa ngục, rồi đói khổ, địa ngục ngạ quỷ mà. Rồi ngài mới ôm một cái bát cơm xuống dưới ngài đút cho mẹ ngài ăn. Nhưng mà mẹ ngài ăn không được, bỏ cơm vô miệng thì nó hóa lửa nó cháy đi, mẹ ngài ăn không được thì ngài thấy khổ quá”.

Một người con mà thấy mẹ mình ở trong địa ngục khổ chịu sao nổi phải không? Do đó mới đến cầu Phật cách thức để mà cứu mẹ mình.

“Thì lúc bây giờ đức Phật mới dạy ngài Mục Kiền Liên nên sắm tứ sự. Những cái gì mà cần dùng cho chúng Tăng thì sắm mà cúng dường, nhờ trong ba tháng hạ an cư tu học có công đức tu hành nó lớn lắm. Do đó là nhờ công đức đó mình đem mà cứu mẹ ngài thoát khổ. Do đó mà ngài nghe lời vậy ngài đi khất thực ngài xin, chứ ngài là một tu sĩ thì ngài có gì mà cúng dường người ta được. Cho nên ngài ra công ngài đi xin, rồi ngài mới đem về ngài cúng dường chư Tăng, nhờ công đức chư Tăng mà cứu mẹ ngài”.

Thì ở trong kinh sách nói rằng mẹ ngài thoát khỏi địa ngục. Từ đó nó mới thành cái ngày báo hiếu và cũng là một cái ngày tự tứ chúng Tăng, tự tứ xả cái ba tháng an cư kiết hạ.

Như vậy thì chúng ta thấy cái đó nó đúng hay sai? Sự thật ra nếu mà chúng ta suy nghĩ cái đó nó không đúng, vì như mình lo lót. Mà ăn lo hối lộ rồi mới là cứu khổ cho cái bà mẹ đó.

Chẳng hạn bây giờ có một người có con đi làm quan, thi đậu đi làm quan đi. Rồi bây giờ bà mẹ làm một cái tội gì đó nhà vua bắt, bắt cái tội tử hình. Ông con này ổng làm quan mà cái quan nó nhỏ quá, như quan tri huyện vậy đó, thì không thể nào cứu mẹ mình được. Cho nên mới ở huyện mới góp nhặt một số vàng bạc mới đem xuống kinh đô, chỗ nơi vua đó. Mới vô mấy ông quan lớn, quan thừa tướng ví dụ vậy, lớn đó, mới lo lót mấy ông đó đi. Rồi nhiều ông, người nói tiếng, một tiếng nói, ông vua ổng nghe ổng thả bà mẹ mình.

Thì như vậy có phải lo lót không? Đạo Phật có hình thức ăn lo, hối lộ sao? Cho nên cái đó nó cũng phi đạo đức, nó không đúng.

Mình cứ suy tư chứ Thầy nói thì nói cái gì thì đừng có tin Thầy đâu. Mà mình cứ suy nghĩ ở trong đó có cái đúng, cái sai chứ. Làm như vậy đứng ở trong góc độ của Đạo Đức Nhân Quả nó không công bằng.

Mình nhờ tu rồi nhờ tu sĩ, làm cho mẹ mình giảm tội, vậy thì cái thế gian này có những người theo đạo Phật rồi chắc chắn làm tội ác không có tội đâu, phải không? Còn người mà theo ngoại đạo, không theo cái đạo Phật này chắc tội chết, phải không? Cho nên vì vậy đó là một cái là hình thức sai.

Đức Phật đã nói: “Các con tự thắp đuốc lên đi, ta không cứu các con được”. Thế mà bây giờ lại có những cái chuyện như vậy sao được. Nếu ngài Mục Kiền Liên mà muốn cứu mẹ mình, là cái người ơn sanh mình ra, mà ngài là người hiểu đạo Phật thì ngài không được làm điều đó. Bởi vì Đạo Đức của đạo Phật không thể phi công lý, phi đạo đức. Nó phải công bằng.

Mẹ mình làm ác phải trả cái quả ác đó, nhân quả mà. Đâu có lý nào mà lợi dụng cái sức tu hành của mình, của người mà để mà mẹ mình thoát khỏi địa ngục. Cái chuyện đó không được. Mà chỉ có đứa con đến đó dạy mình, dạy bà mẹ, vì cái tình cảm của người mẹ với người con phải có. Còn những ông thầy kia có tình cảm với bà Thanh Đề không? Đâu có. Cho nên bà nghe con bà hơn là nghe mấy ông thầy, phải không?

19- LUẬT NHÂN QUẢ THAY ĐỔI THEO HÀNH ĐỘNG THIỆN ÁC

(2:02:30) Cũng như bây giờ mình có cha mẹ của mình, thì cha mẹ mình có nói thì mình nghe, mà mình có khuyên: “Mẹ bây giờ mẹ khổ như vậy, mẹ hãy cố gắng mẹ làm như thế này, thế này thì mẹ chuyển được cái quả khổ của mẹ”, phải không?

Mình cứ đúng theo Luật Nhân Quả mà mình hướng dẫn cho bà ta khởi tâm thiện như thế nào, để chuyển cái quả địa ngục này. Thì bà khởi tâm thiện của bà, bà thực hiện cái tâm thiện của bà, bà chuyển được. Bởi vì nhân quả mà, nó di chuyển chứ nó không phải là cố định, nó không phải định mệnh, nó không phải định luật, mà nó là nhân quả, cho nên nó thay đổi.

