ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
Giới luật đức hạnh – Đường đi tới giải thoát của đạo Phật

(CHUYỂN NGỮ TỪ PHÁP ÂM)

Giới luật đức hạnh – Đường đi tới giải thoát của đạo Phật

A A A

GIỚI LUẬT ĐỨC HẠNH

ĐƯỜNG ĐI ĐẾN GIẢI THOÁT CỦA ĐẠO PHẬT

Trưởng Lão Thích Thông Lạc

Người nghe: Phật tử

Thời gian:

Thời lượng: [01:05:29]

Tên cũ: Thầy trả lời những đánh giá của thầy Chân Quang

 

1- CON ĐƯỜNG ĐI ĐẾN GIẢI THOÁT CỦA ĐẠO PHẬT

(00:00) Trưởng lão: …​giác đâu. Cho nên mình đừng có sống ảo, mình niệm Phật để cầu vãng sanh, không được đâu! Điều đó chắc chắn là không ai dám rước mình đâu.

Còn nếu mà mình sống đạo đức hẳn hoi thì bây giờ ông Phật Di Đà ông đến thỉnh mình, mình cũng không muốn đi nữa nhưng mà mình vẫn ở trong Cực Lạc rồi. Mình không cần về nước ông, mình vẫn ở trong Cực Lạc rồi. Bởi vì nó là thiện pháp, không làm khổ mình khổ người thì nó là Cực Lạc rồi, nó là an vui rồi chớ còn đi đâu nữa mà đòi?

Thì đó là một cái thực tế cụ thể. Cho nên chúng ta sống đúng, sống đúng tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự thì đó là Cực Lạc, đó là Niết Bàn, đó là thiên đàng rồi.

Cho nên Đức Phật nói tâm ly dục, ly ác pháp thì chúng ta nhập Sơ Thiền do ly dục sinh hỷ lạc, nhưng chúng ta còn ở trong năm chi thiền của nó: Tầm, Tứ, Hỷ, Lạc, Nhất Tâm, thì nó còn năm chi, tức là chúng ta sẽ ở Sơ Thiền Thiên. Còn nếu bây giờ chúng ta xả năm chi thiền này ra thì chúng ta ở trong tâm trạng bất động, thì đó là Niết Bàn – Bất Động Tâm Định, phải không?

Lúc bấy giờ chúng ta có cần tu gì nữa đâu, đâu có gì đâu? Nội ly dục, ly ác pháp không là đủ. Mà ly dục, ly ác pháp là đạo đức không làm khổ mình, khổ người, là giới luật của Phật chứ gì? Cho nên hồi nãy Thầy nói, Đức Phật nói: “Ta nói giới luật là nói tâm ly dục, ly ác pháp”. Người nào sống đúng giới luật là ly dục, ly ác pháp, mà sống không đúng thì không ly dục, ly ác pháp.

Nhưng mà muốn sống giới luật không có nghĩa là ức chế thân tâm, phải không? Vì vậy mà phải có pháp hành tu, vì vậy mà pháp hành thì chúng ta phải tu như thế nào? Tứ Chánh Cần: ngăn ác, diệt ác, sanh thiện, tăng trưởng thiện, phải không?

Rồi bây giờ chúng ta muốn quét sạch những cái vi tế ở trên thân – thọ – tâm – pháp của chúng ta, là cái thân tứ đại, là cái thân Ngũ Uẩn của chúng ta. Thì thân Ngũ Uẩn của chúng ta nó có bốn chỗ thân, thọ, tâm và pháp. Cho nên vì vậy mà Đức Phật dạy chúng ta Tứ Niệm Xứ, trên bốn cái chỗ này mà chúng ta quan sát để đẩy lui chướng ngại pháp trên đó, thì toàn bộ thân, thọ, tâm, pháp của chúng ta thanh tịnh. Thì thanh tịnh tức là tâm đã không phóng dật, mà không phóng dật tức là ly dục, ly ác pháp hoàn toàn. Các con thấy!

Giai đoạn đầu chúng ta tu cái gì? Tu Tứ Chánh Cần. Giai đoạn kế, khi mà tới cái giai đoạn mà chúng ta vi tế thì chúng ta không thể nào mà còn cái thô nữa, cho nên pháp Tứ Chánh Cần mà chúng ta dừng lại, mà chuyên qua cái tu Tứ Niệm Xứ để chúng ta quét sạch những cái vi tế ở trên thân, thọ, tâm, pháp của chúng ta.

Vậy thì Tứ Chánh Cần chúng ta sống như cái cư sĩ đang sống như thế này, đang chung đụng với mọi người này, thì chúng ta luôn luôn lúc nào cũng phải tu Tứ Chánh Cần, ngăn ác, diệt ác pháp, làm cho cái đời sống của chúng ta tràn đầy cái đạo đức không làm khổ mình, khổ người.

(02:33) Còn bây giờ tới cái chiếc áo tu sĩ của Thầy, bây giờ vào thất nè, nó không có ai động mình hết nè, vì vậy cho nên ngồi đây mà quét thân tâm của chúng ta.

Như ông Châu Lợi Bàn Đặc, khi mà ông học bài kệ không thuộc thì ông anh ông mới đuổi ông đi, thì ông mới ngồi ông khóc. Không cho ông tu nữa, nói: “Mày mày ngu quá! Mày dốt quá! Mày học một bài kệ có mấy câu mà đọc hoài không thuộc thì nghỉ đi. Mày đi về đi chớ mày ở đó mày tu cái gì?”.

Nhưng mà ông ham tu, ông ngồi ông khóc. Đức Phật đi ngang mới nghe ông khóc, mới hỏi ông. Ông mới trình bày, Đức Phật nói: “Được! Ta sẽ dạy con”. Đức Phật dạy như thế nào? Ông chỉ cần ở trong thất, ông sống độc cư thôi, ông ngồi, ông quét cái tâm ông cho sạch thôi, thì ông tu Tứ Niệm Xứ đó mấy con. Sau thời gian tu Tứ Niệm Xứ thì ông thực hiện, ông chứng quả A La Hán, đầy đủ thần thông, đầy đủ Tam Minh. Đâu có cái gì khó khăn đâu?

Cho nên trong cái giai đoạn đầu, chúng ta tu Tứ Chánh Cần ngăn ác, diệt ác pháp. Cuối cùng thì chúng ta vào trong Tu viện, chúng ta ở trong một cái ngôi thất, chúng ta sống độc cư trầm lặng. Rồi chúng ta quét sạch những cái vi tế ở trên thân – thọ – tâm – pháp chúng ta.

Thì lúc bấy giờ tâm hoàn toàn nó sung mãn, nó ly dục, ly ác pháp rồi, thì bắt đầu bây giờ chúng ta còn cái gì nữa? Định! Thì Thiền Định quá dễ, Đức Phật nói không có khó khăn, không có một mệt nhọc, mình chỉ dùng Định Như Ý Túc, mình muốn như thế nào nó sẽ làm như thế nấy.

Khi mà cái tâm thanh tịnh, nó không còn tham, sân, si rồi, thì mình bảo: “Diệt Tầm, Tứ đi, nhập Nhị Thiền đi!” Ngay liền nó diệt Tầm, Tứ liền, nó nhập Nhị Thiền. Ai diệt? Tâm thanh tịnh chúng ta diệt, chớ không thể nào chúng ta ngồi đó mà chúng diệt cái lỗ tai chúng ta được, diệt con mắt chúng ta được, diệt cái ý chúng ta được đâu!

(04:11) Ở đây, chúng ta ngồi đây, chúng ta nghĩ rằng không có khởi niệm, giữ cho nó đừng khởi niệm là diệt nó sao? Đâu có diệt nó được đâu. Cho nên vì vậy mà chúng ta chỉ cần, Dục Như Ý Túc mà, mình muốn chớ gì? Mình muốn tức là cái lệnh của mình chứ gì? À, muốn: “Tầm, Tứ phải diệt đi, nhập Nhị Thiền đi!”, thì ngay đó tự nó nó diệt.

Cái tâm thanh tịnh nó làm, nó có cái năng lực, nó làm cho cái ý thức của chúng ta ngưng hoạt động, cái nhãn thức của chúng ta ngưng hoạt động, cái nhĩ thức của chúng ta ngưng hoạt động. Trời sét không nghe mà!

Các con, các Phật tử có nghe trong kinh Phật nói, khi Đức Phật ngồi nhập định mà trời cách đó hai trăm thước, mà trời sét chết bốn con bò, mà tiếng sét Đức Phật không nghe. Thì bởi vì cái nhĩ căn, là cái phần lỗ tai mà nó không có hoạt động, mà nó không hoạt động thì có giống như người điếc không mấy con? Như vậy làm sao nó nghe được cái âm thanh, dù là âm thanh rất lớn, bởi vì, nó điếc rồi, nó không hoạt động mà!

Còn ở đây chúng ta không phải người điếc nhưng mà vì cái định đó, nó làm cho cái nhĩ căn của chúng ta, cái phần, cái lỗ tai của chúng ta, nó không có hoạt động nữa, cho nên chúng ta không nghe. Nhưng mà không nghe mà chúng ta vẫn tỉnh bơ, chúng ta vẫn biết như thường chớ đâu phải mất đâu! Nhưng mà nguy hiểm lắm các con, cái biết này như là cái biết trong giấc mộng của các con đó!

Cho nên khi mà nhập Tứ Thiền là chúng ta đã rơi vào cái thế giới tưởng. Vì vậy mà Đức Phật, bước vào cái chỗ này thì Đức Phật bảo phải ly hỷ tất cả, tất cả những cái trạng thái hỷ tưởng, mười tám cái loại hỷ tưởng phải xả ra hết. Lúc bấy giờ phải xả cho sạch, mà xả sạch thì mới nhập được Tam Thiền. Cho nên Đức Phật nói: “Ly hỷ, trú xả nhập Tam Thiền”, có đúng không?

