ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
Pháp hành 12 – Tam minh – Năng lực làm chủ các pháp

(CHUYỂN NGỮ TỪ PHÁP ÂM)

Pháp hành 12 – Tam minh – Năng lực làm chủ các pháp

A A A

PHÁP HÀNH 12

TAM MINH – NĂNG LỰC LÀM CHỦ CÁC PHÁP

Trưởng lão Thích Thông Lạc

Người nghe: Tu sinh

Thời gian: 1998

Thời lượng: [47:02]

 

1- TAM MINH: NĂNG LỰC LÀM CHỦ CÁC PHÁP

[Tiếp theo Pháp hành 11]

(0:00) Thân định trên tâm mà tâm định trên thân rồi, thân tâm nó thành ra một khối duy nhất của định rồi, thì bắt đầu hướng tâm, Thầy nhắc. “Bây giờ cái hộp này nè, bay lên!” Thầy chỉ ra lệnh như vậy.

Lần thứ nhất nó không bay, lần thứ hai không bay, lần thứ ba không bay, lần thứ tư nó bay lên, tức là cái đạo lực của Thầy nó đã truyền lệnh được nó bay lên. Nó có một sức mạnh vô hình nó đẩy cái này lên.

Bắt đầu Thầy thấy cái hộp này nhẹ, nó bay được, chưa chắc là cái ca này nặng hơn nó bay được. Thầy bảo, Thầy cũng ở nhập vào trong cái định đó, tức là cái định mà Thầy đã phá thọ rồi, nó không còn đau đớn, thân tâm của Thầy đều lặng an hết, thì Thầy mới hướng tâm Thầy nhắc: “Cái ca đựng nước này bay lên!”

Thầy chỉ ra lệnh như vậy thôi, thứ nhất nó không bay, nó nặng quá, nó không phải như cái hộp này. Bây giờ cái hộp này Thầy bảo nó bay liền đó, nó nhẹ hơn, nhưng mà cái này nó nặng, Thầy bảo chưa. Thầy bảo lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, cái ca nước này nó bay lên như thiệt.

Đó là chúng ta tu tập cái đạo lực để mà chúng ta thực hiện Tam Minh, để chúng ta làm chủ pháp. Như vậy là cái pháp này Thầy làm chủ không? Đó Thầy làm chủ, không làm chủ sao Thầy bảo nó bay nó bay? Như vậy thì rõ ràng là Thầy làm chủ pháp chớ.

Cái đồng hồ này Thầy bảo bay nó bay, Thầy bảo cái nhà này: “Bay lên, dời ra ngoài kia ở!”, thì cái nhà này tự nhiên nó bứng gốc, nó đi ra ngoài kia nó nằm, thì như vậy là Thầy làm chủ được pháp chớ.

Cho nên đức Phật nói, khi mà một cái người mà tu tập Tứ Như Ý Túc, thì cái tay của họ rờ mặt trăng, mặt trời chơi chớ không phải, nghĩa là họ ngồi đây họ rờ mặt trăng, mặt trời.

Thì trong cái quãng mà trên cái Bốn Niệm Xứ này để mà thực hiện các pháp, mà làm chủ được các pháp đó, thì các thầy thấy, từ cái thân, thọ, tâm, pháp mà chúng ta tập đặt tất cả các cái pháp ở trên đó để mà tu tập làm chủ chớ gì? Thì bây giờ tới trên các pháp để mà tập làm chủ các pháp thì cũng phải có một quá trình tu tập.

Cho nên chúng ta làm chủ nó là chúng ta phải sai nó phải nghe theo lệnh mình, “Cái bàn này bay!” là nó bay, phải không? Dù nó nặng bao nhiêu nó cũng phải bay hết, truyền lệnh là nó phải nghe thôi. Ở đây không phải thần thông, mà cái đạo lực của chúng ta làm chủ vũ trụ, mà một người tâm thanh tịnh mới làm được.

Còn bây giờ nghe nói Thầy nói như vậy, các thầy nói “Mong mình tu tập, để được mai mốt mình bảo bàn ghế nó bay lộn xộn ở trong nhà này chơi, nó bay qua bay lại coi chơi cho đẹp!” thì cái kiểu đó ngàn đời quý thầy cũng không làm sao mà làm được hết.

Trừ ra cái tâm của quý thầy không có ham muốn cái điều đó nữa thì nó mới được, còn ham muốn cái điều đó thì không bao giờ có, ham muốn cái thần thông nó không có đâu. Cho nên cái tâm này xả hết, xả hết, ly hết, lìa hết, đoạn hết, không còn tham muốn cái danh, cái lợi gì hết. Mà còn tham muốn thần thông, thì các thầy biết cái gì, cái danh, cái danh mình là người siêu việt.

Nhưng mà cái đạo lực của Phật, cái người mà tu mà làm chủ được sự sống chết, họ bảo cái hơi thở ngưng được thì cái chuyện này họ phải làm được.

Bây giờ mình bảo hơi thở mình không ngưng, thì mình làm sao mình bảo cái hộp này bay? Mình chưa làm chủ được cái thân của mình thì làm sao mình bay được? Mà làm chủ được cái thân, tức là làm chủ được một cái pháp, bởi vì cái thân của chúng ta cũng là một pháp trong vạn hữu mà.

(03:11) Đó thì như vậy là trên pháp quán pháp tu về nhân tướng, hành tướng của nó.

Hành tướng tức là chúng ta bảo vật này bay thì nó bay, cái hành của nó mà.

Còn nhân tướng như thế nào? Bây giờ có một mình Thầy ngồi đây chớ gì, Thầy bảo: “Cái thân này phải biến ra một cái thân nữa, ngồi đây cho hai người!”, thì nó ngồi đây có một thân nữa. Như vậy rõ ràng là về cái nhân tướng.

Cũng như bây giờ ở đây có cái bàn nè, Thầy bảo: “Cái tâm này phải biến ra một cái bàn nữa ở đây nè, y như vầy nè!”, thì nó làm ra một cái bàn để nằm đó. Thầy ngồi đây trơ trơ, Thầy thấy nó có hai cái bàn rõ ràng, mà hai cái bàn không biết ai làm mà đóng sao mà sẵn, Thầy nói ra là nó có để nằm đó, nó đem đặt đó liền tức khắc.

Thì như vậy là Thầy tu về cái nhân tướng của các pháp, làm chủ các pháp, sai khiến các pháp.

2- TỪ LÀM CHỦ NHÂN QUẢ THIỆN ÁC ĐẾN LÀM CHỦ CÁC PHÁP TRONG VŨ TRỤ

(04:05) Cho nên trong bốn Tứ Niệm Xứ các con thấy nó đủ hết các pháp của Phật ở trên này chứ đâu phải là chỉ có Bốn Niệm Xứ này để tu vào thiền định không đâu.

Cho nên người ta nói về cái Tứ Niệm Xứ người ta tưởng rằng mình tu Tứ Niệm Xứ để cho mình từ đó, từ cái bốn cái chỗ này mình mới được Nhị Thiền, Tam Thiền, Tứ Thiền, đâu phải! Mỗi cái nơi của nó phải đặt pháp gì tu, mà cái pháp đó nó sẽ mang được cái kết quả của nó.

Cho nên khi mà nó mang được kết quả của nó, thí dụ như tu về hành tướng, tu về trên thân quán thân tu về hành tướng, thì nó sẽ dứt các pháp ác, nó làm cho thân nó không còn ác pháp, bởi vì thân hành mà.

(04:40) Các thầy nghĩ, trong thân chúng ta nó có ba hành động, hành động của thân là hành động của cái thân, rồi hành động của cái khẩu, cái khẩu nó cũng nằm ở trong cái thân, hành động của cái ý, cái ý cũng ở trong cái thân của chúng ta.

Cho nên trong thân của chúng ta có ba hành động. Cho nên trên thân quán thân là chúng ta tu những cái hành động đó, là hành động dứt ác mà tăng trưởng thiện, những cái hành động đó nó phải thiện. Vì vậy là chúng ta đứng ở trên nhân quả để mà chúng ta thực hiện cái nhân, dứt cái nhân ác mà tăng trưởng cái nhân thiện, để tạo thành cái quả thiện.