(2:03:00) Cũng như bây giờ, Thầy sinh ra con người Thầy có cái nhân quả của Thầy, mới có 50 tuổi là Thầy chết rồi. Nhưng mà suốt cái quãng thời gian mà Thầy sinh ra Thầy làm thiện, cho nên bây giờ tuổi thọ Thầy nó kéo dài 80 tuổi hay 100 tuổi làm sao? Đâu có định mệnh được cái chỗ đó được đâu, cho nên nó thay đổi. Cái câu chuyện ở trong giới luật:

“Có một chú Sa Di đó theo một cái vị Thầy chứng quả A La Hán rồi. Cho nên khi vị Thầy đó thấy cái chú này là tới cái ngày đó đó, còn 7 ngày nữa là chú này chết. Nghĩa là cái số của chú đó là như vậy, cái nhân quả của chú như vậy. Cho nên vị Thầy này mới nói, thôi bây giờ, không có nói chú chết nhưng mà nói:

– Thôi bây giờ con hãy về thăm cha mẹ con lần cuối cùng đi

Nghĩa là chú này về tới nhà đó, gặp cha mẹ thì trong vài hôm là chú chết, nó xảy ra một cái tai nạn gì đó chú chết. Nhưng mà chú này chú lại đi ở trên đường, chú về thì chú lội ngang qua một cái dòng suối. Chú thấy có một cái ổ kiến nó trôi trên dòng nước. Rồi chú cởi cái áo tràng ra chú mới túm cái ổ kiến này chú đem lên trên bờ, chú cứu cái ổ kiến này. Nghĩa là vớt hết cái bầy kiến lên trên bờ hết, rồi chú về nhà chú, rồi chú sống tự nhiên qua 7 ngày. Giờ ông Thầy ổng cho tôi về thăm nhà 7 ngày mà, do đó cái chú này khi mà trở lại gặp Thầy.

Trở về Thầy, Thầy mới ngạc nhiên:

– Ủa tao tưởng mày là đã chết rồi mà, tại sao mày còn sống mày trở lại đây?

Hồi đó thì ổng không nói, nhưng mà bây giờ nó trở lại ổng ngạc nhiên, ổng mới hỏi vậy chứ:

– Trên đường đi về con có làm điều gì không?

Rồi nó mới thuật lại ổng là nó vớt được cái ổ kiến như vậy. Là nó thấy ổ kiến trôi, nó thấy tội nghiệp, nó vớt thôi, chứ nó cũng vô tình, chứ nó không nghĩ gì hết.

– Cái ổng nói: Thôi, nhờ mày chuyển được cái nghiệp nhân quả”.

Đó là cái luật nhân quả nó chuyển như vậy. Đó thì chúng ta biết rằng cái luật nhân quả nó linh động và di chuyển, chứ nó không phải là cố định đâu mà chúng ta sợ. Cho nên chúng ta cố gắng chúng ta tập thì chúng ta sẽ chuyển.

Cũng như bây giờ ngày mai này mình có một cái tai nạn đến. Mà hôm nay mình luôn luôn mình giữ thiện, thì ngày mai nó chuyển cái tai nạn đó đến rất nhẹ. Xe đụng không gãy chân tay đâu, nó sướt da mình là hết sức, nó làm cho mình hết hồn vậy thôi. Còn người ta thì bể đầu mà chảy máu, gãy tay, gãy chân. Đó thì cũng trong chuyến xe đó mà đâu phải người nào cũng chết hết đâu, nó có cái nhân quả ở trong đó.

(2:05:25) Cho nên chúng ta thực hiện cái Đạo Đức Nhân Quả, nó đem lại những cái lợi lạc rất lớn cho chúng ta. Nó chuyển được cái quả khổ của tiền kiếp của chúng ta. Chúng ta hãy cố gắng mà thực hiện, rồi sẽ thấy được cái Luật Nhân Quả, nó đạo đức nó công bằng lắm. Nó không có một cái vị Thần, vị Thánh nào mà có thể cứu khổ mình được hết. Cái nhân quả này nó không có chuyển mà bằng một vị Thần, Thánh, Phật nào mà chuyển cái nhân quả cho mình được, mà chính mình chuyển nhân quả. Cũng như Thầy nói một câu nói ngắn gọn là:

“Thân khẩu ý của mình mà hành thiện thì mình mở cửa thiên đàng cho mình bước vào.

Mà thân khẩu ý miệng của mình mà nói điều ác, làm điều ác, hành điều ác, thì mình mở cửa địa ngục mình bước”.

Có như vậy thôi. Cho nên thiên đàng với địa ngục nó không có, mà chính ở nơi ba cái hành động của mình. Nếu mình làm ác thì mình sẽ mở cửa địa ngục cho mình bước vào. Mà nếu mình làm thiện thì mình sẽ mở cửa thiên đàng mình bước vào, có phải không? Thiên đàn là hạnh phúc, an vui của chính mình, chứ không đâu mà có.

Cho nên thí dụ như có người làm giàu mà trong ác, sớm muộn họ cũng tiêu rồi họ cũng đi tù. Còn mình làm giàu với mồ hôi, nước mắt của mình, với bàn tay của mình, với đầu óc của mình, đem hết sức ra mình làm, người đó làm giàu vĩnh viễn, không ai bắt tội tù mình được hết, phải không?

Quý cư sĩ cứ xét coi có phải có không? Có người giàu dữ lắm, nhưng mà làm ác cho nên tiêu ma. Họ làm giàu mình thấy mình ngợp lận, thế mà rồi thời gian sau mình nghe họ ở tù. Trong đó có những sự gian xảo.

Còn Thầy đến đây thấy quý vị mà lao động làm vậy, Thầy nói: “Đó là làm giàu tốt, tiền kiếm mồ hôi, nước mắt”. Mình tăng trưởng lên sự thiện đó nữa, giúp những người. Bởi vì phước mình, mình nghĩ rằng nó nhỏ, nó không có lớn. Mà mọi người, người một chút, một chút, mà mình giúp họ, tức là tăng thêm cái phước của mình, mình sẽ làm giàu vĩnh viễn.

Còn mình làm giàu mà mình bõn xẻn mình lo cho mình, cái giàu đó nó sẽ tới ngày đó nó hết cái phước mình rồi, bắt đầu nó suy sụp, nó tiêu tan, chứ nó không có vĩnh viễn với mình. Còn mình làm bố thí chứ nó vĩnh viễn, mặc dù mình làm mồ hôi, nước mắt, mình đâu có giật của ai đâu, mình đâu có gian xảo đâu, nhưng mà biết bố thí, thì cái sự làm giàu đó nó vĩnh viễn. Nó còn nhiều đời nữa, con cháu mình cũng luôn luôn giàu nữa chứ không phải là nói: “Giàu ba họ, khó ba đời”.