Còn chúng ta vô cái Nhị Thiền nghe hỷ lạc, tưởng là nó là định sanh hỷ lạc, không ngờ là cái đó là cái trạng thái của xúc tưởng hỷ lạc, nó sanh ra, nó do các tưởng mà sanh ra cái dục, nó làm cho chúng ta thích thú ở trong cái định đó. Nhưng chúng ta lầm, chúng ta bị lầm rồi, ngay đó là chúng ta cố gắng, chúng ta xả ra cho hết.

(06:00) Và nếu mà chúng ta không có cái pháp Như Lý Tác Ý thì chúng ta biết cái gì chúng ta xả? Mà không biết xả thì tức là chúng ta bị rơi vào trong cái thế giới ma chứ không phải là thế giới của tâm thanh tịnh.

Cho nên khi mà chúng ta muốn nhập Tứ Thiền, thì sau khi mà chúng ta đã dừng hết tất cả những cái trạng thái tưởng, coi như cái người không còn chiêm bao. Mà không còn chiêm bao thì lúc bấy giờ chúng ta nhập Tứ Thiền mới được, chúng ta tịnh chỉ hơi thở, tức chúng ta ra lệnh nó: “Hơi thở phải tịnh chỉ! Ngưng! Nhập Tứ Thiền!”. Thì ngay đó nó sẽ ra lệnh, theo cái lệnh truyền của chúng ta thì hơi thở tuần tự nó sẽ dừng lại.

Nhưng mà dừng lại là lúc bấy giờ thân tâm chúng ta sẽ như thế nào? Sống một đời sống quá thanh tịnh của giới luật, cho nên nó dừng lại mà chúng ta không chết. Còn như cái cơ thể của quý vị bây giờ mà nó ngừng ngay lại là quý vị chết liền tức khắc. Bởi vì cái cơ thể của mình nó tiếp xúc những cái ô nhiễm, cái ô trược, cái tâm của mình nó còn tham, sân, si, nó còn nặng chịch ở trong cái đau khổ, cái ác pháp, mà bảo nó dừng là các vị phải chịu chết thôi chớ không gì.

Cho nên nhiều khi các nhà Yoga họ tập luyện, họ chưa có hẳn hoàn toàn là họ ly dục, ly ác pháp, mà họ dừng được hơi thở, tại sao vậy? Họ phải tưởng ra, họ thở trán nè, họ thở chân lông nè. Họ thở được bằng cái sức tưởng của họ, bởi vì cái năng lực của tưởng nó cũng siêu việt vô cùng, nhưng nó tưởng, nó không có thật.

Cho nên chúng ta luyện tập bằng cái tưởng thì nó không có đưa chúng ta đi đến kết quả cuối cùng là chấm dứt sự sanh tử luân hồi đâu. Tại sao vậy? Tại vì trong cái thời Đức Phật, kinh sách có nói, ngoại đạo nó chỉ được Ngũ Thông chớ nó không có được Lục Thông.

Bởi vì cái Lậu Tận Thông nó không có cho nên nó còn phải tiếp tục tái sanh thôi, không thể nào mà. Còn trái lại, một cái người tu ly dục, ly ác pháp hoàn toàn, tâm thanh tịnh, thì nó sẽ diệt hết lậu hoặc của nó. Diệt hết lậu hoặc thì nó phải có Lậu Tận Thông.

Đó là con đường đúng của đạo Phật như vậy. Tự nó nó đi vào định, tự nó nó đưa tâm nó đi đến Tam Minh, chớ không thể nào mà chúng ta dùng cách này cách khác mà chúng ta đưa đi được. Cho nên chúng ta tu đúng thì chúng ta sẽ có giải thoát, mà tu không đúng thì không giải thoát.

2- PHẬT PHÁP CÒN LÀ DO NGƯỜI CƯ SĨ

(08:01) Cho nên hôm nay từ cái chiếc áo cư sĩ của các Phật tử phải tập thọ Bát Quan Trai, đừng có vội mà xuất gia tu hành. Nhiều khi xuất gia tu hành, chúng ta thọ nào Tỳ Kheo Giới, nào là thọ Thập Giới Sa Di, tất cả những cái giới này đâu phải dễ, đâu có dễ đâu!

Bây giờ thí dụ như thọ giới Sa Di thôi, thì cái giới cấm chúng ta không ăn phi thời, ăn ngày một bữa. Thế mà ông thầy nào cũng ăn ba, bốn bữa thì thử nghĩ như thế nó có đúng không? Đâu có đúng. Như vậy là làm sao gọi là Phật giáo sống được?

Thấy ông thầy đã ăn uống sai, ngủ nghỉ sai, ông thầy thì đi chân trần, đi bộ, mà thấy ông thầy có xe hơi riêng, rồi lại có xe cúp, xe Honda chạy tùm lum ngoài đường, mà chạy lạng nữa chớ, chạy không có kể luật giao thông nữa! Rồi lại có nhiều ông thầy lại đèo thêm một cô Phật tử, lại có nhiều ông thầy đèo thêm một cô Ni ở sau lưng nữa!

Thì thử hỏi còn cái nghĩa lý gì của đạo Phật không? Tu như vậy giới luật cái chỗ nào? Làm sao gọi là ly dục, ly ác pháp? Đó là những cái đau lòng nhất của Phật giáo. Đó những điều kiện mà để chúng ta xác định rằng Phật giáo đang suy đồi, chớ không phải đang hưng thịnh đâu.

Mặc dù bây giờ có hàng vạn tu sĩ tu, có bao nhiêu trường cao đẳng Phật học mở ra để cho tu sĩ đào tạo những cái nhân tài học thức đó, hàng lớp như vậy, nhưng mà đây là đào tạo những cái lớp danh lợi, chớ không phải là đào tạo cái sự giải thoát thật sự.

Cái số tu sĩ này quá đông thì cái gánh nặng này cho ai? Cho các cư sĩ. Các vị phải mần nuôi, các vị phải đem cúng dường, mỗi lần trai tăng thì các vị phải đóng góp từng đồng, từng cắc để cho họ có trai tăng, họ ăn, họ sống. Rồi họ chia cái của cải của quý vị, trên mồ hôi, nước mắt của quý vị, chứ quý vị ăn cướp của người ta được sao?

Cho nên quý vị phải thấy rằng giới luật còn là đạo Phật còn mà giới luật mất là đạo Phật mất. Chúng ta không nên nối giáo cho những người này, họ sống một cách phè phỡn bằng bằng mồ hôi nước mắt của mình.

Quý vị nghĩ rằng cứ người nào làm (là) tội họ, sự thật ra tội họ thì có đó chớ không phải không đâu, họ không tránh được cái nhân quả đó đâu, nhưng quý vị đã làm một cái điều để đưa đi đến bao nhiêu cái sự sai, làm khổ cho bao nhiêu người, làm hư hoại Phật giáo, thì quý vị cũng chịu trách nhiệm chớ?

(10:17) Cũng chịu trách nhiệm ở trong, thí dụ bây giờ có một người ngoại quốc họ vào đất nước Việt Nam, thấy toàn bộ là ăn mày không, thì họ chê đất nước này chứ gì? Nhưng mà quý vị không có đụng đâu mà cho ăn mày giữa đường như vậy, thành ra đâu có ai mà còn đi xin? Cho nên những người ăn mày được tập trung vào vào một cái cơ sở nào đó, chúng ta sẽ bỏ ra đóng góp nuôi những người ăn mày đó có nơi có chỗ chớ không phải đi rải rác như vậy. Rải rác như vậy là sai.

Cũng như quý vị bây giờ, quý vị cứ nuôi mấy ông thầy mà phá giới luật, phạm giới luật như vậy, quý vị tưởng như vậy là Phật pháp còn! Hoặc là quý vị bỏ hàng tỷ bạc, quý vị cất những cái chùa đẹp như vậy, có đúng Phật giáo không? Không đúng đâu. Quý vị làm cái cảnh tham quan cho quý vị, nhưng mà quý vị quên rằng Phật giáo không phải là cái hình ảnh đó!

Cho nên hình ảnh của Phật giáo là phải ba y, một bát, sống không chùa, không nhà cửa mà! Người ta sống du tăng khất sĩ, nay đây mai đó, người ta không dính mắc cái gì hết mà.

Rồi quý vị bây giờ cất chùa cho tốt để rồi ở ông thầy giam mình ở trong đó để mà phục vụ cho quý vị cúng bái, cầu an, cầu siêu, xin xăm, bói quẻ, coi ngày giờ tốt xấu, như vậy quý vị thỏa mãn lắm sao? Quý vị đã làm hư Phật pháp hết rồi.

Cho nên tu phải tu đúng. Chùa là để nơi cho quý vị đến đó Thọ Bát Quan Trai, tập một ngày làm Phật, làm Thánh Tăng, chớ đâu phải là chùa để cho quý vị đến đó mà tham quan. Cho nên tất cả những gì mà Thầy nói là những gì muốn xây dựng lại cái tốt, là cái gì muốn đem lại cho quý vị thực hiện được một ngày làm Phật, một ngày được giải thoát.

Chớ không phải ở đây lý luận nói thế này, nói thế khác để rồi rốt cuộc rồi thầy tu sĩ cũng chẳng ra tu sĩ, mà cư sĩ cũng chẳng ra cư sĩ. Đâu ra đó hẳn hòi, cư sĩ phải hộ trì Phật pháp, hộ trì đúng pháp, chứ không thể hộ trì bằng cách không đúng.

(12:07) Cho nên Thầy nói thật sự, được nghe lời Thầy nói là một điều may mắn cho quý Phật tử.