Thì trên thân chúng ta phải tu những pháp đó, cho nên Chánh Niệm Tỉnh Giác nè, Định Vô Lậu nè, Định Niệm Hơi Thở nè, phải không? Trên cái thân.

Mà tới cái thọ thì chúng ta lại tu cái định khác rồi, nó không giống nhau chút nào hết. Mà tới cái tâm thì chúng ta lại tu cái định khác nữa rồi. Mà nói về các pháp, thì chúng ta tu cái gì?

Hồi nào tới giờ các thầy được nghe thuyết giảng rằng Tứ Niệm Xứ như vậy không? Có ai dám kết hợp Tứ Niệm Xứ ở trên pháp mà nói rằng cái pháp bay lên nó bay lên? Như vậy là Thầy ở trên các pháp mà Thầy điều khiển làm chủ, như vậy là Thầy bảo cái thân này chết sống thì Thầy làm chủ được rồi.

Cho nên trong Tứ Niệm Xứ nó gồm đủ vì nó thanh tịnh, vì nó đã rửa sạch, nó không còn ô nhiễm nữa, cho nên nó làm được những cái chuyện này. Cho nên “tịnh chỉ” chớ không phải là tịnh để mà chỉ tất cả những mặt, ngưng tất cả những cái điều kiện khác, làm tất cả những cái siêu việt khác.

Đó các thầy thấy. Nó vi diệu như vậy mà chúng ta không nỗ lực tu, chúng ta tiếc gì một cái nhà lầu, tiếc gì một chiếc xe hơi mà không dám bỏ, mà trong khi chúng ta chỉ thực hiện như vậy có gì đâu mà khó?

Từ cái chỗ dứt ác để tiến vào cái chỗ nhân quả, làm chủ được cái nhân quả thiện ác, để đi đến cái chỗ mà chúng ta điều khiển các pháp ở trong vũ trụ này. Muốn cái gì nó làm cái nấy, mà chỉ có cái tâm thanh tịnh mà thôi.

Tại sao chúng ta lại làm không được? Thanh tịnh là nó không giận, không hờn, không phiền não, không tham, không muốn, không gì hết, bỏ hết. Đời có gì mà chúng ta giữ nó được đâu?

Tới cuối cùng chúng ta bỏ thân này mà chúng ta vẫn còn, chúng ta đâu phải mất. Chúng ta còn gì? (06:48) Những gì mà chúng ta tu tập được thì nó còn chớ làm sao nó mất.

Đó, cho nên ở đây thì các thầy thấy từ cái chỗ mà trên pháp quán pháp tu về nhân tướng, hành tướng của nó và đặc tướng của nó, thì đều là chúng ta thực hiện thần thông, thực hiện những cái đạo lực của chúng, cho nên chúng ta điều khiển các pháp.

Đầu tiên thì chúng ta thấy rất rõ, nếu mình không làm chủ các pháp thì các pháp nó đến nó xâm chiếm làm cho tâm mình trở về với cái tâm phàm phu tục tử.

Cái thứ hai, mình sai khiến được các pháp, làm cho các pháp theo ý muốn của mình, cho nên từ đó mà Tứ Như Ý Túc, ý mình muốn sao nó làm như vậy. Cho nên bắt đầu từ đó thì Tam Minh chúng ta thực hiện, thì cái trí tuệ Tam Minh chúng ta hoàn tất được, thì các pháp trong thế gian này đối với chúng ta chỉ là một cái chuyện không có đáng kể đối với chúng ta nữa.

Đó như bây giờ, một cái người mà cái tâm không còn ham muốn cái gì hết, mà họ tu thực hiện được cái đạo lực của Phật như vậy rồi, họ đi vào trong rừng không có nhà cửa gì hết, thì họ chỉ cần bảo: “Tại khu rừng này nè, cái tâm phải biến ra một cái nhà có tiện nghi hẳn hòi, đèn điện nước đàng hoàng”, thì ngay đó giữa rừng nó hiện lên một cái nhà sạch sẽ, khang trang, màn mùng, chiếu giường đầy đủ hết.

Chúng ta vô đó mà ngủ thẳng cẳng. Nghĩa là có cửa cổng gác đóng ngoài đàng hoàng hẳn hoi, có hai thằng lính gác nữa, khỏi sợ ăn trộm ăn cướp, khỏi sợ cọp beo gì hết. Nghĩa là chúng ta nằm ngủ thẳng cẳng ở trong cái nhà.

Nhưng mà sáng hôm sau chúng ta bảo: “Cái tâm này, phải dỡ cái nhà dẹp đi!”, thì ngay đó cái nhà mất tiêu, còn cái khu rừng. Chúng ta ngủ trong rừng mà như là ngủ trong nhà, không phải sướng sao?

Chúng ta muốn cái gì nó được cái nấy, như vậy rõ ràng là cái quyền năng của chúng ta đã làm được những cái chuyện, chớ đâu phải chúng ta làm không được.

Nhưng mà ở đây chúng ta không phải là mục đích chúng ta để đạt được để làm chuyện huyền thoại, kêu là trò ảo thuật đó đâu, chúng ta không làm những chuyện đó. Nhưng mà chúng ta nói để mà chúng ta thấy cái năng lực của chúng ta muốn làm cái gì làm.

Bây giờ Thầy nói như thế này, trên cái nhân tướng của các pháp, thì thân của chúng ta là một pháp. Bây giờ chúng ta đã nhập ở trong cái định đó rồi thì thân của chúng ta như cái thây ma bất động rồi. Phải không.

(09:10) Chúng ta bảo như thế này nè, chúng ta ra lệnh: “Cái tâm này biến cái thân này làm một thân nữa!”, thì cái thân này nó biến ra một cái thân nữa nó ngồi đó, do cái tâm điều khiển nó ra làm cái thân này.

Còn bây giờ, cái thân này, cái tâm nó nói, bây giờ Thầy mới ra lệnh nè: “Cái thân này phải biến làm cái bàn!”, thì cái thân này, các thầy với mấy con không thấy cái thân này nữa, mà chỉ thấy có cái bàn. Cái tâm nó làm cho cái thân này mất tiêu, mà cái thân này nó trở thành cái bàn.

Cái đặc biệt của cái pháp tu nó như vậy. Cho nên trước khi mà chúng ta tu ở trên các pháp mà quán các pháp, để mà tu về cái Tứ Như Ý Túc, thì về cái Dục Như Ý Túc, chúng ta muốn cái gì thì chúng ta làm cái nấy.

Còn bây giờ, Thầy sai như thế này: “Cái tâm này, biến ra cái bàn!” thì cái tâm nó biến ra bàn, thì Thầy còn ngồi đây, Thầy ngồi Thầy coi cái bàn, thấy cái bàn, cái tâm nó biến ra cái bàn, chớ không phải là cái thân Thầy biến.

Mà Thầy bảo: “Cái tâm này biến cái thân này ra cái bàn!” Thì ngay đó cái thân Thầy mất tiêu, còn cái bàn, có cái bàn không. Bởi vì mình muốn gì thì nó làm theo cái nấy.

Còn muốn bảo nó: “Cái thân này biến ra một thân nữa!”, thì nó làm thêm một thân nữa. Mà cái thân này muốn biểu nó biến ra một thân, thì nó biến ra một thân, mà một thân này biến ra trăm thân, nó biến ra trăm thân.

Cho nên trong khi mà tu tập, thì chúng ta cứ dùng pháp hướng nhắc nó. Nó chưa biến thì nó phải biến, từ cái dễ cho đến cái khó. Giống như hồi nãy Thầy nói cái hộp này, bảo nó bay, nó không bay. Nhắc một lần không bay, hai lần không bay, ba lần nó bay lên, nó phải bay.

Bởi vì mình đã có sự sai khiến được các pháp trong khi mình rèn luyện tu tập. Bảo cái lỗ tai: “Quay vô, không cái được nghe âm thanh!”, bây giờ cái chuyện đó nó quay vô nó không nghe âm thanh, thì tức là mình đã có quyền lực rồi đó, có đạo lực rồi. Phải không.

Mình bảo hơi thở ngưng, nó ngưng, tức là nó đã nghe lời mình rồi đó, thì cái chuyện mà mình bảo cái này nó sẽ tiếp tục nó làm hết.