Người ta nói: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Điều đó là tại vì người ta thấy rõ có người nhiều người giàu mà ác, nhiều người gian xảo cho nên nó không có giàu ba họ, mà cũng không ai khó ba đời. Nghĩa là người ta nghèo quá, người ta phải vươn lên để mà người ta sống. Còn nghèo quá mà cứ ăn trộm, ăn cắp thì nó nghèo lụng xuống hết, con cháu nó đều đi lụm bọc mà không đủ sống.

Thì tất cả những cái này đều là phải nói là: “đứng ở trong luật nhân quả thì nó công bằng lắm, và cũng từ đó mà nó quân bình được cái xã hội”. Nếu mà không có cái đạo luật nhân quả này, thì cái xã hội chúng ta sẽ ác, cho nên nó phải có cái đạo luật nhân quả. Vì vậy mà chúng ta phải đặt trọn niềm tin ở Đạo Đức Nhân Quả.

20- MUỐN NHẬP ĐỊNH, GIỚI LUẬT PHẢI VỮNG CHẮC

(2:08:28) Và Đạo Đức của đạo Phật và cái Thiền định, cũng như cái Trí tuệ của đạo Phật đều xây dựng trên nền tảng Đạo Đức của Nhân Quả. Cho nên từ đó mới không làm khổ mình, khổ người.

Bởi vì không làm khổ mình, khổ người tức là thiện pháp, mà có làm khổ mình, khổ người là có ác pháp. Mà ác pháp, ác với thiện là nhân quả chứ gì, phải không? Cho nên chúng ta thấy rõ điều đó. Đó cho nên cái đạo đức đó nó nằm ở trong cái nền tảng của đạo Phật, nền tảng rất vững chắc.

Cũng như bây giờ mình muốn xây một cái nhà lầu mười tầng. Mà cái móng ở dưới mình đổ sơ sài thì cái nhà lầu này nó đứng vững không? Nó lật đổ. Cho nên vì vậy mà quý Phật tử lo ngồi thiền, thì chắc chắn là cái nền móng nó không vững. Cái đạo đức mình không có, nó sẽ đổ cái nhà lầu. Mà mình càng ngồi thiền cao chừng nào thì nó đổ mau chừng nấy. Cho nên gọi là “tẩu hỏa nhập ma, hay hoặc là thiền tà”, nó không đúng.

Nó thấp thì nó chưa có sao, cái móng của mình nó ít, cái đạo đức của mình cái móng nó không có, thì mình làm cái nhà tranh, nhà sàn thì nó không có lật đâu, nhà sơ sơ thì không có lật đâu. Nhưng mà khi mình cất những cái nhà tường, nhà cao lên năm, mười tầng thì cái móng mà nó không có thì nó đổ.

Cho nên đi vô thiền mà sâu, cao thì nó vô không nổi nữa, nó sẽ lật đổ, nó vô không tới. Còn mình muốn thiền định mà ngồi bảy tám ngày, một tháng, hai tháng, ba tháng và có thể cả ngàn năm sau, mà cái thân này không bị hoại diệt. Thì phải cái nền móng đạo đức này nó phải vững chắc. Càng vững chắc thì cái sự thiền định này nó mới đúng, đó là cách thức tu của người ta.

(2:10:00) Cho nên đức Phật có Tam Vô Lậu học, chứ đừng nghĩ rằng đức Phật có 84.000 pháp môn. Tám mươi bốn ngàn pháp môn nó nằm ở trong cái dung thông của giáo pháp Đại thừa, nghĩa là đụng giáo pháp nào mê tín thì cũng dung vào.

Thầy nói như thế này, ngày xưa phong tục của mình, cái ngày 23 Tết thì gia đình nào cũng là đưa ông Táo, có không? Rồi cái ngày 30 thì mình rước ông Táo để về nấu cơm, chứ không rước ông Táo thì lấy gì nấu cơm. Cho nên đưa ổng về trển tề tựu với ông Trời, phải không? Mình nghĩ như vậy mà. Nhưng mà trong chùa thì theo cái luật nhà chùa thì đâu có chùa nấu cơm. Cho nên mấy ổng đâu có đưa ông Táo được. Vậy mấy ổng đưa chư Thiên, từ lâu tới giờ chư Thiên ở trong chùa ổng, cho nên giờ mới đưa chư Thiên rồi rước chư Thiên.

Thì quý vị cứ tới chùa hỏi thử có phải không, cái ngày đưa ông Táo của bà con đó thì mấy ổng biến cái phong tục mà đưa ông Táo thành đưa chư Thiên, phải không, để cho nó phù hợp với cái ngày đó. Ở ngoài người ta cúng thèo lèo đồ, thì ở trong chùa mình cũng cúng thèo lèo hay là chè, xôi để mà đưa chư Thiên. Rồi tới 30 người ta rước ông bà, ở ngoài đời thì người ta rước ông bà, cho nên cái phong tục nó như thế này. Thầy cũng không biết, bởi vì ở trong Nam thì nhiều khi Thầy không biết, chứ ngoài bắc người ta hỏi: Trong cái ngày mà Tết ngày 30 thì mọi gia đình người ta đến mả – những người thân ở trong gia đình người ta đến mả – người ta mời ông bà của người ta về vui Tết. Rồi người ta hỏi Thầy: “Như vậy có về hay không?”.

Nhưng mà Thầy thì Thầy sẽ trả lời cái đó cho quý vị đó. Còn cái Thầy nói ở đây đó, là vì: “Đưa thì đưa ông Táo, mà rước thì rước ông bà”. Còn ở trong chùa thì đưa thì đưa chư Thiên, mà rước thì rước chư Thiên. Có nhiều khi có chùa nói rước Phật nữa.

Thầy nghĩ rằng, những cái điều đó là do từ cái phong tục mê tín của dân gian của chúng ta, nó biến dần. Rồi trong chùa nó cũng biến từ cái phong tục mê tín dân gian, nó biến thêm thành cái phong tục mê tín của chùa. Do đó cái giáo pháp của Đại thừa nó nhiều cái hình thức mê tín lắm, vì vậy mà gọi là 84.000 pháp môn đó.