Nhưng quý Phật tử vì có những cái sự kiến chấp cho Thầy quá cố chấp, quá cố chấp, quá lỗi thời, không hợp thời đại này. Thật sự ra cái gì mà của Đức Phật ngày xưa để lại thì ngày hôm nay mà chúng ta áp dụng, là đem lại hạnh phúc cho con người chớ không phải lỗi thời. Nếu mà chạy theo thời thì con người này sẽ, loài người ở trên hành tinh này sẽ không còn một cái chỗ nào bám để mà giải thoát.

Cho nên thường thường là người ta nghĩ rằng Thầy chấp giới, Thầy chấp cái này, Thầy chấp cái kia, cho nên vì vậy nó lỗi thời, không hợp. Bây giờ, vật chất, tiền của, xe cộ, tất cả mọi cái tiện nghi như vậy mà Thầy còn ôm bát, Thầy đi bộ, Thầy đi xin như vậy thì nó lỗi thời quá! Ăn uống, vật chất bây giờ đầy đủ, ngày xưa thì không đầy đủ, mà bây giờ Thầy còn chấp chặt vào những điều đó!

Ở đây, Thầy tư duy, Thầy suy nghĩ, cái nào giải thoát, cái nào không giải thoát? Cái nào mà đưa đến dục lạc, mà cái nào không đưa đến dục lạc? Cái chỗ này là cái chỗ quan trọng cho mình tư duy, vì vậy mình phải thực hiện đúng cái đời sống của một vị tu sĩ, của một người cư sĩ ủng hộ hay là bảo trì Phật pháp.

Thật sự ra Phật pháp còn là do những bàn tay của người cư sĩ, còn tu sĩ chỉ có nhiệm vụ tu và thực hành đúng những cái Phạm Hạnh để thực hiện được cái gương hạnh để cho người cư sĩ người ta nương theo, đừng có nên sa ngã chạy theo dục lạc, chạy theo ác pháp, chạy theo ham muốn mà làm cho người cư sĩ đau lòng.

3- GIẢI THOÁT NGAY TỪ ĐẠO ĐỨC KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH KHỔ NGƯỜI

(13:43) Hôm nay Thầy nói để cho chúng ta thấy. Nhưng mà bây giờ chúng ta trở lại vị trí, chúng ta hôm nay tu hành, là trước tiên là chúng ta phải học đạo đức của đạo Phật, đạo đức không làm khổ mình, khổ người, đạo đức nhân bản, đạo đức nhân quả. Đó là điều đem lại lợi ích cho quý vị. Sống trong nhà đối xử với nhau, chúng ta hoàn toàn đưa cái gia đình của chúng ta đến sự an vui, hạnh phúc.

(14:09) Cũng như như bây giờ mình muốn tu mà vợ con không cho đi, nhất định là chúng ta không được đi. Tại sao vậy? Tại vì mình đi vợ con mình khổ, cho nên mình không đi, mà mình không đi không có nghĩa là mình không tu.

Bởi vì đạo Phật dạy chúng ta nhẫn nhục mà tùy thuận, nhẫn nhục trước sự không bằng lòng của vợ con. Nhưng chúng ta tùy thuận nhưng không bị lôi cuốn vào con đường của vợ con. Đó là cái khéo léo để mà đưa dẫn cả gia đình.

Cả gia đình chúng ta là một cái cụm nhân quả, con cái, vợ con của chúng ta đều là một cái cụm nhân quả, chúng ta không thể bỏ đi để cho vợ con bơ vơ như thế này được. Cho nên chúng ta phải sống lại trong gia đình, nhưng chúng ta phải làm những cái gương hạnh gì để dẫn dắt vợ con mình đi trên gương hạnh đó. Gương hạnh đạo đức của đạo Phật nó hẳn hòi để giúp cho gia đình mình an vui, vợ con đồng hướng trên một hướng tốt.

Để đồng thời cuối cùng duyên nó đủ, chúng ta ra đi, vợ con rất sung sướng, là vì mong cầu cho người chồng của mình, người cha của mình thực hiện được đạo giải thoát để về dẫn dắt mình đi trên con đường đó thì hạnh phúc biết bao! Vậy thì mình phải sống như thế nào để mà đúng trong cái đạo đức của gia đình!

Rồi không những như vậy mà cả cái xóm riềng xung quanh mình, mình sống như thế nào, để mà mình dẫn dắt những người xung quanh cái xóm riềng của mình?

Thì như vậy bây giờ cái nhà kia họ ở gần trước nhà mình, quét rác rến này kia, hay hoặc họ nuôi con chó, họ cứ dẫn qua ỉa trước nhà mình. Mà mình xách chổi ra mình quét rồi mình chửi mắng hay mình la lối. Thì như vậy có đúng không? Không đúng đạo đức đâu.

Người ta đã vô minh, người ta đã không hiểu, người ta cứ nghĩ đến cá nhân người ta sạch sẽ, còn nhà ai dơ mặc họ thì tốt hơn mình cứ vui vẻ hốt: “À đây là cái nhân quả đời trước của mình, mình có nợ người này, người này mới xả rác cho nhà mình như vậy, mới dẫn chó ỉa trước nhà mình như vậy. Mình cứ hốt đi, vui vẻ làm đi!”

Mình làm đi, làm cho cái người đó họ ngạc nhiên: “Tại sao ông này, bà này, cái nhà ở như vậy mà không tức giận mình? Cỡ mà người ta đùa rác, đùa chất bẩn vô nhà mình, mình có giận không? Tại sao ông…​ ?”

(16:10) Sớm muộn rồi rồi người ta cũng ý thức được điều đó, chứ không phải không. Nhưng mà bền chí, khi mà cái nhân quả của mình tạo những cái thiện đó, thì tới cái mức mà nó hết cái nhân quả đó rồi thì người ta sẽ hối hận liền tức khắc, người ta đến, người ta xin lỗi mình. Bởi vì nhân quả nó có cái tầm vóc chuyển, chớ không phải nhân quả là cố định.

Thí dụ bây giờ, thấy người ta cứ đổ rác, người ta làm cho dơ bẩn nhà mình mà mình tức giận thì tức là mình bị nhân quả chuyển. Còn mình chuyển nhân quả thì mình không tức giận, do đó mình trả hết cái nhân quả này. Thì cái nhân quả này trả hết thì người ta sẽ không bao giờ người ta làm dơ bẩn trong nhà mình nữa.

Mình phải thấy nhân quả là cái luật chuyển biến để làm cho cái cuộc sống nó trở thành yên ổn, nó trở thành thanh tịnh với nhau, nó không còn cái động với nhau nữa. Đó là cái chỗ tu tập của đạo Phật.

Tu tập của đạo Phật đâu có nghĩa là dạy chúng ta vào chùa tụng kinh, gõ mõ? Lạy sám hối mà chư Phật phù hộ chúng ta được sao? Chúng ta làm lỗi thì chúng ta biết cái đó là ác pháp thì chúng ta ngăn ngừa, chúng ta không làm nữa, thì cái này là tự mình rồi. Cho nên Đức Phật bảo mình tự thắp đuốc lên mà đi!

Bây giờ mình không thắp đuốc, mà mình vô chùa, mình tụng kinh mình cầu chư Phật phù hộ mình được sao? Tại sao mình đi ngược lại cái lời dạy của Đức Phật mà mình bảo rằng mình theo Phật giáo? Cái đó là cái sai.

Cho nên chúng ta phải tự lực, mỗi mỗi ác pháp đến làm cho tâm chúng ta chướng ngại, thì ngay đó chúng ta xả cái tâm chướng ngại và chuyển những cái điều kiện mà chúng ta làm, để rồi chúng ta chuyển được cái nhân quả.

Ví dụ bây giờ người ta đưa rác vào nhà mình, mà mình cứ vui vẻ mình hốt mà mình không gì hết, tức là mình chuyển được cái tâm của mình đầu tiên. Cái thứ hai nữa, mình nhìn thấu suốt được nhân quả: Tôi sẽ hốt rác này cho đến khi mà tôi trả hết cái nghiệp này, thì chắc chắn tôi sẽ cảm hóa được cái người mà làm dơ nhà tôi.

Mà tui cảm hóa được người này, họ đã hiểu biết, họ đã hối hận được cái việc làm họ sai, thì đó là cái hành động tui, tui đã làm cho họ, cảm hóa được họ thì tui đã rất mừng là vì tui đã dẫn họ vào con đường thiện nghiệp tốt.

Tui bền chí tui làm cái này, một tháng chưa xong, hai tháng chưa xong, một năm, hai năm chưa xong, ba năm chắc chắn là tui sẽ cảm hóa được người này bằng cái hành động vui vẻ của tui, bằng cái hành động tui không giận hờn người này. Thì như vậy rõ ràng là chúng ta ngăn ác và diệt ác chớ. Đó là cách thức tu của chúng ta.

(18:07) Cho nên trên cái bước đường tu của chúng ta, chúng ta thấy học được cái pháp Phật là ngay đó là chúng ta có giải thoát.

Thay vì người ta chửi mình, mình giận, tức là mình đã đem lại ác pháp vào trong tâm của mình, mình làm khổ mình, có lợi ích gì đâu? Mà người ta chửi mình, mình không giận, thì mình không giận tức là mình không gieo một cái nhân ác pháp rồi. Mình không chửi lại họ, không giận thì còn làm gì mà chửi? Mình có giận, mình mới chửi người ta được chớ! Nhưng mà mình đã ngăn được cái ác pháp, cái nhân ác của mình rồi.

Rồi bắt đầu mình xả được cái nghiệp của mình rồi, trong khi người ta chửi mà không giận, thì đó là mình đã chuyển được cái quả khổ của mình rồi chớ gì! Từ đời nào mình đã gieo cái quả này, là cái duyên nhân quả thì cuộc đời mình có giải thoát không?