Bảo cái hộp này biến ra cái hộp nữa, nó biến y như thường. Chúng ta cầm hai cái hộp chúng ta không biết cái nào thiệt mà cái nào giả, cái nào là mới biến ra, cái nào cũng giống nhau hết trơn, cầm cái nào cũng y vậy, chúng ta chẳng biết cái nào thiệt cái nào giả.

Đó là những cái mà chúng ta sẽ thực hiện tu tập, nhưng không phải để biểu diễn làm cái trò đùa cho thiên hạ coi. Ở đây không phải, chúng ta nhằm mục đích để làm chủ sự sống chết của chúng ta, chấm dứt luân hồi, đó là cái chính. Cho nên ở đây chúng ta nỗ lực xả tâm, không nghĩ đến điều này.

(11:40) Nhưng mà khi mà tu đến đây rồi, chúng ta phải thực hiện. Không có người nào mà tu tới đây mà bỏ Tứ Như Ý Túc, bỏ Tam Minh. Nghĩa là nhập tới định Tứ Thiền rồi thì phải thực hiện tới. Dù là một năm, hai năm chúng ta cũng phải thực hiện cái này, chúng ta phải tu tập xong.

Đó thì Thầy nói như vậy, rõ ràng là trên Tứ Niệm Xứ để chúng ta xác định được bốn cái chỗ mà chúng ta thực hiện được những cái siêu việt của con người, được những cái sự làm chủ sanh tử của nó, bằng những cái pháp này.

3- CẦN NẮM ĐƯỢC VỊ TRÍ, MỤC ĐÍCH, KẾT QUẢ CỦA CÁC PHÁP TU

(12:10) Đó thì hôm nay nói tóm lược lại cái bài Tứ Niệm Xứ, chớ chưa có giảng gì Tứ Niệm Xứ đâu, mà đây là chỉ tóm lược để thấy chúng ta đứng ở trên cái vị trí của Tứ Niệm Xứ mà thực hiện các pháp, các thiền định.

Nãy giờ các thầy thấy chúng ta mới có tu tập, chưa có nói đến cái định vô tướng, định bất động. Chúng ta chưa có đặt nó ở chỗ nào hết đâu. Nhưng mà sau này ở trên bốn cái chỗ này chúng ta sẽ đặt nó.

Chúng ta chỉ nói tóm lược để chúng ta biết rằng chúng ta đặt cái định nào ở trên rồi chúng ta tu. Kế đó những cái định gì, như cái định bất động tâm, như cái định bất động thân như thế nào? Lúc bấy giờ thân tâm chúng ta nó sẽ nằm ở chỗ nào?

Bây giờ cái thân nó ngồi thiền mà lúc lắc thì chúng ta phải tu cái định đó để cho cái thân không lúc lắc, nó bất động. Thì tất cả mười sáu cái loại định đều là chúng ta sẽ thực hiện ở trên Tứ Niệm Xứ này hết, không phải chỗ nào.

Cho nên Thầy nói các con bỏ cuộc đời đi tu theo Thầy, thật sự không có phí đâu. Nhưng mà tại các con chưa có hiểu được cái vi diệu, cái cao quý của Phật pháp. Người ta bỏ hết tất cả những cái thế gian này hết mà người ta nỗ lực người ta thực hiện Chánh Pháp của Phật, thì người ta thực hiện.

Bởi vì đây là pháp của Phật mà, Tứ Niệm Xứ là pháp Phật mà, Thầy có pháp nào đâu, Tứ Thánh Định của Phật mà, chớ Thầy có pháp nào đâu? Thầy là người được thừa kế, được tu tập nó mà thôi! Cho nên bây giờ Thầy dạy lại các con.

Mà hầu hết là các bậc Tôn túc Hòa thượng xưa nay chưa có triển khai ở trên cái Tứ Niệm Xứ này, cho nên người ta chưa có biết đem cái định ở trên cái chỗ này mà tu tập. Người ta chỉ thấy cái Tứ Niệm Xứ là cái pháp, ở đó mà tu tập cái đó thôi. Cho nên họ tu tập cái đó là họ tu tập làm sao? Họ không biết ở đó là cái định gì tu hết à.

Cũng như trên thân quán thân thì trong kinh Phật dạy như thế này: “Trên thân quán thân tu về nhân tướng để khắc phục tham ưu”, làm cho mình hết tham ưu thôi, mà không biết. Như vậy họ chưa biết ở cái lời nói đó là Phật đã xác định cái định gì, chưa biết đâu. Họ chưa có biết.

Cũng như Thầy nói, thí dụ như Thầy nói cái Định Diệt Tầm Giữ Tứ, thì trong khi đó chúng ta vừa hít thở biết hơi thở ra và biết hơi thở vô, rồi chúng ta biết cái hơi thở dài, hơi thở ngắn, thì ngay nói: “Tôi hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra” thì ngay đó người ta biết rằng cái người đó đang tu cái Định Diệt Tầm mà Giữ Tứ.

Còn mình nghe người ta nói “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”, thì đó là mình nói Định Niệm Hơi Thở, thì sai rồi! Nhưng cái Định Niệm Hơi Thở nó có cái tên là Định Diệt Tầm Giữ Tứ, mà trong khi phải sử dụng nó ở trong cái giai đoạn đó thì gọi là Định Diệt Tầm Giữ Tứ.

(14:39) Còn cái này người ta nói “Hít vô tôi biết hít vô, thở ra tôi biết thở ra”, thi luc bấy giờ nghe nói vậy nói đó là Định Niệm Hơi Thở, thì họ cũng nói đúng vậy, nhưng mà họ chưa biết đó là cái Định Diệt Tầm Giữ Tứ. Phải không.

Cho nên Thầy nói, nhiều khi một cái tên của nó vậy, chớ chúng ta phải biết được nhiều cái vị trí của nó, giải quyết được những cái gì? Cái Pháp đó nó giải quyết cho chúng ta thoát được cái gì? Cái mục đích của nó, cái pháp đó tu, nó đem đến cái kết quả cho cái việc gì chúng ta đang tu đó?

Cũng như bây giờ mình cầm một cái miếng giẻ, mình lau cái bàn, hay hoặc mình lau cái sàn này, mình lau cái cục gạch này, thì cái cục gạch này nó sẽ được sạch sẽ theo ý muốn mình như thế nào? Thì cái sự lau của mình đó, mình biết được mình lau đó nó sẽ sạch.

Như bây giờ nó có một cái vết bẩn với cái miếng gạch này, thì cái mục đích của Thầy là muốn xóa cho hết cái vết bẩn này, cho nên Thầy cầm cái miếng vải Thầy lau cho hết cái vết bẩn này, còn thì Thầy lau hoài, lau chừng nào hết thôi.

Mà nó hết tức là nó thanh tịnh. Thì cái mục đích của cái pháp đó nó làm cho chúng ta sạch cái vết bẩn đó, cho nên chúng ta nỗ lực thực hiện cho hết vết bẩn.

Cũng như bây giờ Tứ Chánh Cần nè, thì phải thực hiện cái Định Chánh Niệm Tỉnh Giác nè, cái Định Niệm Hơi Thở nè, Định Vô Lậu nè. Thi cái mục đích nó là phải làm cho hết các ác pháp, cho nên bây giờ ác pháp còn thì chúng ta phải tu tập hoài, chừng nào mà nó hết thì chúng ta mới thôi.

Cũng như Thầy lau cái miếng gạch có cái vết bẩn, mà cái vết bẩn nó sạch thì thôi, mà nó còn thì lau hoài, lau cho hết. Cái mục đích nó phải làm cho hết cái đó.

Cho nên cái định đó nó xác định cho chúng ta tu phải làm được cái đó. Cũng như cái định, tất cả các định mà tu về Tứ Như Ý Túc hay hoặc Tam Minh thì nó làm cho các pháp, phải làm chủ được các pháp, nó không xâm chiếm được tâm mình, tức là vô lậu, đoạn diệt lậu hoặc.

(16:28) Điều khiển nó theo ý muốn của mình, nó thể hiện qua những ý muốn của mình, thì nó phải thực hiện trong cái pháp đó, nó làm cho mình bảo cái gì cái vật đó phải nghe theo, thì đó là Tứ Như Ý Túc, đó là Tam Minh.