Bởi vì cái pháp nào nó cũng dung thông được hết, có nghĩa là nó gặp pháp nào nó dung thông với nhau hết. Cũng như người ta ở ngoài cúng ông Táo, thì ở trong này nó đưa chư Thiên, thì nó dung thông để cho nó cũng có cái hình thức. Cho nên nó từ đó mà kinh sách Đại thừa nó có nhiều cái mê tín, nhiều lắm. Nó rất nhiều những cái điều mê tín đó.

Vì vậy mà chúng ta lần lượt chúng ta sửa lại cho nó tốt dần lên những cái phong tục đó. Những cái mà có đạo lý, đạo nghĩa thì chúng ta sửa lại hết. Rồi những cái mà nó không đạo lý đạo nghĩa, không đúng cách thì chúng ta bỏ dần những cái phong tục mê tín đó. Nó làm giảm bớt cái sự hao tốn của Phật tử, chứ không cái phong tục nào mà chúng ta cũng nghe theo, chúng ta làm theo hết thì tốn hao lắm.

Cũng như thí dụ nó đốt tiền vàng mã, hay giấy, quần áo bằng giấy đồ đó. Cái đó mê tín quá, chúng ta hãy bỏ cái đó đi, chúng ta đừng làm hao tốn tiền của. Chúng ta làm những cái nó có tình nghĩa hơn, còn cái này nó hơi mê tín quá. Chúng ta như sắm tivi, hay là Honda Cub bằng giấy đồ đó, rồi đem đốt cho ông bà mình ở dưới chạy chơi đó, thì chuyện đó nó không đúng cách đâu.

Thành ra những cái mà quá sai đó thì mình bỏ dần. Còn những cái mà nó biến thành những cái đạo đức, đạo lý con người, thì mình biến từ cái mê tín nó trở thành một cái đạo lý thì nó hay hơn. Từ đó con người của mình nó không còn lạc hậu mê tín nữa, nó đi đúng vào cái đạo đức, đạo lý con người.

Đó, cách thức là như vậy, cho nên ở đây là hôm nay là Thầy banh ra nói rõ hết để mà cho quý Phật tử thấy rằng. Cái lần lượt rồi Phật giáo chúng ta sẽ chấn hưng lần lần, chứ không phải nói vậy rồi cái làm liền, được liền được đâu, nó rất khó. Mà cũng nhờ quý Phật tử trợ giúp, chứ không quý Thầy cũng không, một mình quý Thầy làm cũng không được.

Thật sự ra thí dụ như quý Thầy nói, mà quý Phật tử cứ mua giấy tiền vàng mã đốt, thì cái chuyện đó thôi cũng đành chịu thôi. Bây giờ nói cái chuyện đó sai, như vậy nó mê tín như vậy, rồi quý Phật tử cũng làm hoài thì cũng chịu thôi, chứ không có làm sao hết.

Do đó quý Phật tử phải hiểu biết cái giáo lý của Phật, rồi đạo đức chỗ nào. Rồi mình sáng suốt, rồi mình giúp ở trong chùa để chấn hưng lại những cái sai, cái đúng trong chùa, nó mới làm tốt được cái đạo Phật. Chứ không khéo đạo Phật của mình bây giờ nhìn vào cái dạng mê tín nhiều lắm.

Rồi cái người mà không hiểu Phật giáo người ta nói: “Phật giáo mê tín quá”, đó thì người ta cũng chê bai. Cho nên mình là một cư sĩ của đạo Phật, mình là đệ tử Phật, mà mình thấy người ta chê cái tôn giáo của mình, cũng buồn lắm chứ, chứ đâu phải không.

Thí dụ như cha, anh em hay là những người ruột thịt của mình mà đi tu Phật giáo. Mà bây giờ người ta nói đến Phật giáo là mình thấy cũng chột ruột, mình thấy cũng buồn đó chứ không phải không. Cho nên mình phải cố gắng mình ủng hộ Phật giáo như thế nào, để rồi mình là người cư sĩ đệ tử Phật cho đúng với cái cách của đạo Phật.

Cho nên hôm nay quý Phật tử được nghe Thầy nói, nói không phải rồi nghe rồi thôi. Mà nghe rồi cố gắng cùng với quý Thầy có một tinh thần chấn hưng lại Phật giáo, làm tốt lại Phật giáo. Và đồng thời cũng là đem lại cái nguồn an vui cho gia đình cái thứ nhất, và kế đó là cho xã hội, cho mình. Cuộc sống mình biết tùy thuận, nhẫn nhục, bằng lòng. Biết xả, biết bỏ xuống những cái điều không đáng để làm mà khổ mình và khổ người.

Nhiều khi cái chuyện không đáng mà mình không có giữ được tâm mình, rồi thành ra cái chuyện lớn. Rồi rầy rà phiền phức, rồi thù oán nhau, nó kéo dài từ năm này đến năm khác. Nó có nhiều khi nó thù oán đến từ đời ông đến đời cha mà chưa hết nữa, cái tai hại nó như vậy cho nên chúng ta cố gắng mà xả bỏ nó ra.

Thôi bây giờ quý Phật tử có hỏi Thầy gì nữa không? Thầy cố gắng Thầy giải thích cho nó hết những cái gì mà quý Phật tử chưa hiểu rõ. Cho nên cái gì không hiểu cứ hỏi, có nhiều cái ở trong Phật giáo lắm.

21- KHÔNG MUA BÁN KINH PHẬT VÌ LÀ PHÁP BẢO

Phật tử: (thưa hỏi)

(2:15:53) Trưởng lão: Tác phẩm của Thầy thì, kinh sách Thầy đều viết để gửi cho Phật tử chứ không có bán. Và đồng thời thì cái số kinh sách đó thì, như Đường Về Xứ Phật có mười tập: nó bốn tập dạy về Giới Luật của Phật, hai tập dạy về Thánh Đức và hai tập dạy về Đạo Đức Con Người, đó là cái về giới luật. Và đồng thời thì nó còn cái hai cuốn nữa là lời vàng ngọc, là lời Phật nói, kinh Lời Vàng Ngọc. Đó là những lời cô đọng của Phật nói lại để mà dạy chúng ta cách thức tu tập, nó hai tập. Trong cái sự chú thích đó là Thầy chú thích, còn cái lời Phật dạy nhưng mà Thầy chú thích. Còn khoảng độ chừng sáu tập Đạo Đức Nhân Quả.