4- LÀM CHỦ ĐƯỢC TÂM LÀ LÀM CHỦ ĐƯỢC THÂN

(18:45) Bây giờ cái thân của Thầy nè, bay giờ nó bệnh nè, là nhân quả chứ đâu phải là ngoài nhân quả mà có được cái bệnh này? Mà Thầy đã làm chủ được cái nhân quả nhỏ nhặt kia, mà Thầy đã làm chủ được cái tâm Thầy rồi, thì cái bệnh đau này Thầy làm chủ được không?

Thầy đã làm chủ được cái nhân quả kia rồi, bây giờ người ta chửi Thầy, Thầy không giận nè, phải không? Tức là Thầy làm chủ được nhân quả đó. Bây giờ tới cái thân Thầy đau nè, Thầy làm chủ được không? Chắc chắn Thầy làm chủ được cái tâm không sân nè, thì Thầy làm chủ được cái bệnh của Thầy, phải không?

Nhân quả chứ, ngoài nhân quả làm sao có cái chỗ này! Bởi vì thân Thầy là thân nhân quả cho nên nó phải có sanh có diệt chớ! Vì vậy mà nó phải có cái chết. Mà bây giờ Thầy làm chủ từng cái tâm của Thầy, Thầy làm chủ không sân nè, không tham nè, Thầy làm chủ được nó, nó mới không sân, không tham chớ. Còn nếu không làm chủ thì nó vẫn tham, sân, si như người ta chớ, đâu có làm sao khác được!

Cho nên khi mà Thầy làm chủ thì nó không sân rồi. Bây giờ, Thầy làm chủ không sân, thì tức là Thầy sẽ làm chủ không tham đó. Đó, Thầy sẽ làm chủ không bệnh đó. Bây giờ cái đầu Thầy nhức nè, Thầy nói “Cái thọ này vô thường, rời khỏi cái thân Thầy đi! Không có được đau nữa!”, tự nó đi. Có phải cần uống thuốc không các con? Đâu có cần gì.

Cho nên Thầy sống, nay là Thầy bảy mươi mấy tuổi rồi mà Thầy vẫn bình thường, không có đau bệnh, không có gì hết. Tại vì nó có đau, Thầy đuổi nó đi, thành ra cái thân của Thầy đâu…​

(20:25) Bây giờ, tới giờ Thầy chết, Thầy bảo “Hơi thở ngừng đi! Chết đi cho rồi, cái thân này sống chi cho già yếu, cực khổ vậy?” thì bắt đầu nó ngưng hơi thở, Thầy chết. Thì tại vì Thầy làm chủ được nhân quả mà.

Cho nên Đức Phật nói: “Thiên thượng thiên hạ – Duy ngã độc tôn – Nhất thiết thế gian – Sanh lão bệnh tử”: Trên trời dưới trời, ta là người duy nhất vượt qua sinh già bệnh chết! Tức là làm chủ được sanh, già, bệnh, chết.

Vậy thì người tu theo đạo Phật, vốn mục đích của chúng ta làm chủ được bốn cái khổ: sanh, già, bệnh, chết. Vậy thì nãy giờ Thầy nói cái chuyện mà chúng ta tu có phải ngồi thiền để làm chủ cái này không? Phải không?

Thầy chỉ dạy cho quý Phật tử là ngăn ác, diệt ác để rồi người ta chửi mình, mình không giận nè, thấy cái vật đó đẹp mà không ham nè, thì như vậy là Thầy đã làm chủ được cái tâm tham, sân, si tức là làm chủ được nhân quả. Có phải không?

Bây giờ làm chủ được nhân quả cho cuộc sống của mình rồi, của tâm mình rồi. Bây giờ làm chủ nhân quả cái thân nè, phải không? Bây giờ cái thân đau nè, nhức cái đầu nè, đau cái chân nè, đau cái bụng nè, phải không? Đã làm chủ được cái tâm rồi.

Còn bây giờ quý vị chưa làm chủ cái (tâm), quý vị làm chủ cái thân được không? Chác chắn không được! Quý vị bây giờ, quý vị nhắc cái đầu: đừng có nhức đầu một ngàn lần, nó cũng nhức nữa.

Còn bây giờ Thầy làm chủ được cái tâm Thầy rồi, người ta chửi Thầy không giận nè, người ta đem tiền bạc cho Thầy, Thầy không ham nè. Cái gì Thầy cũng không ham. Đem tiền cất chùa to cho Thầy, Thầy cũng không nhận nè. Cái gì Thầy cũng không ham hết à. Cho nên cái tâm của Thầy, cái tham, sân, si, nó hết rồi. Cho nên bây giờ Thầy làm chủ được cái bệnh. Tại vì cái tâm nó, Thầy làm chủ được rồi, phải không?

Bây giờ Thầy mới làm chủ được cái bệnh. Mà làm chủ được cái bệnh thì Thầy làm chủ được cái chết của Thầy chớ gì? Mà làm chủ được cái chết thì Thầy phải chấm dứt luân hồi của Thầy chớ. Phải không?

Cho nên vì vậy khi mà chúng ta đã tịnh được hơi thở rồi nhập được Tứ Thiền chứ gì? Cho nên Tứ Thiền thì chúng ta phải thực hiện Tam Minh chứ gì? Mà Tam Minh, Lậu Tận Minh thì cái lậu hoặc cuối cùng để đi tái sanh là nó ở trong Lậu Tận Minh.

Cho nên Thầy quét sạch cái lậu hoặc này thì do đó Thầy làm chủ được sự tái sanh luân hồi, chấm dứt luân hồi. Nó không còn cái nghiệp, cái nghiệp để đi tái sanh nữa.

5- CÒN TÁI SANH LUÂN HỒI DO MANG NGHIỆP THAM SÂN SI

(22:05) Đâu phải là cái thần thức, đâu phải linh hồn chúng ta đi tái sanh, mà là cái nghiệp, cái nghiệp do hành động thiện ác của chúng ta mà trở thành nghiệp.

Cái nghiệp như thế nào? Chúng ta uống rượu, nó sẽ quen đi với cái rượu, không có rượu thì nó làm cho cơ thể chúng ta khó chịu. Phải không? Chúng ta hút thuốc, nó quen đi, bây giờ không có hút thuốc nghe nó buồn, nghe nó làm sao khó chịu trong người mình, chỉ cần hút thuốc vô là thấy nó khỏe liền.

Đó là cái nghiệp, cái nghiệp nó dẫn dắt mình, nó lôi mình làm cho mình khổ sở. Cái nghiệp, do vì vậy mà khi mà chúng ta nhiễm cái gì, nó thành cái nghiệp đó.

Bây giờ, chúng ta lại làm chủ được cái nghiệp, tức là nó làm sao nó dẫn mình đi tái sanh được? Phải không? Nó còn tham, sân, si thì nó dẫn mình đi tái sanh. Còn bây giờ hàng ngày Thầy tu, tại sao Thầy tu mà Thầy lại làm chủ được cái nghiệp?

Tại vì Thầy, mới đầu Thầy không có cái tâm không tham, không sân si đâu. Nhưng mà hàng ngày Thầy nhắc: “Tâm không tham, sân, si nhen! Ly dục, ly ác pháp đi!”. Phải không? Hay hoặc là Thầy nói: “Tâm như cục đất, ly tham, sân, si đi! Đừng có tham, sân, si! Tham, sân, si là ác pháp”. Thầy nhắc nó như vậy. Nhưng mà ngày nào Thầy cũng huân, Thầy nhắc vậy, nó thành một cái nghiệp không tham, sân, si.

Còn hồi đó (đến) bây giờ, mỗi chút gì chúng ta cũng tham, sân, si thì nó huân thành cái nghiệp tham, sân, si chứ gì? Còn bây giờ, Thầy huân cái nghiệp không tham, sân, si chứ gì? Mà cái nghiệp không tham, sân, si thì nó có tái sanh không quý vị? Còn bây giờ, chúng ta đi tái sanh là do cái nghiệp tham, sân, si tái sanh chớ đâu phải linh hồn chúng ta đi tái sanh!

Bởi vì Đức Phật xác định mà, thân Ngũ Uẩn chúng ta: Sắc Thọ Tưởng Hành Thức, thì cái Thức của chúng ta nó cũng hoại diệt luôn chớ! Nó rã cái thân này là nó rã hết. Cái Sắc Uẩn này nó rã thì cái Thức Uẩn nó cũng rã. Thì nó đâu còn cái gì đâu, nó đâu còn gì cái Thức đâu?

Nghĩa là nó không còn một chút xíu nào hết. Hễ mà chúng ta còn chấp nó ở trong này nó có cái thần thức, thân này nó có cái linh hồn biết, cho nên vì vậy mà thấy có linh hồn nhập vào đồng cốt, thì đó là điều tưởng của chúng ta thôi, chúng ta sai, không đúng đâu.

Tưởng có nghĩa là chúng ta thấy có những cái trạng thái thật sự có linh hồn. Nhưng mà trạng thái từ đâu mà xuất ra chớ đâu phải có linh hồn người chết thật! Bởi vì Đức Phật đã nói rằng nó không có cái gì, khi mà chúng ta chết rồi, nó không còn có cái gì hết.

Nó chỉ còn có cái hành động thiện ác, tức là nó thành cái nghiệp thiện ác của chúng ta, cái đó nó đi tái sanh. Cho nên chúng ta mãi mãi tái sanh là trong cái hành động thiện ác của chúng ta.

(24:20) Đó thì hôm nay chúng ta đã rõ biết được. Khi bây giờ các vị không tu thì các vị làm sao có một cái có này để mà các vị mãi mãi được?

Cho nên cái bây giờ chúng ta chưa có là chúng ta chưa có cái không tham sân si. Hàng ngày chúng ta huân tập nó trở thành một cái nghiệp, cái lực không tham sân si. Cái nghiệp lực không tham sân si. Phải không? Cái nghiệp kia là cái nghiệp tham sân si. Còn cái nghiệp này là cái nghiệp không tham sân si. Do đó chúng ta huân tập thực hành cái này.