Thì như vậy là, rõ ràng là hôm nay trên Tứ Niệm Xứ thì quý thầy được học, được biết được cái vị trí mà chúng ta sẽ tu tập, làm chủ được từng cái phần đó.

Như đặt trên thân thì phải làm chủ về cái phần của thân, đặt trên tâm thì làm chủ được cái tâm, đặt trên thọ thì phải làm chủ được cái thọ, mà đặt trên các pháp thì phải làm chủ các pháp.

4- NỖ LỰC LÀM CHỦ GIẢI THOÁT THÂN TÂM, KHÔNG THAM DANH LỢI

(17:10) Cho nên các pháp là nó rộng rãi, nó mênh mông, mà mình làm chủ được cái pháp này, cái hộp này biểu bay, thì cái bàn này phải bay, cái nhà này phải bay. Đó, nhưng do đó thì chúng ta muốn như thế nào được như thế nấy.

Thì cái nhà này, cái hộp này, cái bàn này bay được, thì thử hỏi cái thân Thầy ngồi kiết già, ngồi xếp chân như thế này, Thầy bảo nó bay lên hay không bay? Bay! Bởi vì cái thân Thầy cũng là một pháp như cái bàn, cái ghế, đâu có gì mà nó lại không bay?

Đó, thì trên cái bước đường tu tập của chúng ta, chúng ta phải thực hiện cho được những cái điều mà Phật đã dạy. Mà Phật dạy các thầy thấy, những cái định này quý thầy đã học hết rồi. Chỉ còn bây giờ các thầy nỗ lực tu cho đúng. Thầy nói ba tháng đến sáu tháng mà quý thầy nỗ lực, chắc chắn là quý thầy phải đạt được.

Quý thầy thấy nó tuyệt vời, Phật pháp hay quá! Chỉ có mình đem công mình nỗ lực, mà mình nỗ lực thực hiện được, thì nó sẽ đem đến những cái kết quả, vừa giải thoát của mình, không còn đau khổ của cuộc đời này nữa, vừa chấm dứt sinh tử, vừa làm chủ được bệnh, vừa làm chủ được cái sự sống chết, muốn chết hồi nào chết, muốn sống hồi nào sống.

Hạnh phúc vô cùng, không còn gì hạnh phúc bằng! Và điều khiển các pháp theo ý muốn của mình hết, muốn cái gì được cái nấy.

(18:24) Nhưng không phải là chúng ta làm trò hý luận, làm cái trò ảo thuật cho thiên hạ xem. Chúng ta không phải những người cầu danh, tầm thường, nhỏ mọn như vậy.

Chúng ta là những người không có ham danh, cho nên chúng ta không thể hiện những cái bậy bạ đó, những cái không đúng đó, cái ảo thuật đó. Chúng ta thực hiện được cái sự sống chết chúng ta là hạnh phúc cho chúng ta rồi.

Cho nên bây giờ chúng ta (không) làm người phàm phu tục tử như bao nhiêu người khác, ăn ngày một bữa, sống không thèm khát một cái gì khác hết. Ai cám dỗ gì chúng ta cũng không ham, ai đem tiền bạc cho chúng ta cũng không thích hết, ai đem danh lợi chúng ta cũng không màng hết, mọi mọi chúng ta đều tránh hết.

Chúng ta biết đời là khổ, mọi pháp đều là có sự cám dỗ trong đó, chúng ta tránh hết, không ham muốn gì hết. Đúng cái điều kiện để mà giúp ích bao nhiêu người lợi, thì cái thần thông này chúng ta dám thị hiện, mà không ích lợi chúng ta không thị hiện.

5- THẦY ƯỚC AO CÙNG HÒA THƯỢNG THANH TỪ HƯỚNG DẪN NGƯỜI TU

(19:18) Như Thầy đã nói cho các con thấy, Thầy ước ao có một ngày nào đó Hòa thượng chỉ cần mời Thầy về Tu viện Trúc Lâm. Nghĩa là thầy trò tâm tình nhau. Còn bây giờ mà Thầy về đó Thầy thăm, rồi Thầy làm cái điều này điều khác, thì người ta nói Thầy ngoại đạo, Thầy không bao giờ về.

Nhưng Hòa thượng có cái nhã ý muốn mời Thầy về đó, rồi thầy trò tâm tình, Thầy mới nói cái chuyện tu hành của Thầy, rồi Thầy mới thể hiện cho Hòa thượng thấy những cái điều đó. Nhưng mà chỉ có một mình Hòa thượng chớ còn nếu mà có năm ba chúng mà ngồi xem thì nhất định là hoàn toàn Thầy không làm.

Thầy (thưa) với Hòa thượng: “Bây giờ đó, trên cái bước đường tu tập con sẽ làm chủ được như vậy, vậy, con sẽ thể hiện cho Hòa thượng xem thấy cái chỗ tu tập của con như vậy.”

Thì từng đó Hòa thượng chấp nhận, thì bao nhiêu chúng mà theo Hòa thượng, thì được cái sự hướng dẫn của Thầy, thì Hòa thượng chọn, Thầy không có bao giờ mà Thầy cầu danh mà Thầy lộ tướng Thầy ra hướng dẫn họ đâu.

(20:14) Hòa thượng cái chọn số chúng của Hòa thượng như thế nào, người mà quyết tu, cho vào một góc. Thầy chỉ đến đó Thầy ở một thời gian với Hòa thượng năm tháng, mười tháng, một năm. Thầy đi tới lui Thầy chơi vậy thôi, chớ Thầy không thấy Thầy dạy ai hết, nhưng mà đôi mắt Thầy luôn luôn để ý những cái người mà Hòa thượng đã chọn.

Thầy cho những người đó phải sống đúng giới hạnh ly dục ly ác pháp hẳn hòi đàng hoàng. Thì Thầy nằm úp, Thầy chỉ ẩn mình mà Thầy hướng dẫn họ, để cuối cùng họ đạt được những cái điều kiện đạo đức của đạo Phật rõ ràng.

Còn bây giờ, khi không mà Thầy về đó Thầy làm chuyện đó, thì bậy, khoe khoang. Hòa thượng chỉ, thầy trò mới tình cảm nhau. “À, bây giờ Thông Lạc tu như thế nào, Thông Lạc trình lại cho thầy xem coi có đúng hay không, coi thầy tu tới chỗ nào, mà Thông Lạc tu tới chỗ nào?”

Thầy mới trình tất cả những cái này. Tâm tình, thầy trò nhau tâm tình, rồi chứng minh để trên con đường tu của mình, để cho thầy mình biết rằng đó là như vậy đó, để cho thầy mình có cái niềm tin, từng đó mới đem hết cái khả năng thầy trò hợp tác nhau để hướng dẫn người tu.

Chớ không khéo để lỡ bước người ta, uổng cuộc đời tu hành, mà đi tới đâu? Như nãy giờ Thầy nói, bây giờ ở trên tâm Thầy nè, chúng ta tu cái tâm nè, “biết vọng liền buông” nè. Buông đi, buông hết được có cái tâm, còn cái thân chúng ta không làm chủ, thì nó có lợi ích gì đâu?

Cho nên Thầy nói để cho thấy rằng, chúng ta tu nó không đúng bốn cái chỗ này thì nó không thể làm chủ toàn diện đâu. Bốn cái chỗ này mà Đức Phật đã xác định là Tứ Niệm Xứ, bốn cái nơi mà chúng ta phải tu tập, để làm chủ toàn bộ, làm chủ cả thân, tâm, tất cả mọi cái mà ở trên bốn cái chỗ này chúng ta làm chủ hết. Đó là con đường của đạo Phật nó chỉ định rất rõ ràng.

Chớ không phải chúng ta tu cái chuyện ngoài, mà tu ngay cả thân, tâm của chúng ta ở đây nè, trong thân của chúng ta đầy đủ. Đó thì chúng ta nỗ lực tu ngay chỗ đó gọi là Tứ Niệm Xứ.

6- TU CẦM CHỪNG THÌ CHẲNG ĐẾN ĐÂU, UỔNG CÔNG THẦY CHỈ DẠY

(22:04) Bây giờ các con đã được học Tứ Niệm Xứ, từ lâu tới giờ nghe nói Tứ Niệm Xứ chớ chưa biết phải không? Hôm nay biết rõ rồi, biết được cái vị trí, biết được cái chỗ mà chúng ta tu tập.