Nhưng vì nó còn nằm ở trong một cái bản thảo, mà bây giờ thì một số thì cũng được in thành sách, nhưng mà rất ít vì cái nhân sự nó không có, thành ra mình tuần tự. Mà được cuốn nào thì Thầy gửi cho Phật tử chứ Thầy không có để.

Mà nhất định là kinh sách là không bán, bởi vì kinh sách là cái Pháp Bảo, mà mình đem bán thì coi như bán pháp, nó không có hay. Chỉ Phật tử nào có duyên thì gặp được cái trường hợp mà in ra đó thì Thầy gửi cho.

Phật tử: Sao thấy ở các chùa có …​..

Trưởng lão: Cái điều đó là ở các chùa người ta không thấy cái Pháp Bảo. Cho nên thí dụ như bây giờ Thầy không tiền, bây giờ Thầy in cái cuốn này, quý Phật tử sẽ đọc thử. Nếu mà thấy hay thì đồng thời góp với nhau người chút ít, rồi Thầy sẽ cho photo in ra, rồi gửi cho quý Phật tử đọc chứ còn không bán. Còn nếu mà Thầy xin được Phật tử nào mà có tiền nhiều ủng hộ Thầy, rồi Thầy mua giấy, mua này kia. Hay hoặc là Thầy mướn người ta photo in ra, người ta đóng lại thành sách rồi Thầy gửi cho Phật tử.

Thí dụ như bây giờ có một người có tiền, gửi cho Thầy coi như là cúng dường Thầy một trăm, Thầy mua giấy hay hoặc là Thầy gửi cho người ta photo tác phẩm này ra. Thầy gửi cho con một tập, còn bao nhiêu Thầy gửi cho mọi Phật tử người ta ai muốn đọc thì Thầy gửi cho. Hay hoặc là con xin năm tập, hay mười tập để rồi con sẽ gửi cho những người thân của con để cho họ có họ đọc, thì khi mà in ra Thầy sẽ gửi cho chứ Thầy không có bán. Mà Thầy không có gửi ở tiệm sách nào, không gửi chùa nào bán hết.

Bởi vậy Thầy nói là: “Lời Phật dạy và cái Pháp nó giải quyết được cái sự khổ con người, thì cái pháp này không được đem bán”.

Cho nên trong khi mà trong cái giới luật của Phật dạy đó, trong giới Chúng học đó. Một người mà ở trần là đức Phật không thuyết giảng. Một người mà đứng nghe pháp, không giảng. Một người mà đội nón là đức phật không giảng. Nghĩa là một cái người nghe giảng cái pháp, là phải cái người như thế nào thì đức Phật mới giảng.

Cũng như đức Phật nói: “Nhìn thấy trong chúng có người bất tịnh là không giảng đó”, cái pháp không đem bán rẻ. Phải là người ta hết sức thanh tịnh là mới nghe pháp, cho nên cái pháp Phật nó vậy.

Cho nên ở đây những cái bài pháp của Thầy, là dạy người ta đem đến cái đời sống giải thoát của họ, cái hành động đạo đức của họ. Thì cái pháp không thể nào buôn bán ở ngoài chợ mà lấy tiền là gọi là cái pháp đó, cái pháp đó còn kinh doanh rồi, bán lấy tiền rồi.

À, chẳng hạn là Thầy kêu Phật tử đóng góp, rút cuộc rồi Thầy in ra rồi cái Thầy đem bỏ mấy cái chùa bán, Thầy làm giàu trên cái chuyện đó rồi. Thầy do Thầy ngồi Thầy viết ra, thứ nhất là Thầy cầu danh, thứ hai Thầy cầu lợi rồi, cái đó không phải đâu, Thầy viết ra là vì lợi ích chúng sanh. Cho nên Thầy không có tiền, Thầy không làm được, thì Thầy kêu những Phật tử người ta có tâm, người ta đã hiểu biết được cái cách thức tu tập đó có lợi ích, người ta bỏ ra tiền ra vì làm cái chuyện lợi ích cho xã hội.

(2:19:40) Thay vì bây giờ mình đem tiền cho người ta gạo, cho người ta sống. Thì mình đem giúp cho họ cái tinh thần giải thoát thì nó còn gấp mấy lần mà đem cơm gạo cho người ta ăn. Khi người ta đọc được cái tác phẩm, người ta làm được đạo đức, người ta đối xử trong gia đình của người ta được hạnh phúc an vui, thì hơn là đem gạo, đem cơm, đem tiền cho người ta, đó là cái tốt.

Vì vậy mà quý Phật tử thay vì mình làm việc từ thiện kia, thì mình làm việc cái góc độ từ thiện này lại giúp ích biết bao nhiêu. Mà ông cha của mình chết nhiều đời sanh ra làm người, đọc được cái tác phẩm này cái bắt đầu họ thực hiện đạo đức, thì họ cũng được giải thoát. Tức là mình đền đáp được công ơn cha mẹ của mình nữa, nó quý hơn là mình cầu siêu, cầu an một cách mà mình không thấy thiết thực.

Vì cái tác phẩm này nó được rải ra, nó là cái đạo đức mà. Ông cha mình mà sanh lên, nhờ cái duyên của mình bỏ cái tiền mồ hôi nước mắt của mình ra, tình cảm đó nó sẽ hồi hướng được cái người tái sinh kiếp sau. Cho nên người lên thấy cuốn sách này là do cái mồ hôi nước mắt của ông cha của mình đã ấn tống ra.

Trên cái con đường mà in kinh sách nó phải, cho nên cụ đã hỏi như vậy đó là đúng đó. Bởi vì kinh sách Phật giáo bây giờ nói chung là người ta nghĩ rằng: “Những cái người Phật tử nào bỏ tiền ra, rồi bắt đầu cái họ in rồi họ bán, họ lấy cái số tiền đó rồi họ in cuốn khác”.