Vì vậy mà Đức Phật ví dụ, cái cây kia nếu chúng ta vạt bỏ vỏ, bỏ giác thì còn cái lõi. Nhưng mà cái lõi này đâu phải từ cây mới mọc lên có lõi được đâu, nó phải có một quá trình thời gian nó mới có. Thì chúng ta là con người, chúng ta phải có quá trình thời gian tu, nhưng mà tu đúng, nó mới có cái lõi.

Mà tu không đúng, bây giờ quý vị không có cái pháp Như Lý Tác Ý đi, quý vị không có hướng tâm, không nhắc đi, mà cứ ngồi thiền vậy nó có cái lõi được không?

Rồi quý vị chấp nó có cái Phật Tánh, vậy thì nó tự ở trong thân này nó có, thì quý vị tu để mà quý vị giữ cái đó, để mà nó thường hằng như vậy, thì cỡ như ông Phật ngu quá vậy? Tại sao có Phật Tánh mà đi đầu thai hoài vậy? Phật sao toàn giác mà tại sao lại ngu vậy mà đi? Để ham đắm cái gì mà đi?

Thì cái đó là một cái tưởng của chúng ta thôi, sự thật ra chúng ta chưa có một cái gì hết. Nghĩa là con người chúng ta chưa có gì, chúng ta sanh ra từ cái trường sống, tức là nhân quả. Nếu chỗ nào không có môi trường sống thì chỗ đó không có nhân quả.

Tại sao vậy? Tại vì nó đâu có hành động đâu. Nó có hành động thì nó mới có mưa, có bão, có gió. Phải không? Nó có cái hành. Mà có mưa, bão, gió thì nó có cái độ ẩm. Độ ẩm nó mới có, cây cỏ nó mới sanh ra. Cây cỏ, nó sanh ra thì nó mới có loài vật sanh ra. Bởi vì cái loài vật sanh ra, nó phải ăn cây cỏ nó mới sống, nó mới sanh, chớ còn không có cây cỏ, nó sanh ra nó lấy cái gì nó sống?

(26:02) Đây Thầy đặt cái vấn đề rõ ràng. Bây giờ con người chúng ta là cái thân tứ đại, Đức Phật nói đất, nước, gió, lửa, mà nó hợp lại, nó thành cái thân của chúng ta. Mà nếu không có đất, nước, gió, lửa bên ngoài mà chúng ta ăn vào thì chắc chắn cái thân chúng ta sẽ bị hoại diệt.

Cho nên thí dụ chẳng hạn bây giờ cái thân của chúng ta nè, bây giờ sanh ra mà trong cái môi trường sống này nó không có cái vật cho cái thân này ăn thì cái thân này có sanh ra được không? Mà sanh ra, nó có sống được không? Cũng đâu có được!

Cho nên nó phải phù hợp. Từ cái cây cỏ, nó sanh ra trước, rồi sau đó lần lượt những cái loài vật, thứ ẩm ướt nó sanh ra trước, rồi kế đó là cái loài vật noãn sanh, rồi thai sanh nó mới sanh ra sau. Còn hóa sanh là những cái bậc siêu việt, người ta mới hóa sanh.

6- HÓA SANH DO NĂNG LỰC CỦA TÂM TOÀN THIỆN

(26:54) Còn chúng ta chưa có nói hóa sanh. Hóa sanh không có nghĩa biến hóa đâu, mà là cái năng lực của tâm lực của người ta, mà Thầy đã viết ở trong cái cuốn tám hay cuốn chín gì đó, Thầy đã nhắc cái năng lực này. (sách Đường Về Xứ Phật tập 9)

Nghĩa là chúng ta dùng cái năng lực của tâm lực của chúng ta, chúng ta hợp các gen. Ở trong không gian này, nó đủ các cái, tức là duyên hợp nó đủ, chúng ta hợp nó, nó sẽ hóa sanh một con người.

Và Thầy là một người toàn thiện, Thầy mới làm được cái này, cái năng lực mà toàn thiện của Thầy nó mới được cái này. Cho nên khi mà Thầy sanh ra một con người thì con người của Thầy toàn thiện.

Mà bây giờ mà Thầy thảy ra một con người mà toàn thiện như vậy, sống trong cái xã hội này thì con người này sẽ bị diệt. Bởi vì tâm quý vị là tham, mà gặp con người thiện này, con người thiện này họ có đấu tranh với quý vị đâu, cho nên quý vị sẽ diệt họ chết. Cho nên không thể nào được.

Mà khi toàn bộ chúng ta tu hành hết thì chúng ta sẽ là những con người hóa sanh. Con người hóa sanh, hoàn toàn là chúng ta không có bệnh đau, không có khổ gì hết. Bởi vì nó hoàn toàn nó thiện mà, nó làm sao nó có thọ được cái khổ đâu, nó không khổ. Đó là cái hóa sanh, nó đặc biệt vô cùng lận.

Nhưng mà cái hóa sanh nó để cho những người mà người ta thành tựu, người ta tiếp tục một cái giai đoạn nào đó, có thể người ta làm. Còn mình chưa thành tựu thì mình đừng có rớ tới nó, không có được đâu, không có làm sao được. Trong cái năng lực của mình không có.

7- NÊN LÀM TRỌN VẸN ĐẠO ĐỨC TRÁCH NHIỆM VỚI GIA ĐÌNH

(28:07) Cho nên ở đây khi mà chúng ta tu đúng thì chúng ta thấy kết quả sự tu tập của chúng ta hàng ngày, giải thoát thật sự, an vui. Nhưng mà vì chúng ta dứt chưa ra khỏi cái đời sống của chúng ta.

Bây giờ còn con, còn cái, còn phải lo ăn lo uống, phải lo làm cái này, cái kia chớ không thể nào mà là con người mình ngồi không, mình có ăn được. Mà không ăn làm sao sống được? Mà bây giờ có vợ, có con là cái nhiệm vụ đạo đức trách nhiệm của mình không thể nào bỏ nó được. Cho nên mình không thể dứt áo ra đi được.

Ngày xưa chưa có đạo Phật cho nên ông Phật ông dứt áo, ông bỏ vợ, bỏ con, bỏ cha, ông đi tu, là một cái điều đau khổ rất lớn chớ không phải không. Vì vậy mà sáu năm ổng chịu khổ hạnh rất là đau khổ. Ông hành hạ cái thân ổng đến cuối cùng nghĩa là đứng dậy không nổi. Bởi vì cái sự tiết thực của ông quá độ. Ăn ít quá cho nên cơ thể quá kiệt quệ.

Đó là những cái hành hạ để mà, nó là cái nhân quả của ông đã làm vợ con khổ, làm cho vua cha khổ, chớ đâu phải là cái tầm thường. Nhưng mà sau đó ông tìm lại cái đường đi để rồi ông chứng ngộ được, ông giải thoát. Ông trở về, ông độ cha, độ mẹ, chớ đâu phải là ông bỏ những người thân ông đâu. Các con thấy rất rõ ràng. Mặc dù là cha mẹ ông không không được thành Phật, nhưng vẫn là được ở trong cái thiện pháp. Đó là những cái điều kiện mà Đức Phật ngày xưa.

Còn bây giờ chúng ta tu hành, chúng ta phải thấy được cái đường đi của chúng ta, cái lối đi của chúng ta đúng hay là sai. Chúng ta phải nhận định được cái đường lối nào của Phật, mà đường lối nào không phải của Phật để chúng ta hướng đến cái tốt.

8- BẬC A LA HÁN XUẤT HIỆN LÀ DO HỘI ĐỦ NHÂN DUYÊN

(29:43) Phật tử Thạch: Mô Phật, kính bạch Thầy cho con hỏi.

Mô Phật, kính bạch Thầy, thưa đại chúng. Đây cũng là một câu hỏi mà của nhiều cư sĩ thắc mắc. Là từ khi Đức Phật nhập diệt và các vị Thánh Tăng nhập diệt rồi đó, thì hơn hai ngàn năm trăm năm nay, có vị Thánh Tăng nào xuất hiện hay không?

Mà nếu có thì sách sử thì không thấy có. Nếu mà như vậy có nghĩa là quý ngài đạt được chứng quả A La Hán và theo như Đại Thừa người ta nói, tức là không có lòng từ bi để mà thương xót chúng sanh, cho nên quý ngài không có thị hiện hoặc quý ngài không xuất hiện nữa để mà cứu độ chúng sanh. Xin Thầy từ bi chỉ dạy.

(30:18) Trưởng Lão: À bây giờ, một vị A La Hán, một vị Phật xuất hiện, là do cái nhân duyên của chúng sanh trong cái thời đó, nó có đủ duyên hay không. Bởi vì nếu mà nó tàn ác quá thì nó phải xuất hiện tà giáo ngoại đạo mà đạo Phật bị dìm đi.

Còn nếu mà cái duyên nó đủ, mặc dù là hiện bây giờ, nó tà giáo ngoại đạo cũng như trong cái thời Đức Phật đó, Đức Phật xuất hiện, là hoàn toàn là tà giáo ngoại đạo, lục sư ngoại đạo mà, nhưng mà cái duyên của chúng sanh, trong cái thời Đức Phật nó có cái duyên giải thoát.

Cho nên khi mà đức Phật dựng lại những cái gì mà của ngoại đạo ném bỏ thì Đức Phật dựng lại. Cho nên khi một bài pháp xong thì các cư sĩ mới ca ngợi Đức Phật bằng cách như thế này: “Sa Môn Gotama đã dựng lại những gì mà người ta đã ném bỏ”. Chứ Đức Phật đâu có cái gì mới đâu.