Từ lâu chúng ta tu chớ chúng ta chưa biết tu cái gì, làm cái gì cho nó tốt đó, phải không? Các thầy cứ nghĩ rằng mình tu giải thoát sinh tử thôi, chớ chưa biết làm cái chỗ nào mà cho nó giải thoát sinh tử, phải chưa?

Bây giờ Thầy dạy Tứ Niệm Xứ mới biết cái được chỗ mà chúng ta làm chủ được giải thoát sinh tử rồi đó, hiểu rồi phải không? Hiểu rồi thì tới đây phải nỗ lực tu, tu sao cho mà vừa lòng Thầy, Thầy giảng Thầy mới không buồn.

Chớ tu mà Thầy giảng hết sức như vậy, Thầy nói quá rõ như vậy đó. Phật dạy hồi xưa, thì ngày đó các vị tỳ kheo trong thời đức Phật thì đã hiểu rồi. Nhưng mà từ khi Đức Phật tịch rồi, thì không còn ai giảng nữa, cho nên không ai hiểu được cái pháp này hết. Cho nên họ chỉ nói lớ quớ, lớ quớ vậy thôi chớ họ không biết đâu hết.

Bây giờ Thầy đã dạy rõ rồi, thì do đó các con phải nỗ lực tu. Tu gì? Thầy nói quá mệt mà các con tu không được là Thầy buồn khổ vô cùng.

Mà các con tu được, tức là Thầy nói có mệt, bây giờ cái thân của Thầy bây giờ có nát đi nữa Thầy cũng vui nữa. Bởi vì Thầy nói ra mà có người làm được thì Thầy sẽ chịu.

Cho nên các con ở bên nữ các con cũng phải ráng, ráng đền đáp ơn Thầy chớ. Thầy nói hết mình, từ lâu đến giờ Thầy chưa dám nói, Thầy không muốn nói. Mà bây giờ Thầy nói là tại vì Thầy thấy Thầy tuổi già rồi, nay mai Thầy sắp sửa đi rồi, Thầy thúc đẩy các con tu dữ lắm đó.

Mà nếu mà các con tu chơi chơi thì chắc chắn là Thầy đi mất rồi, chừng đó đừng có nói uổng quá Thầy không ở lại để mà dẫn dắt các con nữa.

Thầy biết chớ, Thầy biết cái tuổi thọ Thầy bao lâu Thầy biết chớ, Thầy không biết sao được. Mà Thầy không biết thì Thầy làm sao Thầy thúc hối mấy con, Thầy biết chớ! Mà sự thật ra thì đối với cái thân của Thầy, Thầy có thể kéo thêm tuổi thọ Thầy thêm được, nhưng mà kéo thêm làm gì cho nó khổ mấy con?

Nếu mà mấy con không nỗ lực tu thì Thầy kéo thêm làm gì, ở đây mà cứ nuôi cơm mấy con hoài? Lẽ ra mấy con lớn rồi phải mần nuôi cha nuôi mẹ, chớ sao lại để cha mẹ mần nuôi con hoài? Cho nên các con phải nỗ lực tu.

(24:06) Đó, Thầy nhắc nhở như vậy. Chớ Thầy biết cái tuổi của Thầy là tới đâu, Thầy biết trước. Bởi vì mình tu mà mình không biết thì mình tu làm gì? Nhưng ai hỏi Thầy, Thầy không biết gì hết, mà đối với mấy con Thầy nói vậy để các con biết.

Bởi vì Thầy lo lắng cái này, lo lắng cái kia, lo lắng cái nọ, là Thầy đã biết cái tuổi Thầy nó chỗ nào, chớ còn Thầy không biết Thầy lo đâu. Thầy nói ờ mình còn sống năm, mười năm nữa chớ gì! Thầy không phải là kẻ mờ mịt đâu!

Thầy biết bữa nào Thầy đi, ngày nào Thầy đi, tháng nào Thầy đi, năm nào Thầy đi, Thầy biết điều đó hết, cái nhân quả của Thầy nó tới đâu Thầy biết. Nhưng mà Thầy muốn sống thêm thì cái chuyện đó không phải là khó đối với Thầy.

Nhưng mà Thầy muốn các con phải thực hiện đúng với cái nhân quả, để rồi cái sự ra đi của Thầy nó cũng thanh thản. Nghĩa là Thầy làm xong cái nhiệm vụ với cái tuổi đời của mình, đã đúng với cái nhân quả, Mà sanh ra làm người, nó phải có nhân quả tới đó mà thôi, trả hết duyên nghiệp nó …​ (không nghe rõ)

Còn bây giờ kéo thêm, tức là mình kéo thêm cho cái thân nó sống thêm, để mà trợ giúp các con để cho tu, cuối cùng thì các con lại dễ duôi. Các con lại nói Thầy chắc có lẽ là sống một kiếp, hai kiếp, ba kiếp, năm kiếp, mười kiếp nữa. Mình sáu bảy trăm tuổi, thì Thầy có thể ngàn tuổi cũng được, đâu có sao!

Cho nên các con tu hoài, tu cầm chừng, tu cầm chừng, thì tức là không cái tới đâu hết. Cho nên Thầy thấy được cái điều, mà Thầy biết, các con cũng phải nỗ lực thật sự.

Và hôm nay Thầy dạy Tứ Niệm Xứ. Tứ Niệm Xứ các con đã rõ rồi, Thầy cái chưa giảng vào chi tiết. Đây là mới là cái bảng tóm lược của Tứ Niệm Xứ, nhưng mà xác định được các định của nó, tu tập được pháp nào ở trên đó rồi. Các con thấy chưa, phải rõ không?

Các con biết đặt cái pháp nào tu cái chỗ, cái xứ nào. Cái nơi đó, cái chỗ đó tu, mà muốn tu cái chỗ đó thì phải cái pháp đó để tu, chớ cái pháp khác các con đặt tu không trúng đâu.

Cũng như bây giờ mình lấy cái bàn chải, cái thùng nước, mình chà cái cục gạch này cho sạch, mà mình không lấy, mình lại lấy chuyện khác, thì mình lấy cái nồi cơm mình đem mình đặt đó, thì nó còn dính lọ thêm chớ nó có làm sao sạch được. Nó trật đi.

Cho nên cái bốn chỗ này Thầy đã đặt cho các con biết được những cái pháp để mà các con tu tập. Mà các pháp đó thì có phải ngoài kinh sách của Phật không? Đâu có ngoài! Ông Phật đã xác định được điều đó mà. Cho nên bây giờ ở trên đó mà Thầy dạy các con tu thì cũng không có ngoài các pháp đó.

Bây giờ thì gần 5 giờ rồi, thôi Thầy nghỉ các con.

7- CÂU HỎI VỀ PHẬT TÁNH – Ý THỨC THANH TỊNH, TRÍ TUỆ – THỨC, VÔ MINH – CHÁNH TRI KIẾN

(26:28) Hôm nay Thầy dạy tiếp tục Tứ Niệm Xứ. Bởi vì hôm kia đó thì Thầy mới chỉ đọc cái bài tóm lược của Tứ Niệm Xứ, nhưng vì những cái câu hỏi của cô Diệu Quang mà Thầy chưa trả lời hết, thì đình lại để trả lời cái những câu hỏi của thầy Chơn Thành.

Cho nên cô Út thì có hỏi những cái câu hỏi như thế này, nhưng mà Thầy chưa có trả lời, nhưng mà có một câu nhằm thì nó vào ở trong cái bài học Tứ Chánh Cần.

Cái câu của cô Út hỏi: “Ý thức thanh tịnh có phải là Phật Tánh không thưa Thầy?” – Cái ý thức thanh tịnh có phải Phật Tánh không.

Bởi vì cô thường nghe nói “chẳng niệm thiện niệm ác”, thì trong lúc cái ý thức của chúng ta đang biết cái không có niệm thiện niệm ác, đó là cái lối của Thiền Tông đó, thì cho nên cái ý thức mà thanh tịnh đó có phải là Phật Tánh không?

Hầu hết là bên Thiền Tông người ta nói “chẳng niệm thiện niệm ác”, thì cái đó là cái ý thức thanh tịnh, cho nên cô hiểu ngay được chỗ đó cô hỏi.