Thầy không nghĩ vậy, hễ cuốn nào mà có đủ duyên, có Phật tử cúng dường, góp tiền với nhau in rồi gửi cho Phật tử liền, không có đem bán ai hết. Hoàn toàn không có tích trữ bán để rồi in cuốn kinh khác để dành. Bây giờ có cuốn kinh khác, xin Phật tử người ta dành một đồng, hai đồng mình đi in chứ không có bán. Bán như vậy rồi mình tính bán mắt, bán rẻ, những cái lời của Phật dạy mình đem mình bán lời Phật vậy nghe sao đổ nước mắt.

Mình phải bỏ ra, bây giờ cái cuốn kinh như vậy mà mua có hai chục hay ba chục ngàn. Cái giá trị của người ta, một câu kinh của người ta vô giá, mà bây giờ mình mua có hai, ba chục ngàn vậy là cái cuốn kinh đó mất giá trị mất.

Còn Thầy đem một cuốn kinh mà Thầy làm ra, Thầy viết ra mà đọc được cái lợi ích thì nó có cái giá trị. Cái lợi ích là nó đem lại cái giá trị giải thoát cho mình, thì cuốn kinh đó có giá trị. Cho nên vô giá, không bán, đó là cái mục đích của Thầy, lý do không bán.

Mà Thầy chẳng cầu danh cho nên Thầy chẳng rải chùa nào hết. Ai có duyên, có cái duyên của người ta, có cái duyên với mình người ta mới đọc được tác phẩm mình, người ta không duyên thì thôi chứ. Còn mình rải ra mình cầu danh, để người ta đọc người ta biết mình viết sách, viết kinh này kia, thì cái đó mình cầu danh, thành ra Thầy không cầu danh, mà Thầy cầu sự giải thoát cho họ.

Cho nên ai có duyên được với Thầy, Thầy cứ in cái đó ra Thầy gửi cho họ, họ đọc, họ thực hiện cái họ giải thoát. Và đồng thời Thầy, bởi vì họ có duyên họ gặp Thầy, mà họ được in ra, họ được Thầy trao, thì tức là Thầy có trách nhiệm với họ. Họ là người đã muốn đọc những cái gì mà Thầy đã nói, cho nên bổn phận Thầy phải làm sao cho họ được giải thoát. Cho nên khi mà đọc rồi thì họ có hỏi Thầy cái này, cái kia là luôn luôn lúc nào Thầy cũng sát bên họ để giúp họ.

(2:22:22) Đó thì cũng như có cái duyên mà thầy Thông Vân đọc, rồi cho nên Thầy mới không muốn hưởng cái pháp bảo riêng cho thầy, thầy mới mời Thầy về đây để gặp quý Phật tử, tức là thầy không ích kỷ.

Chứ còn thầy ích kỷ thầy nói: “Thôi để cho mình tu xong đã, còn quý Phật tử từ từ”, cái đó là ích kỷ. Chứ thầy nghĩ: “Mình biết cái này đạo đức hay quá”.

Cho nên thầy đọc được, nói: “bây giờ quý Phật tử mà từ hồi đó biết mình tới giờ, mình giúp cho họ hiểu biết để cho họ biết được Phật pháp đúng cái đạo đức, để cho họ thực hiện được giải thoát chứ gì”, thì thầy không ích kỷ.

Cho nên vì vậy mà quý Phật tử có duyên với thầy, thầy không phải là người ích kỷ. Cho nên sau này, quý Phật tử sẽ ở gần bên thầy Thông Vân, thầy có cái gì hay là thầy sẽ giúp quý cho Phật tử. Cũng như hôm nay là thầy chịu khó mời cho quý Phật tử, quý Phật tử mới họp ở đây, chứ mà thầy không cho biết thì quý Phật tử cũng không biết đâu, phải không?

Cho nên bây giờ, đó là những cái điều mà thầy Thông Vân sau này cố gắng giúp quý Phật tử. Sau những điều kiện mà dù khó khăn cách gì thì thầy Thông Vân phải cố gắng, đừng có nản chí. Vì bao nhiêu cái linh hồn, bao nhiêu con người mà đang xung quanh đây là cái duyên của thầy đó. Đây là duyên của thầy đã tạo, tạo duyên mới gặp Thầy, chứ không có thầy thì quý vị đâu có gặp Thầy được. Và quý vị có đọc được kinh sách Thầy cũng nhờ cái duyên của thầy. Cho nên thầy không được bỏ những cái Phật tử, đem hết sức lực mà độ.

Cho nên Thầy tin rằng quý Phật tử sẽ tìm một cái nơi yên ổn nhất, để cho thầy Thông Vân làm một cái trụ xứ của mình, để giúp cho quý Phật tử ở đây. Chứ quý thầy ở chỗ khác, quý Phật tử ở đây không thể nào mà theo Thầy được. Đó cho nên làm sao cho giữ chân thầy Thông Vân, đừng có cho thầy đi chỗ khác. Đây là cái duyên của thầy Thông Vân đã tạo cho quý Phật tử rồi đó, mà quý Phật tử để cho thầy Thông Vân đi ở cái nơi khác, thì quý vị đã mất đi một cái gì mà quý vị khó tìm.

Cho nên sau khi đó thì quý vị cố gắng mà tạo cái nơi, thì Thầy sẽ sẵn sàng dù là nếu như thế nào mà có cái duyên Thầy trở về, để mà Thầy đến cái chỗ đó mà Thầy dạy: “À, bây giờ quý phật tử ngồi xuống đi, tập như vầy, như vầy, hít thở như vầy, làm vầy, Rồi tập Thầy thử coi được không”.

Hít thở được là Thầy nói: ” Ờ được rồi, bây giờ tập tới, tập tới như vầy rồi làm vầy”. Thầy dạy từng chút, từng chút.

Rồi quý Phật tử làm được rồi, rồi bắt đầu Thầy nói: “Bây giờ về tập đi, tuần lễ sau Thầy chịu khó Thầy ở lại đây, tuần lễ sau kiểm tra, chừng nào mà chín chắn Thầy sẽ về Trảng Bàng, Thầy về Tây Ninh”.