Cũng như bây giờ Thầy dựng lại những cái gì mà Đại Thừa ngoại đạo nó ném bỏ xuống, Thầy dựng lại, chớ đâu phải có cái gì mà Thầy làm mới đâu. Thầy cũng chính là đi nhẩm lại.

Nhưng mà về cái câu hỏi của Thạch đó, thì câu hỏi đó để mà thấy rằng, tại sao từ cái ngày mà Đức Phật tịch rồi cho đến bây giờ không có một bậc nào mà xuất hiện? Đó là cái duyên của chúng sanh không đủ. Mình không đủ tạo cái duyên để cho cái bậc đó xuất hiện. Bậc đó xuất hiện là phải có cái duyên đủ.

Cũng như ngay bây giờ Thầy xuất hiện là tại sao vậy? Cái duyên nó đủ, nó có một số người nào đó. Cũng như Đức Phật mà xuất hiện, nó có một số người nào đủ duyên cho nên Đức Phật xuất hiện để độ số người đó. Cho nên lúc bấy giờ nó có những bậc Thánh Tăng.

Như vậy mà các vị cứ nghĩ rằng trong cái đời của Thầy tu, chắc chắn là có mình Thầy làm được chớ không có người thứ hai đâu. Thật sự nó phải có những cái duyên đó chớ không phải không có, nó phải có những người.

Nhưng mà bây giờ là cái giai đoạn rất khó, nếu mà tuyên bố những người đó, là những người đó sẽ bị Đại Thừa sẽ diệt họ trước, trước Thầy. Cái mầm…​

9- ÁI NGỮ VỚI NGƯỜI THIỆN CHỨ KHÔNG ÁI NGỮ VỚI NGƯỜI ÁC

(32:05) Phật tử Thạch: Mô Phật, xin thưa Thầy cho phép con hỏi thêm một câu.

Người ta nói bên Đại Thừa và một số người theo quý vị khác, khi người ta đọc qua sách hay là nghe băng của Thầy thì họ có thắc mắc như thế này. Họ đặt cái vấn nạn, là nếu một vị A La Hán, quý vị đã giác ngộ rồi, thì sẽ có cái tâm từ bi và cái lời nói là lời ái ngữ, còn Thầy nói thì cái lời của Thầy phê phán họ quá nặng, như vậy tức là vị này chưa có đắc đạo.

Và một ông sư đã dẫn chứng cái lời của thầy Chân Thiện cho rằng A La Hán cũng vẫn còn có những cái lậu hoặc tức là vẫn chưa hoàn toàn sạch hết.

Dạ xin Thầy từ bi chỉ dạy.

(32:45) Trưởng Lão: Bởi vì A La Hán, đây trả lời về cái phần vị A La Hán.

A La Hán mà nói không hết lậu hoặc thì làm sao gọi là A La Hán? Phải không? Vì vị A La Hán là phải người hết sạch lậu hoặc mới là A La Hán. Cho nên A La Hán mà nó không hết lậu hoặc, đó là cái tưởng của người ta nói ra thôi.

Còn về một phần tại sao mà Thầy gay gắt với Thiền Đông Độ, gay gắt với Đại Thừa? Là tại vì Thầy nhìn thấy chúng sanh đang khổ vì các pháp này.

Ngày xưa Đức Phật đã nhìn thấy được sự đau khổ của lục sư ngoại đạo, cho nên Ngài hoàn toàn là bác sạch sáu mươi hai luận thuyết của ngoại đạo. Ngài mạnh dạn, Ngài nói thẳng, nói thật sự, thậm chí như cái thế giới siêu hình, Đức Phật cũng xác định rằng không có thế giới siêu hình. Mà trong cái thời đó đâu phải là dễ nói cái chuyện đó đâu, người ta vẫn thấy cái thế giới siêu hình kia mà?

Trong thời chúng ta có khoa học mà Thầy nói ra một cái điều này cũng là một cái điều rất là chướng ngại, nhưng vẫn nói: “Thế giới siêu hình không có!” Và đồng thời Thầy còn dẫn chứng được ngày xưa Đức Phật chỉ nói đó là thế giới tưởng tri mà thôi. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, chúng ta không triển khai nổi rồi.

Còn bây giờ Thầy vạch ra hết, cho nên người ta nói sao Thầy là một người không có ái ngữ? Ái ngữ với người thiện chớ không thể ái ngữ với người ác.

Điều này, nếu mà tui ái ngữ với người ác thì tui tùy thuận, tui bị lôi cuốn theo ác pháp, thì tức là ác pháp nó sẽ tràn lan, nó sẽ diệt hết con người trên hành tinh này. Nó không thể nào, nó đang diệt cái nền đạo đức của con người, mà bây giờ tôi ái ngữ với nó để cho nó sống thì tức là cái nền đạo đức đó không có.

(34:15) Cũng như bây giờ Thầy nói, bây giờ Thầy cũng theo tùy thuận họ, nói có thế giới siêu hình, thì cái đạo đức nhân bản này không thể có được. Là tại sao? Tại vì chúng ta còn dựa vào thần thánh, dựa vào Phật, dựa vào Bồ Tát để cầu khẩn, thì như vậy làm sao mà đạo đức, có công lý, công bằng được? Tức là đạo đức không thể đưa ra được.

Vì vậy mà phải quét sạch cái sai này. Vì vậy mà phải thẳng thắn, phải nói mạnh, không thể nào mà ái ngữ với họ được.

Cho nên một cái người mà chứng đạo, người ta biết sử dụng ngôn ngữ. Đối với người nào ái ngữ, mà đối với người nào không ái ngữ. Cái đó là cái biết sử dụng.

Cũng như pháp luật, người ta biết phạt cái người nào, mà người ta biết tha cho cái người nào. Cái người mới phạm thì người ta cảnh giác, người ta giáo dục họ, người ta dạy họ để rồi họ sửa đổi lại. Còn cái người này đã ba lần, năm lần không chịu sửa, bắt buộc người này phải bỏ tù, buộc họ phải cải tạo bằng cách này, bằng cách khác, có thể suốt đời họ không được trả tự do!

Đó như vậy là không thể nào mà chúng ta luôn lúc nào cũng phải dùng ái ngữ đâu, không phải đâu. Nói Đức Phật, nói người tu chứng ái ngữ, như vậy là ái ngữ đó ngu. Một cái người ác, một cái quỷ vương, một cái ác thú mà chúng ta dùng ái ngữ, nó có tha thứ chúng ta không? Không tha thứ đâu.

Cho nên chúng ta phải là người sáng suốt, là người trí tuệ, biết sử dụng ái ngữ lúc nào, mà biết sử dụng những cái ác ngữ đối với những người ác, để chúng ta diệt cho sạch chứ! Đó là cách thức mà của một người trí tuệ, của một người tu chứng.

10- CÓ GIỚI LUẬT ĐỨC HẠNH MỚI CÓ CHỨNG ĐẠO

(35:52) Cho nên ở đây thì Thầy nói thật sự, họ lý luận để mà lý luận, để mà nói, để mà phỉ báng trong những, Thầy nói thật sự như Đức Phật Thích Ca bây giờ mà, hiện tại bây giờ, người ta vẫn chê Đức Phật như thường, người ta vẫn có những cái lý luận, mà trong sách Đại Thừa vẫn lý luận.

Khi mà Đức Phật đã tự xưng mình đã chứng thành chánh giác, thì bây giờ, người bây giờ chúng ta tu mà chứng mà nói chứng A La Hán hoặc chứng thành chánh giác, thì người ta nói: “Còn thấy chứng là chưa chứng”. Họ dám lý luận như vậy mà!

(36:24) Cho nên không lẽ là tui tu, tui hết tham, sân, si tui không biết sao? Không lẽ tui có Tam Minh, tui không biết sao? Không lẽ tui nhập định, tui làm chủ sự sống chết, tui không biết sao? Phải không? Không lẽ bây giờ ngày tui ăn một bữa, tui không biết sao? Tất cả những cái này tui đều biết. Mà biết như vậy là cái gì? Không phải là tui chứng cái chỗ đó sao?

Cho nên nói, mình còn nói ra, nói ra nghĩa là tui nói ra để mà tui lợi dụng người khác để tui làm giàu trên xương máu, trên mồ hôi của người khác, thì cái này tui lừa đảo người ta. Tui chưa chắc đã là chứng.

Còn tui nói ra một sự thật, đem lại một cái nền đạo đức cho họ sống, đem lại sự an vui, mà tôi chỉ còn là một người tu sĩ thiểu dục, tri túc, ba y, một bát, sống trắng bạch như vỏ ốc, không hề tham, sân, si, không hề có những cái vật dụng mà người ta gọi là tham dục. Thì cái người này họ nói một ngàn lần, họ vẫn đúng.

Tại sao? Tại vì họ đời sống giới luật. Đời sống giới luật tức là đời sống thanh tịnh, mà đời sống thanh tịnh chứng minh cho cái điều mà họ nói ra là thật có.

Thí dụ như bây giờ Thầy nói Thầy làm chủ hơi thở, người ta đâu có tin. Người ta bảo Thầy phải tịnh chỉ hơi thở, người ta mới tin chứ gì? Phải không? Nhưng mà nếu mà Thầy thực hiện tịnh chỉ hơi thở, thì người ta theo Thầy, người ta nhắm vào tịnh chỉ hơi thở chứ người ta không nhắm vào đạo đức. Phải không?

Bây giờ Thầy bảo Thầy bây giờ, Thầy bay lên trên trời Thầy phóng hào quang, thì người ta theo Thầy rất nhiều chớ gì? Người ta đem tiền cúng dường Thầy rất nhiều chớ gì? Nhưng mà sự thật đó có đúng không? Người ta sẽ theo Thầy là vì người ta thấy Thầy bay trên trời, ngồi trên trời được, người ta thấy Thầy phóng hào quang được, người ta theo Thầy, chứ người ta không phải theo đạo đức!