Thầy thì cũng không có nghĩ đến cái điều này, nhưng mà cô lại hiểu rằng cái ý thức mình không có phân biệt, không có nghĩ thiện nghĩ ác, thì cái đó nó có phải là Phật Tánh đúng vậy không, hay là nó chỉ mới cái ý thức của chúng ta thanh tịnh thôi? Ý cô hỏi như vậy đó.

Cá câu kế thì cô hỏi: “Thế nào là sự sai khác giữa trí tuệ và thức?”

Cô Út cô cũng hay có cái sự suy tư, cô hỏi Thầy: cái trí tuệ là cái sự hiểu biết cái này, cái nọ, cái kia, hay hoặc là người ta nói ra cái mình hiểu liền đó, thì có trí tuệ. Nhưng mà cái thức nó cũng nằm ở trong cái chỗ đó. Đó thì các con với các thầy phải suy ngẫm lại cái chỗ mà cô Út hỏi cái chỗ đó.

Thầy sẽ trả lời, các con sẽ thấy trí tuệ với cái thức có khác nhau không.

Cho nên cô hỏi trí tuệ với cái thức nó có khác nhau không, đó. Chớ không khéo thì chúng ta, trong cái trí tuệ hiểu biết chúng ta muốn nói cái này kia, thì nó có cái thức chớ, biết nó mới nói chớ không biết làm sao chúng ta nói?

Như vậy là cái thức với cái trí tuệ này, nó một hay là nó hai, hay hoặc là nó, hai cái nó hợp chung nhau lại để nó hiểu biết cái này, cái kia? Đó là cái ý của cô Út hỏi.

(28:53) Rồi cô hỏi kế nữa: “Thế nào là vô minh, mà thế nào là minh? Vô minh như thế nào?”

Cô giải thích thêm cái chỗ này để cô hỏi cho rõ ràng: “Vô minh có phải là không hiểu gì hết, nghe ai nói gì mình cũng không biết hết, thì cái đó có phải là vô minh không? Còn minh có phải là hiểu biết mọi thứ, cái gì mình cũng biết hết, thì cái đó gọi là minh?”

Cô hỏi cái đó phải cái đó là minh hay không, hay là minh như thế nào, mà vô minh như thế nào?

Đó là những cái. Cô hỏi câu kế nữa: “Trí tuệ có nghĩa như thế nào?” – Cái trí tuệ mình có nghĩa như thế nào? Hồi nãy thì cô hỏi “Thế nào là sự sai khác giữa trí tuệ và thức?”, bây giờ cô hỏi riêng: “Trí tuệ có nghĩa là như thế nào?”

Đó thì coi như là cô Út cô cũng sâu sắc lắm, cô cũng hỏi những cái hỏi mà nếu mà một cái người thầy mà lơ mơ thì chắc chắn là cũng khó trả lời.

Ngay cả cái chỗ câu hỏi mà cô hỏi ý thức thanh tịnh, Thầy giật mình Thầy nói, đâu có ngờ từ lâu tới giờ, người ta đâu có nghĩ rằng cái chỗ mà “chẳng niệm thiện niệm ác” là ý thức thanh tịnh, chớ đâu phải là cái Phật Tánh, đâu phải là cái tâm thức của chúng ta đâu. Nó mới có ý thức thanh tịnh thôi.

Rồi tưởng thức nó cũng chưa thanh tịnh, cho nên nó còn mộng tưởng. Rồi ý thức của chúng ta nó chưa thanh tịnh, cho nên nó mới nghĩ niệm thiện niệm ác, nó mới ham muốn cái này cái kia. Mà bây giờ nó thanh tịnh tức là nó không ham muốn nữa.

Đó thì nó có cái chỗ mà để Thầy sẽ trả lời với các con.

Cô còn hỏi câu kế nữa: “Tu tập như thế nào mà Chánh Tri Kiến sanh khởi?”

Nghĩa là từ lâu tới giờ mình cứ mình cũng hiểu biết cái này kia, mình cũng thấy cái đúng cái sai, nhưng mà mình tu tập thế nào mà luôn luôn lúc nào nó cũng phải có cái Chánh Tri Kiến sanh khởi, chớ còn nếu mà không có Chánh Tri Kiến sanh khởi thì mình cứ giận hờn phiền não.

“Con dạy hoài mọi người mà con thấy như là cái Chánh Tri Kiến họ không có khởi ra được, cho nên họ không có giải thoát được tâm của mình.”

Đó là những câu hỏi cô hỏi mà Thầy chưa có trả lời, vì mắc trả lời cho Chơn Thành. Cho nên tiếp tục thì cô cũng sẽ hỏi những câu hỏi kế nữa, nghĩa là vấn đáp, vấn đạo, là làm cho chúng ta rõ được cái con đường mà chúng ta tu tập, nó càng rõ hơn nữa, còn nếu mà không có hỏi thì như chúng ta lờ mờ lắm.

8- KHÔNG THAM SÂN SI KHÔNG PHẢI KHÔNG CÓ NIỆM KHỞI

(31:14) Cũng như khi mà nghe Thầy nói, mình tu Tứ Chánh Cần thì các pháp ác mình không cho sanh, rồi các pháp ác có sanh thì mình nỗ lực mình đoạn dứt trong ba cái loại định. Nhưng mà khi đoạn dứt như vậy thì cái tâm của mình lúc bấy giờ nó có giống ở chỗ cái ý thức thanh tịnh này không?

Hầu hết là các con sẽ nghĩ rằng cái tu Tứ Chánh Cần như vậy nó sẽ giống như Thiền Tông, nó làm như cái chỗ không niệm thiện niệm ác. Không, các thầy nên nghĩ rằng ở đây, ở Tứ Chánh Cần nói là pháp thiện và pháp ác, chớ không có nói niệm thiện, niệm ác.

(31:50) Nhưng mà bên Thiền Tông, khi mà Lục Tổ Huệ Năng ngài dạy cho Thượng tọa Minh, thì ngài nói: “Chẳng niệm thiện niệm ác thì bản lai diện mục của Thượng tọa hiện tiền”, phải không? Cho nên chẳng niệm thiện niệm ác.

Còn ở đây chúng ta, cái pháp ác chúng ta ngăn chặn, mà chúng ta nuôi dưỡng cái pháp thiện, cho nên khi mà chúng ta thấy cái Sơ Thiền mà Phật có nói rõ đó. Vì các pháp ác mà chúng ta ngăn chặn không cho sanh khởi, và đoạn dứt các pháp ác, thì các pháp ác chúng ta biết rằng tham, sân, si. Mà tham sân si nó không có, thì không có nghĩa là ở trong cái trạng thái như là chúng ta ức chế tâm không niệm thiện niệm ác.

Cho nên Phật nói: ly dục, ly ác pháp, do ly dục sanh hỷ lạc, do ly dục sanh hỷ lạc có Tầm có Tứ. Lúc bấy giờ cái người đó họ còn có sự suy tư, họ còn nghĩ, bởi vì họ nghĩ thiện họ cũng tốt chớ đâu phải không, ai cấm họ?

Thí dụ như bây giờ Thầy không có khởi tâm tham, sân, si hay hoặc là khởi tâm nói vọng ngữ hay hoặc cái này, cái kia ở trong đầu, Thầy không có nghĩ, thì đó là đang ở trong toàn thiện.

Nhưng mà bây giờ cái đầu của Thầy nghĩ, bây giờ mình thấy cái người đó, hay hoặc là một cái con vật đó đang bị, cũng như thí dụ như thấy một con chó nó tha con gà đi, thì chúng ta sợ con gà bị con chó nó giết chết đi, cho nên chúng ta khởi cái niệm là hãy cứu con gà đi, thì cái đó là thiện chớ có bắt buộc chúng ta không khởi cái niệm đó đâu, phải không?

Cũng như bây giờ chúng ta thấy một đứa bé nó đi qua đường mà nó sợ, hay hoặc một bà già đi qua đường sợ xe cộ nhiều quá, chúng ta khởi niệm: “À bây giờ đưa cái bà già này qua bên lộ, đưa đứa trẻ này qua bên lộ.”