Đó, thì như vậy là có cái chỗ, chứ bây giờ bắt Thầy ở chỗ này thì cũng được chứ không phải không, nhưng mà Thầy có hướng dẫn gì cho Phật tử được đâu. Thầy đã nói nó không có giúp ích cái lớn cho Phật tử. Cho nên Thầy ước ao rằng sau này thầy Thông Vân sẽ làm cái việc đó cho Phật tử. Và Thầy là coi như là Thầy ở sau lưng thầy Thông Vân mà giúp quý Phật tử tập luyện để mà luyện tập cái Đạo Đức. Từ đó cái Đạo Đức của mình sẽ giúp cho mình được giải thoát, sống một cuộc đời mà tạo cái cảnh, sống chung chúng ta mọi người trong cái thế gian này sẽ thanh thản hơn cõi cực lạc, nghĩa là sống không làm khổ nữa.

(2:25:17) Đó thì như vậy là đủ biết bây giờ kinh sách của mọi người viết mà bán đó, thì phải nói là “đem Phật Pháp bán quá rẻ”, cái đó không đúng. Thay vì người ta có khả năng. Có Phật tử có tiền ủng hộ mà in ra được vậy gửi cho quý Phật tử hết, người nào không có giúp cho họ có, thì Thầy thấy hay đừng có đem bán.

Bây giờ họ còn để cả thùng mà họ chờ bán hết cuốn này rồi mới đem ra, trong khi Phật tử có nhiều người phải bỏ tiền ra mua. Rồi còn phải mặc cả nữa, rồi còn phải giảm bớt. Trời, kinh sách lời Phật dạy mà bây giờ còn phải bớt năm chục, hay là năm ngàn, ba ngàn nữa. Thầy thiệt là đau lòng thiệt chứ.

Bây giờ nói cuốn sách, thì nói vô thì không có để giá, mà mua cái người bán muốn bán bao nhiêu bán. Nói tám chục ngàn hay là ba chục ngàn, hay hai chục ngàn. “Thấy cuốn sách này có người có mua có mười ngàn, mà sao bán đắt quá vậy? – Ờ thôi bớt năm ngàn đi”. Ôi thôi coi như là kinh sách mặc cả quá vậy thì, kinh sách bán mà bây giờ trường hợp như vậy thì thấy đau lòng lắm, cho nên cái đó là cái sai.

Thay vì bây giờ cái tờ báo của Phật giáo mà gọi là cái tờ báo Giác Ngộ mà của Hòa thượng Trí Quảng đó. Cái tờ báo đó phải phát cho quý Phật tử, xin Phật tử ủng hộ. Thì khi mà Phật tử, thay vì Phật tử bỏ ra năm ngàn, mười ngàn mua chứ gì, thì Phật tử cứ bỏ ra đâu có gì đâu. Nhưng mà Phật tử khi được phát không, Phật tử không bỏ năm ngàn, mười ngàn đâu, mà Phật tử bỏ cả trăm ngàn cho cái ban mà làm báo này, để người ta in lại cho nhiều người.

Mà thử hỏi trong nước của chúng ta người nào là Phật tử mà người ta đâu cần bỏ năm ngàn người ta mua một xấp báo, phải không? Người ta bỏ ra hàng trăm ngàn, người ta thấy lợi ích của chúng sanh, lợi ích cho mọi người, người ta bỏ ra nhiều, người ta đâu cần phải người ta mua, người ta lấy có một tập đâu.

Khi mà mình làm đúng cái điều kiện mình làm đúng, thì Pháp Bảo sẽ được quảng bá. Thầy tin rằng, tin cái lời của Thầy dạy mà sau này xin phép được giáo hội mà chấp nhận cho in ra đó, cho phép đàng hoàng, thì Thầy thấy rằng quý Phật tử sẽ bỏ tiền ra, ở tỉnh nào lo tỉnh nấy in ra cứ mình có phép mà, để mình phổ biến ra cho người nào cũng nắm rõ được cái Đạo Đức của đạo Phật, để thực hiện cái đời sống giải thoát, cái đó là cái quan trọng, mà khi mà được phép rồi. Còn bây giờ thì nó chưa được phép đâu, nhưng mà sau này nó sẽ được đó, bởi vì nó lần lượt nó sẽ được.

Bởi vì như hồi nãy Thầy nói: “Về cái phi đạo đức của Quan Âm Thị Kính chứ gì, rồi cái phi đạo đức của Vu Lan Bồn kinh chứ gì, cái ngày Tự tứ chứ gì, cái ngày báo hiếu, ngày rằm tháng bảy chứ gì”. Thì như vậy thì những người đó họ đâu có cho phép đâu, phải không? Cái này khó lắm chứ không phải đâu. Nhưng mà khi nào họ sẽ nhận ra rồi họ cho phép, họ sẽ cho thôi.

Đó thì hôm nay quý Phật tử có gì thêm thì hỏi Thầy đi…​.

22- CÁCH HOÁ GIẢI NHÂN QUẢ CỦA MÌNH

Phật tử: (thưa hỏi về nhân quả)

(2:28:43) Trưởng lão: Bây giờ con muốn hỏi về cái chuyện nhân quả phải không?

Bây giờ cái cô này cổ đánh cái người này, cổ vô tình cổ đánh người này, người này không có làm cái tội đó mà cổ đánh. Do đó bây giờ luật pháp người ta mới truy ra, người ta biết là cô này không có tội, mà cô gây thương tích cho cô này, do đó cô này mới vô tình.

Bây giờ đó, trên pháp luật rõ ràng là cô này gieo cái, thay vì cái người kia chửi mà cô không đánh, mà cô lại đánh cái người không chửi, cái ý là vậy chứ gì?

À, thì cái cô này rõ ràng là trong lúc mình nóng, mình khùng, làm điên như vậy, cái lỗi cô này là có lỗi chứ, cái cô mà gây đánh ra đó có lỗi chứ. Cho nên cái người mà bị tội này, bị đánh này thì đứng trong luật nhân quả mặc dù là hiện tình là oan, bị đánh này là oan, cái cô này. Nhưng mà cô phải nhớ là cái luật nhân quả nó không oan chút nào đâu, cô đã bị cái quả này là do tiền kiếp cô vô tình.