Cho nên Thầy sống giới luật, đức hạnh, Thầy sống đứng đắn, đàng hoàng, Thầy dạy người ta đạo đức chứ không phải Thầy dạy thần thông.

Còn thần thông đó, để sau khi quý vị cứ theo cái đạo đức của Thầy đi, rồi thần thông chừng đó quý vị sẽ biết. Phải không? Quý vị sẽ làm được cái này mà. Thầy tin, bảo đảm là cái điều này. Nhưng cái này không phải để dẫn lối cho quý vị vào, mà cái đạo đức để dẫn cho quý vị vào.

(38:27) Cho nên đối với Thầy thì Thầy nghĩ rằng cái đúng là đúng. Nếu mà đem cái giả, cái thần thông giả này mà lừa đảo người ta để người ta vào với cái đạo của mình, người ta vào đông đó, nhưng mà có lợi ích gì cho họ đâu? Cái mục đích tham của họ nó vẫn lớn ở trong cái thần thông đó chớ! Làm sao mất tâm tham họ được!

Chừng nào họ dẹp hết cái tâm tham, không có tham thần thông nữa, không có tham tịnh chỉ hơi thở nữa, mà chỉ còn ham muốn là làm sao đừng có tham, sân, si nữa, thì quý vị dẹp hết tham, sân, si thì quý vị sẽ được cái này chớ! Cái mục đích của Thầy là như vậy.

Đó cho nên những gì mà người ta nói thì quyền người ta nói, nhưng mà điều kiện Thầy sẽ cứu được một người ở trong khi mà người ta bị chết chìm nhau cả đám, Thầy chỉ lôi được một người cũng là cái hạnh phúc của Thầy rồi.

Còn nói về một bậc A La Hán mà tại sao cái thời gian dài mà không người tu chứng? Thì người ta nghĩ rằng, trong đời nay cũng chưa chắc đã có người tu chứng. Thật sự người ta đang nghĩ như vậy mà! Chứ người ta đâu biết rằng cái người mà tu chứng đâu phải là, trong cái giai đoạn này đâu phải dễ. Thời Đức Phật, Người chứng được cái điều này cũng đâu phải dễ, Người phải chết đi, sống lại mà!

Đó là những cái điều kiện, vì cái nhân duyên của chúng sanh có, những người đó có nhân duyên với cái thời điểm đó nó có, cho nên cái vị, bậc đó phải xuất hiện. Nếu mà Thầy không nỗ lực, không tu hành, không nhiệt huyết, không có sự sách tấn của Hòa thượng Thanh Từ, thì chắc chắn bây giờ cũng không được như thế này đâu. Thầy nói thật, bởi vì nó có đủ cái duyên, nó mới có hợp.

Thầy Thanh Từ sách tấn, rồi cái nguyên nhân mà Thầy tu hành, nó cũng có cái nhân duyên đời trước cho nên luôn luôn sống trong giới luật không hề vi phạm. Thấy ai sống phạm giới là Thầy không bằng lòng, không chấp nhận. Đến chùa nào mà ăn ba, bốn bữa là Thầy không chấp nhận.

Tại sao vậy? Tại vì Thầy huân cái đó nó thành một cái nghiệp của Thầy rồi, cho nên cuối cùng Thầy phải rời khỏi tất cả những cái nơi mà phạm giới, phá giới, từ đó mà nỗ lực. Nó cũng có cái duyên may là đi vào được cái hướng Nguyên Thủy, cuối cùng thì thực hiện được cái điều này.

Nhưng mà, những cái người mà được tin Thầy mà nỗ lực đâu phải nhiều. Trong cái thời Đức Phật, đâu phải nói là một ngàn hai trăm năm chục vị Tỳ Kheo là đạt hết, chứng quả A La Hán hết đâu! Nó chỉ có một số người thôi, chớ không phải toàn bộ là chứng hết. Còn bây giờ cũng vậy. Nhưng mà nó còn duy trì được những cái chân pháp của nó.

Chớ bây giờ nếu mà trong cái thời gian hai ngàn năm trăm năm đến bây giờ, không có một người làm sống lại, chúng sanh không có đủ duyên tha thiết theo đạo Phật mà để làm sống lại, thì giờ này cũng chưa có người xuất hiện.

11- NÓI ĐIỀU MỌI NGƯỜI KHÔNG HIỂU ĐƯỢC LÀ NÓI LÁO

(40:43) Phật tử Thạch: Mô Phật. Dạ xin phép Thầy cho con hỏi câu hỏi như thế này. Tức là trong một cái bài pháp mà thầy Chân Quang nói chuyện cho đại chúng thì thầy nói như thế này, tức là Đại Thừa người ta cũng có những cái hay.

Tức là giống như ngày xưa Đức Phật nói rằng: “Điều ta chứng được như lá trong rừng, mà cái điều mà ta nói cho các con, ta dạy cho các con như lá ta nắm trong tay!” Như vậy phải chăng là những gì mà Đức Phật thuyết chỉ có một phần thôi, mà còn rất nhiều cái mà Đức Phật chưa nói?

Vậy thì có phải là các Tổ đã nói ra những điều mà Đức Phật chưa nói hay không? Xin Thầy chỉ dạy.

(41:24) Trưởng Lão: Bởi vì cái trình độ của các Tổ không thể hơn Phật được mà dám nói cái điều mà Phật đã chứng, thì đó là nói sai hết. Phải không?

Bởi vì mình chưa chứng như Phật mà mình dám nói như Phật, mình nói cái điều mà Phật chưa dám nói ra. Bởi vì cái trình độ của con người lúc bấy giờ chưa có hiểu được cái điều đó mà nói ra thì “như nói láo trong ta”, Đức Phật đã nói trong bài kinh Tương Ưng mà.

Khi mà chúng sanh chưa có hiểu được điều đó mà chúng ta nói, thì như nói láo. Còn chúng sanh hiểu được, như bây giờ chúng sanh hiểu điều đó, ta nói điều đó thì chúng sanh hiểu, ta cũng hiểu thì tức là ta không có nói láo. Còn bây giờ mọi người không hiểu mà ta nói, tức là nói láo.

Như vậy là các nhà Đại Thừa nói láo chớ không phải là nói thật. Bài kinh đó xác định như vậy mà.

Cho nên đối với Thầy, qua trong kinh Nguyên Thủy toàn bộ Thầy đã hiểu biết, Đức Phật đã xác định điều này: Nếu ta nói một cái điều mà chúng sanh không hiểu, trong cái tưởng đó mà ta nói chúng sanh không hiểu, bây giờ không có thế giới siêu hình, ta nói có thế giới siêu hình! Phải không? Thì như vậy chúng sanh cứ mường tượng cái đó, thì tức là ta có nói láo. Mà nói láo mà ta dẫn chúng sanh tới trong đau khổ. Nó không thật!

(42:26) Cho nên ở đây Đức Phật đã xác định rõ ràng. Vì vậy mà thầy Chân Quang chỉ đứng ở trong tưởng Đại Thừa hay là chỉ kiến tưởng giải mà thôi, chớ không hay gì hết. Nếu mà hay thì tức là phải có một sự chứng làm chủ sanh tử hơn Đức Phật chớ? Mới hay chớ! Tại sao hay mà không có người nào làm chủ? Chỉ nói láo mà thôi.

Nghĩa là bây giờ Đại Thừa hay thì phải cái một số người tu hơn đệ tử của Đức Phật ngày xưa, trái lại không bằng đệ tử của Đức Phật chút nào hết. Sống phá giới, phạm giới mà dám nói một cái điều phi đạo đức như vậy, dám nói cái điều mà Đức Phật chứng mà không nói ra, bây giờ các Tổ nói ra, thì không phải là hay sao? Hay sao được? Nói ra mà không làm được thì cái này là không hay đâu. Nói ra phải làm được thì mới hay. Đó là cái…​

Cho nên ở đây thật sự ra các Tổ không đủ sức để nói. Thầy dám khẳng định cái điều này mà. Bởi vì các Tổ chưa phải là Phật mà, còn là đệ tử của Phật mà. Làm sao dám nói những điều mà Đức Phật chứng được?

Cho nên những gì bây giờ, thí dụ như những gì mà Thầy nói là đạo đức cho quý vị, mà Thầy nói xa hơn nữa là quý vị không hiểu. Thật sự ra bây giờ những cái mà Thầy hiểu thì phải đợi cái con người của quý vị, phải hiểu đến tầm vóc đó Thầy sẽ nói. Chứ bây giờ Thầy nói là sai.

Mà các Tổ nhìn thấy chúng sanh ngu như thế này mà đi nói cái chuyện ở trên trời, nói lý Bát Nhã với chúng sanh thử coi, bao giờ mà chúng ta tụng Bát Nhã, hàng ngày chúng ta tụng: “Hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời chiếu kiến Ngũ Uẩn giai không”. Có ai giai không không? Có phải là tưởng không?

Đem cái thế giới tưởng mà đặt vào cái thế giới con người của chúng ta, làm sao mà con người chúng ta tu được? Cho nên Long Thọ hay là hay cái miệng chớ đâu có hay cái gì đâu?

Ai bao giờ, chúng ta phải thấy rõ ràng chớ gì, ai cũng nói là Ngũ Uẩn giai không chớ gì? Mà hàng ngày chùa nào, thầy nào cũng tụng hết. Mà bây giờ nó lại không không, mà lại nó thêm Honda, nó cúp rồi đủ thứ hết. Rồi nó lại thêm chùa to nữa, Phật lớn nữa, hồng chung lại nhiều nữa. Thì đó là nó thêm chớ nó đâu có không đâu? Nếu nó không thì nó phải quét sạch hết. Phải không?