Hay hoặc là trong cái buổi tối rồi, có một người đi lỡ đường mà họ đến nhà mình họ xin tá túc đỡ, thì mình cũng khởi cái niệm: “À như vậy là mình xét coi cái người này tốt hay là người xấu, nếu mà người tốt thì mình giúp đỡ cho họ trú ngụ qua đêm.”

Đó thì như vậy là những cái niệm mà mình khởi như vậy có nghĩa là Tầm Tứ chớ, có Tầm có Tứ chớ. Cho nên ở đây ly dục ly ác pháp, do ly dục sanh hỷ lạc, nhập Sơ Thiền có Tầm có Tứ.

Cho nên một người mà nhập Sơ Thiền thì họ có năm cái điều kiện ở trong đầu họ. Nhập Sơ Thiền mà họ ly dục thì họ có năm cái điều kiện. Tầm Tứ họ có nè, nhất tâm họ có nè, chớ không phải là họ hết. Các ác pháp thì họ diệt hết, họ không có để trong tâm của họ những cái niệm mà làm cho họ đau khổ, làm cho họ thương ghét.

Thì như vậy rõ ràng là nó sai khác với cái “ý thức thanh tịnh” của Thiền Đông Độ.

9- Ý THỨC THANH TỊNH KHÔNG NIỆM KHỞI SẼ RƠI VÀO ĐỊNH TƯỞNG

(34:51) Đó thì cái câu hỏi mà của cô Diệu Quang hỏi cái chỗ này: “Ý thức thanh tịnh có phải là Phật Tánh không thưa Thầy?”

Đúng là tại người ta nhận cái ý thức thanh tịnh đó là Phật Tánh. Nhưng Đức Phật cũng đã xác định rằng cái ý thức mà thanh tịnh đó không phải là Phật Tánh, không có phải là Phật Tánh, mà Đức Phật nói rằng: Ý thức thanh tịnh nó sẽ đưa cái người đó đi vào cái chỗ Không Vô Biên Xứ, đây là một cái bài kinh.

Vì cô Út hỏi, mà Thầy thì sợ trả lời theo cái ý của mình, thì mọi người sẽ nghi rằng Thầy đặt điều. Nhưng mà đây là cái bài kinh của Phật, cho nên Thầy có nhớ Thầy đọc ở trong cái bài kinh đó, cái bài kinh đó gọi là “Đại Phương Quảng Kinh”, thì có một người cư sĩ hỏi Đức Phật, cái ý thức thanh tịnh nó như thế nào đó.

Thì vị cư sĩ đó hỏi: “Ý thức thanh tịnh không liên hệ với năm căn có thể đưa đến gì?” Năm căn là gì các thầy và các con biết không? Năm căn là như thế nào, bởi vì ý thức là có ý căn ở trong đó rồi, cho nên cái ý căn nó bỏ ra. (36:04) Nó có sáu cái căn, mà ở đây chúng ta tính năm căn, là nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý.

Nhãn là con mắt chúng ta nè, nhãn căn là cái con mắt, mà nhĩ căn là lỗ tai chúng ta. Căn là cái phần gốc của năm cái điều này, nó có năm cái: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, phải không, bỏ cái ý đi.

Thì khi mà chúng ta ngồi chúng ta chẳng niệm thiện niệm ác, thì cái ý thức của chúng ta bây giờ nó đang ở trong cái chỗ không niệm thiện niệm ác, tức là nó thanh tịnh.

Nó thanh tịnh không có liên hệ với năm căn, tức là nó nghe mà nó không phân biệt, cho nên ở bên Thiền Tông Độ nói không phân biệt, nói vô phân biệt.

Nó thấy mà nó không phân biệt, nó không nghĩ, nó không có khởi nghĩ rằng cái màu này màu xanh, màu đỏ, màu vàng. Nó thấy màu xanh, màu vàng thì màu xanh màu vàng cũng hay vậy chớ nó không có phân biệt. Nó nghe cái âm thanh đó trầm bổng thì nó cũng không phân biệt, mà nó có nghe thôi chớ nó không phân biệt.

Cho nên lúc bấy giờ, ở đây cái người cư sĩ này hỏi: “Ý thức thanh tịnh không liên hệ với năm căn, nó có thể đưa đi đến đâu, đưa đến cái chỗ nào?”

Thì Đức Phật trả lời: “Này hiền giả, ý thức thanh tịnh không liên hệ đến năm căn có thể đưa đến Hư Không Vô Biên Xứ”. Hư Không Vô Biên Xứ, đó là cái câu Đức Phật trả lời mà. Thầy nói rằng ý thức của cái người mà ý thức chẳng niệm thiện niệm ác, sẽ lần lượt họ sẽ đi vào những cái định tưởng, thì Hư Không Biên Xứ Tưởng.

Các con nghe Thầy nói, khi trước kia Thầy xác định như vậy, nhưng mà không đem cái bài kinh để xác định. Hôm nay đem cái bài kinh của Phật để xác định cho các con thấy rõ ràng là Thầy nói rằng: khi một người tu Thiền Đông Độ, thì họ do ức chế tâm họ mà diệt Tầm Tứ, cho nên ý thức họ nó không có vọng tưởng, nhưng mà họ sẽ rơi vào các định tưởng, Thầy chỉ nói vậy thôi.

Ở đây thì Đức Phật xác định cho biết là ý thức thanh tịnh không liên hệ với năm căn nữa, tức là vô phân biệt rồi, thì lúc bấy giờ nó sẽ đưa đi đến Hư Không Vô Biên Xứ, tức là Không Vô Biên Xứ đó. Mà hư không là vô biên, thì lúc bấy giờ nó có thể đưa đi đến chỗ nào nữa? Nó có thể đưa đi đến thức vô biên.

Cho nên Hòa thượng Thanh Từ, khi mà tu Hòa thượng thấy cái tâm mình nó phủ trùm đó, là Thức Vô Biên, cái biết nó phủ trùm đó, là Thức Vô Biên. Cho nên Hòa thượng lạc vào ở trong cái “Thức Vô Biên Xứ”.

Mà Thức Vô Biên Xứ thì tại vì nó có cái chữ “vô biên” cho nên nó sẽ đưa cái vị đó đi đến cái chỗ “Vô Sở Hữu Xứ”.

“Vô Sở Hữu Xứ” thì họ ngỡ tưởng đó là cái chỗ “phản bổn hoàn nguyên” của họ đó, chỗ mà không có xứ sở, không có tên, không có tuổi, không có vật gì hết, hoàn toàn là không có một cái gì trong đó hết, thì đó là họ tưởng đó là cái chỗ “phản bổn hoàn nguyên” của họ.

Nhưng mà họ lạc vào ở trong ba cái xứ, ba cái định tưởng này, nếu mà họ tu đúng, họ rơi vào chỗ này. Còn nếu họ không tu đúng, thì từ cái chỗ Không Vô Biên Xứ này, họ đã tưởng mình đã phủ trùm nè, hay là Thức Vô Biên Xứ nè, họ đã tưởng mình đã phủ trùm rồi.

Từ đó họ bị các pháp tưởng, họ gặp các pháp tưởng, cho nên họ ở trong cái chỗ này loanh quanh mà họ không ra được. Đây là một cái bài kinh của Phật đã xác định được cái Thiền Đông Độ, nó đứng ở trong vị trí nó, ở chỗ ý thức thanh tịnh.

(39:34) Cho nên Lục Tổ Huệ Năng nói: “Chẳng niệm thiện niệm ác, bản lai diện mục hiện tiền”, tức là ý thức thanh tịnh chớ gì, nó chẳng có niệm thiện niệm ác. Mà bây giờ cái ý thức của chúng ta, chớ đâu phải là tâm thức của chúng ta.

Còn một cái người mà người ta nhập Tứ Thiền là cái ý thức người ta phải ngưng, và tưởng thức người ta ngưng, cho nên người ta hết mộng, do đó cái tâm thức người ta mới đánh thức dậy, cái Thức Thức nó mới đánh thức dậy. Vì vậy cái Thức Thức đó nó không phải là ý thức thanh tịnh nữa.