Cũng như bây giờ một cái con kiến, hay hoặc một con côn trùng nó ở dưới đất. Thầy đi Thầy đâu có, vô tình Thầy đạp mà, chứ Thầy đâu có cố ý nó đâu. Bây giờ nếu mà bắt tội Thầy sát sanh đó thì nghe nó cũng tội Thầy, nhưng mà sự thật Thầy có cái vô tình đó chứ. Thì cái sự đánh đó nó cũng là vô tình, nhưng mà cái quả của Thầy phải trả cái sự vô tình.

Ngày xưa đức Phật, tiền kiếp đức Phật là một vị thầy thuốc, nhưng mà vô tình đức Phật, thay vì người ta bệnh lạnh, đức Phật phải hốt cái thuốc nóng để mà nó trị cái cơn lạnh của người ta chứ gì. Lại là ông Phật lại vô tình lại hốt cái vị thuốc lạnh, mà người ta bị bệnh lạnh cho nên uống vô nó lạnh rồi người đó chết. Thì do đó sau này đức Phật đã trả cái quả đó chứ đâu phải trốn cái nhân quả.

Phật tử: (thưa hỏi tiếp)

Trưởng lão: Khi mà hai người này đã học nhân quả thì họ sẽ giải tỏa được, còn họ không học nhân quả thì họ không giải toả. Còn họ học được nhân quả là họ giải tỏa, họ tha thứ cho nhau được. Họ không có thấy kết tội nhau, bởi vì họ biết cái nhân quả. Bởi vì họ đánh người khi bị thương, thì tức là cái quả phải có tiền kiếp rồi chứ không có thế nào mà khi không mà mình, người ta đánh mình vậy đâu.

Cũng như bây giờ người ta đánh lộn nhau người ta phan nhau như vầy, mà mình vừa đi, mình đi đường chứ có ăn thua gì, mình có chọc ghẹo họ đâu. Mà mình vừa đúng cái tới nơi đó nó trúng cái đầu mình cái bốp! Trời đất! Thì chừng đó mình té xuống mình bể, mình nứt đầu, mình té xuống, người ta chở mình đi. Rõ ràng là người ta phan người kia chứ đâu có phải phan mình, phải không? Cái này đâu phải là mình, cái người mà phan đó đâu có mục đích là cố ý để mà hại mình đâu, nhưng mà cái rủi lỡ tay, đó là thuộc về nhân quả vô tình.

Cho nên Thầy nói vô tình mình đi, mình đạp chúng sanh là mình cũng gieo một cái nhân quả vô tình, thì mình cũng phải trả cái nhân quả đó. Nhưng mà luôn luôn lúc nào mình cũng tập mình chuyển, những cái nhân quả vô tình của mình nó cũng nhiều lắm chứ không phải không. Nhưng mà cái tâm mình thực hiện là mình chuyển nhân quả là mình xả, tức là ngăn ác. Còn mình không hiểu nó gây những cái ác.

(2:31:47) Chứ cái người mà bị vô tình như vậy họ cũng tức nữa “tôi có chọc ghẹo chị đâu mà chị phan tôi vậy?”. Họ cũng chửi cho người này một mớ nữa chứ đừng có nói, nếu mà…​. nhân quả.

Cũng như bây giờ thí dụ như mình đi đường phải không? Mình đi đường mà mình lật đật cái gì đó, mình sớn sa, mình lật đật cái mình đi nhanh quá cái mình đụng xạt cái rớt cái rổ, hoặc cái sách của người ta. Cái bà này bả sừng xộ bả chửi mình “đi gì mà sớn sác quá vậy”.

Thì cái người mà mình đi vô tình mình đụng người ta như vậy đó, thì đó là cũng là cái hành động thiếu nhân quả của mình, tức là thiếu ý thức mà mình đụng người ta. Do đó mới tạo cái nhân, cái quả, cho nên cái bà này bả quay lại bả chửi mình.

Thì lúc bấy giờ thì mình xin lỗi người ta thì nó hòa liền, “À lỡ tôi hồi nãy, tôi lật đật quá chị cho nên lỡ đụng chị, chị đừng có buồn. Chị thông cảm cho”, thì người ta giận chút người ta vui liền. Còn mình mà sừng xộ mình chửi họ lại đó, thì nó sanh ra chuyện lớn sau. Cho nên nhân quả nó từ đó nó dàn xếp được là do mình hiểu được cái nhân quả. Cho nên Thầy nói Đạo Đức Nhân Quả cần hiểu, tức là những cái chuyện oan ức này kia đều là mình phải hiểu nhân quả.

Do đó, cũng như bây giờ có một người chửi mình, thì mình hiểu nhân quả là mình không có giận được, còn mình không hiểu nhân quả mình tức cái mình chửi. Cho nên học nhân quả rồi tự người ta nói nặng, nói nhẹ mình, hay hoặc là người ta mình làm ăn người ta tranh điều này, thế kia người ta dìm mình xuống, thì ngay đó là mình cũng nhẫn được hết. Bởi vì mình hiểu nhân quả cho nên mình nhẫn được, từ đó cái diễn biến về cái nhân quả của mình nó hiện lên, thì cái làm ăn của mình nó tăng trưởng, nó tốt được.

Còn mình đấu tranh rồi từ đó mình dìm với nhau trong cái nghề nghiệp đó, thì coi như hai cái người có thể thực hiện ở trong cái nhân quả ác thì nó diệt nhau ở trong cái sự làm ăn. Ít ra cái người mà người ta có của cải giàu hơn, tức là phước người ta hơn thì người ta diệt cái người ít hơn.

Thí dụ như bây giờ mình làm buôn bán cái cửa hàng đó, mình muốn diệt cửa hàng kia cái bắt đầu mình có tiền hơn, mình bán rẻ hàng mình. Cửa hàng kia bán không được nó lỗ, lỗ riết nó dẹp tiệm, cái bắt đầu mình bán hàng mình tăng lên, tức là mình diệt người ta, diệt người ta để cho mình sống, thì cái đó là cái nhân quả cực ác. Nhưng mà ở đời người ta có đủ thủ đoạn đó để diệt nhau hết.

Rồi quý Phật tử ngày mai có gì cứ hỏi Thầy.

HẾT BĂNG

Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 7)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.