Đó thì hôm nay do cái câu hỏi của cô Út mà Thầy phải lật cái cuốn kinh mà trước đây Thầy đọc, hồi sáng này Thầy phải đi tìm cái câu để mà đáp cho nó đúng với cái lý của đạo Phật. Chớ còn Thầy nói nó chỉ rơi vào trong cái định tưởng thì cô Út hỏi Thầy, Thầy cũng nói rơi vào trong định tưởng thì cô Út không tin.

Cô nói: “Thầy nói vậy thì cũng chưa xác định lắm. Bởi vì cho nên Thiền Đông Độ con gặp khách mà họ hỏi, thì coi như họ tự đắc chỗ này lắm, còn nói rơi vào tưởng như Thầy thì họ cũng chưa tin Thầy đâu.”

Hôm nay thì rõ ràng là lời của Phật đã nói chớ không phải là Thầy nói. Nhưng mà cái chỗ tu và cái chỗ nói của Thầy qua kinh nghiệm của Thầy nó không sai với Phật. Đó là để rồi sau này Thầy trả lời rất nhiều những cái điều kiện mà cô Út hỏi Thầy, Thầy sẽ trả lời hết để làm sáng tỏ được cái con đường tu tập.

10- TỨ CHÁNH CẦN KHÔNG PHẢI PHÁP MÔN THIỀN ĐÔNG ĐỘ

(40:59) Và cũng do cái chỗ hỏi này mà Thầy xác định cái Tứ Chánh Cần và cái chỗ “chẳng niệm thiện niệm ác” của Thiền Đông Độ, để thấy chỗ Tứ Chánh Cần nó khác cái chỗ mà, chúng ta tu Tứ Chánh Cần nó khác cái chỗ “niệm thiện niệm ác”.

Bởi vậy hồi nãy Thầy có xác định, cái Tứ Chánh Cần nó chỉ nói rằng pháp thiện và pháp ác, chớ không nói niệm thiện niệm ác, đó thì nó có khác. Bởi vì lấy trong thập ác và thập thiện, thì chúng ta cân ra thì chúng ta thấy, nếu thập ác có thì thập thiện nó không có, mà thập thiện có, thì thập ác không có, chớ không phải chúng ta giữ niệm thiện niệm ác.

Cho nên khi đó chúng ta ly dục ly ác pháp thì chúng ta có Tầm có Tứ, có Hỷ, có Lạc, cho nên nó có năm cái quả vị của cái trạng thái ly dục ly ác pháp, là có Tầm, có Tứ, có Hỷ, có Lạc, và có Nhất Tâm.

Nhất tâm là bây giờ các con thấy rõ ràng, bây giờ cái tâm của chúng ta đang ở trong một cái trạng thái không có một cái niệm nào hết, hoàn toàn duy nhất có một cái tâm của mình với cái trạng thái hỷ lạc của nó do ly dục sanh hỷ lạc. Đó là có cái nhất tâm.

(42:24) Nhưng mà trong cái nhất tâm đó nó có Tầm có Tứ. Khi nó khởi một niệm gì, là do cái niệm thương đối với chúng sanh, cái tâm từ của nó mà, nó còn ở trong Tứ Vô Lượng Tâm nữa. Cho nên cái niệm của nó không phải là gọi là cái niệm ác, giúp đỡ một cái người khác đang gặp cái tai nạn thì đâu có nghĩa rằng nói đó là niệm ác được.

Mà bên Thiền Tông thì khởi một cái niệm như vậy thì cái ý thức của họ không thanh tịnh, họ không cho có cái niệm nào xen vào đó. Cho nên họ “chăn trâu”, họ “giữ ông chủ”, hoặc là họ “tri vọng”, là có mục đích là không có niệm thiện niệm ác, nghĩa là toàn bộ không có niệm thiện niệm ác.

Còn ở đây chúng ta có niệm thiện được chớ đâu phải không. Cho nên trong bài “Song Tầm”, song tầm tức là hai cái niệm song song với nhau, thì Đức Phật dạy chúng ta nên diệt cái niệm ác, cái Tầm ác, chớ không phải là cái niệm.

Cái Tầm ác, còn cái Tầm đây nó không phải là cái niệm, mà cái Tầm là cái sự suy nghĩ của chúng ta, cái tư duy của chúng ta, gọi là Tầm. Còn cái diệt Tầm diệt Tứ thì diệt cả những cái niệm vọng tưởng của chúng ta luôn hết, cả Tầm Tứ cũng không cho khởi lên hết đó, thì không cho suy nghĩ hết đó, thì đó mới là Thiền Đông Độ.

Cho nên nó ức chế mà không cho một niệm nào, không cho khởi một niệm nào ra phân biệt cái này, cái nọ, cái kia. Còn ở đây chúng ta thấy cái sự đau khổ, chúng ta khởi cái niệm, thấy đau khổ chúng ta khởi cái niệm thiện chúng ta giúp đỡ.

Đó thì học về Tứ Chánh Cần mà không rõ thì chúng ta sẽ lầm nó là, coi như là tu theo Thiền Đông Độ, tức là chẳng niệm thiện niệm ác.

Còn ở đây phải biết phân biệt cho rõ, do cái chỗ biết phân biệt cho rõ đó, thì chúng ta mới thấy được cái đường tu của mình nó rõ ràng. Mà nếu nó không cái rõ ràng thì chúng ta sẽ lầm lạc, còn bây giờ nó rõ ràng rồi thì chúng ta không lầm lạc nữa, coi như chúng ta tu Tứ Chánh Cần không phải là tu chẳng niệm thiện niệm ác.

Thì rõ được như vậy thì chúng ta mới thấy rằng con đường chúng ta khác, không có giống cái con đường của Thiền Đông Độ. Còn nếu không thì chúng ta lầm cái pháp này nó cũng giống ở cái pháp Thiền Đông Độ, thì cái đó là cái hiểu sai.

(44:47) Cho nên Thầy, do cái câu hỏi này Thầy muốn làm sáng tỏ thêm cái phần mình tu Tứ Chánh Cần, để không có hiểu lầm lạc.

11- LY DỤC LY ÁC PHÁP LÀ LÌA XA THAM, SÂN, SI, MẠN, NGHI

(44:57) Đó thì trong cái Tứ Chánh Cần mà hiểu được rõ như vậy, thì hàng ngày các con nỗ lực tu tập, thì các con sẽ lìa được năm cái chi, lìa xa được năm chi, năm chi đó gọi là ác pháp. Năm chi đó gọi là tham, sân, si, mạn, nghi.

Thì năm cái chi này mà lìa được thì chúng ta mới gọi là ly dục ly ác pháp. Mà ly dục ly ác pháp thì chúng ta có năm cái đức. Năm cái đức tức là năm cái quả, mà năm cái quả đó là Hỷ, Lạc, Tầm, Tứ và Nhất Tâm. Cái kia nó lìa ra năm cái, thì cái này nó đạt được năm cái quả của nó, thì mới thể hiện được một cái định Sơ Thiền của nó.

Đó thì chúng ta thấy đi vào đạo Phật thì chúng ta phải rõ, nếu một người mà chưa ly năm cái điều kiện là tham, sân, si, mạn, nghi. Mà chưa có lia nó được năm cái đó thì nó không bao giờ mà nó có năm cái đức của nó, năm cái quả của cái ly đó, cho nên năm quả đó là Tầm, Tứ, Hỷ, Lạc và Nhất Tâm.

Đó thì các con nhớ rất rõ. Bởi vì mình lìa cái này thì mình phải được cái này, còn mình lìa chưa được thì nó chưa được cái gì hết.

Đó cho nên cố gắng mà giữ được cái niệm thiện, luôn luôn sống ở trong thân và tâm của chúng ta mà đừng cho một cái niệm ác, dù ai nói nặng nói nhẹ như thế nào, đừng có khởi nghĩ đến cái ăn, cái uống, cái này, cái kia, đừng có nghĩ đến những cái nhà, cái cửa, hoặc là những cái tư riêng gì cả hết.

Bỏ hết, bỏ hết, để cho cái tham, sân, si của chúng ta nó đều lắng xuống hết, ác pháp nó đều đi hết, thì lúc bấy giờ chúng ta mới thấy được cái kết quả của sự giải thoát của Tứ Chánh Cần rất là rõ ràng và cụ thể.

Chúng ta có pháp tu mà, Tứ Chánh Cần chúng ta có pháp thiền…​

HẾT BĂNG

Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 17)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.