(44:16) Cho nên cái luận của tổ Long Thọ hay chớ, nhưng mà hay của thế giới khác chớ không phải hay của thế giới con người.

Cho nên Đức Phật nói: Ta nói vừa đủ cho con người để tu hành, để giải thoát thôi, Ta không nói thừa. Mà Ta nói thừa tức là Ta nói sai. Thừa là khi nào Ta nói được cái điều mà Ta chứng, Ta sẽ nói trong cái cõi khác, không phải nói ở cõi này, vì nói cõi này làm loạn người ta đi, người ta điên mất đi!

Cho nên chúng ta vì cái chỗ mà Chơn không Diệu hữu, cái lý Bát Nhã của Long Thọ mà chúng ta điên lên hết. Nhiều người giữ không riết, nó không ngơ như cây đá, nó không riết, nó không có ra cái gì hết. Tưởng nó không thật.

Cho nên cái chết của Tổ Sư Tử là vì Ngũ Uẩn giai không mà Tổ bị vua giết. Phải không? Vua Kế Tân giết Tổ Sư Tử. Đó là chúng ta nghĩ rất là oan uổng. Nếu bây giờ lỡ mình nói nó giai không mà ông vua xin cái đầu mình không chấp nhận sao? Phải chấp nhận. Nhưng mà chấp nhận trong cái mình mù mờ, mình không biết, không biết cái lối của mình đi. Đó là những cái Tổ mà nói luận.

Cho nên thầy Chân Quang cũng đều luận trên cái luận của thầy để rồi đưa ra một cái, cái coi như là hơn Phật, làm hơn Phật. Phật không dám nói mà mình dám nói là mình hơn chứ sao? Nhưng thử hỏi bây giờ mình sống có đúng đời sống như Phật không? Nhìn lại đời sống giới luật của mình không ra gì hết mà mình dám nói hơn Phật à?

Thầy không dám nói hơn Phật chỗ nào, Thầy nói cái gì Phật nói, Thầy nói ra thôi. Thầy chưa có dám nói cái gì, Thầy chỉ giải thích bấy giờ Đức Phật nói: Cái thế giới siêu hình, ba mươi ba cõi trời, đó là tưởng tri chớ không phải liễu tri. Thầy giải thích chữ “tưởng tri”, do cái năng lực tưởng của chúng ta tạo ra. Do chúng ta hành động thiện đó mà cái năng lực tưởng đó, nó sẽ làm cho chúng ta sống được cái trạng thái đó.

Thầy chỉ giải thích cho chúng ta dễ hiểu thôi. Thầy không dám dạy cái gì mà hơn Đức Phật đã dạy cho chúng ta. Đọc ở trong sách của Thầy, Thầy không bao giờ mà Thầy thêm cái gì mới hết cả.

(46:15) Đức Phật nói “hóa sanh” thì nó cô đọng quá, chúng ta không hiểu hóa sanh như thế nào?

Có người nói hóa sanh như là một con tò vò, nó tha con sâu, nó bỏ trong đó, nó biểu “hóa hóa hóa”, nó kêu, rồi từ đó con sâu đó nó thành ra con tò vò con của nó. Sự thật đâu phải! Trong nhà Đại Thừa giải thích cái kiểu này đó. Thầy đọc cái cuốn sách nào đấy giải thích kiểu đó.

Con tò vò thật sự ra nó làm cái tổ phải không? Nó đẻ cái trứng nó trong đó chớ gì. Rồi bắt đầu bây giờ nó bắt con sâu, nó chích con sâu đi, rồi nó để cho con sâu sống ở trong đó, để rồi nó nhét con sâu trong đó. Rồi con tò vò con, nó nở lên, nó ăn thịt con sâu đó, nó mới mọc cánh, nó mới cắn cái ổ nó mới đi ra. Chớ đâu phải là con sâu mà hóa ra con tò vò. Con hiểu không?

Cái đó là chúng ta không có đúng khoa học rồi sai rồi, không có đúng. Ở đây Thầy giải thích. Vì vậy mà các Thầy dám giảng ở trong kinh sách Đại Thừa là nói đó là hóa sanh! Thì đây đâu có đúng được đâu, phải hiểu nó như vậy, nó sai rồi.

Cho nên chúng ra đừng có tưởng tượng ra mà chúng ta giảng qua cái tưởng của chúng ta. Thành ra chúng ta dẫn dắt một cái người ta hiểu, người ta vô mình, chớ người ta có sáng suốt được đâu, nghe như vậy, người ta tin như vậy, người ta đâu có hiểu được.

Đó là những cái sai.

12- KHÔNG CẦN TRANH CÃI, CỨ DÙNG TAM MINH ĐẾN HỎI PHẬT

(47:27) Phật tử Thạch: Bạch Thầy! Cũng trong cái ý hướng đó đó, thì thầy Chân Quang nói rằng khi Thầy viết cái bộ Đường Về Xứ Phật, thầy nói rằng Thầy xiển dương cái Chánh Pháp của Đức Phật. Mà nếu mà Thầy từ chối siêu hình, trong khi những kinh điển Nikaya có nói về siêu hình, như vậy tức là Thầy cũng không có phải là đi đúng cái đường lối của Phật. Đó là thầy nói như vậy.

Đến thứ nhì thì thầy Chân Quang cũng dẫn chứng là, ngài Ca Diếp với lại ngài Phú Lâu Na tranh cãi nhau về cái chuyện mà có những cái giới cần phải bỏ, mà hai vị đó là những vị A La Hán rồi, điều đó chứng tỏ rằng các vị A La Hán vẫn còn chưa có thông suốt.

Trong khi đó mà thầy Chân Quang nói rằng, chư thiên đó, mà quý vị, hàng chư thiên mà người ta còn tâm ý, người ta còn đồng ý với nhau được, huống chi mà bây giờ quý vị A La Hán mà tâm không có nhất trí được với nhau nữa, cho nên là quý vị đó còn sai, còn lậu hoặc, còn đủ hết các thứ.

(48:32) Trưởng Lão: À để Thầy trả lời cho.

Bây giờ các con biết hai vị A La Hán, ông Phú Lâu Na và ông Ca Diếp là hai vị đại đệ tử của Phật, là hai bậc A La Hán đã qua đời. Người ta muốn dìm bậc A La Hán của Phật, người ta đặt ra câu chuyện bỏ những giới nhỏ nhặt.

Bây giờ đặt thành vấn đề này, những giới nhỏ nhặt, bây giờ ông A Nan, hồi đó ông là tu chưa chứng mà, ông khổ đau, cho nên Đức Phật bảo bỏ những giới nhỏ nhặt. Thì hai vị A La Hán này rất dễ, có gì đâu? Họ đủ Tam Minh mà, phải không? Họ trở vào Niết Bàn hỏi Phật vậy chớ Phật bỏ những giới nào?. Tại sao hai vị A La Hán có thần thông mà không làm điều này, lại đi tranh cãi nhau? Bộ phàm phu sao?

Tức là cái lối hạ những đệ tử của Đức Phật một cách quá đáng. Đó phải thấy rõ ràng, bây giờ hai ông lại tranh chấp, một ông thì bảo bỏ, một ông thì lấy chấp! Trời ơi! Hai ông từ giới mà sanh ra các ông mà, các ông không do giới thì làm sao các ông có được thiền định, có được Tam Minh, có được chứng quả A La Hán này? Thế mà các ông bảo bỏ giới à?

Cái ông Phú Lâu Na là ông như thế nào mà dám bảo bỏ những giới nhỏ nhặt? Như hồi nãy Thầy nói những giới nhỏ nhặt của Phật có phải lợi ích không? Có cái giới nào mà dám bỏ đâu? Nó là cái đạo đức mà! Một cái giới dù là nhỏ đi nữa, nó cũng là cái thiện pháp. Mà một cái thiện pháp mà sống được với thiện pháp thì chúng ta đẩy lui được cái ác pháp chớ! Tại sao chúng ta lại bỏ những giới nhỏ nhặt?

Mà các bậc A La Hán đều do giới sanh ra mà. Cho nên Đức Phật nói: Ta nói giới luật là nói tâm ly dục ly ác pháp mà! Nếu không ly dục làm sao chứng quả A La Hán được. Phải không?

Cho nên ở đây là các nhà Đại Thừa đã dìm Phật giáo xuống, mà thầy Chân Quang là người không hiểu, cho nên dựa vào đó mà hạ luôn Phật giáo, hạ luôn đệ tử của Phật giáo. Những bậc Thánh Tăng của người ta, người ta sống giới luật, bây giờ không ai mà sống bằng mấy vị đó mà! Thế mà bây giờ chúng ta dám hạ. Phải không? Đó là những cái sai của mấy vị rồi.

Cho nên bây giờ Thầy nói thật sự, các chứng quả A La Hán, bây giờ có một người chứng quả A La Hán với Thầy đi. Bây giờ cái chuyện này Đức Phật nói, hồi đó Đức Phật còn sống, bây giờ chúng ta không hiểu thì chúng ta trở về để mà gặp Đức Phật hỏi. Đức Phật ở trong Niết Bàn chứ Đức Phật đi đâu? Một người tu chứng đâu có phải hoại diệt mất đâu. Bây giờ, hiện bây giờ đang ở trong Niết Bàn, chúng ta muốn hỏi hồi nào chúng ta cứ vô chớ.

(50:34) Bây giờ Thầy nói như thế này, Thầy đọc một cái bài kinh như thế này, bởi vì khi mà họ nói như vậy là đối với những người mà chưa chứng quả A La Hán họ không biết, chứ chứng quả A La Hán rồi, biết hết rồi. Bây giờ một cái bài kinh này đọc, Thầy nghi ngờ không biết người sau có thêm trong cái bài kinh này không? Phải không?

Thầy bây giờ Thầy mới nhập vào Tam Minh, Thầy vào Túc Mạng Minh, trở về quá khứ ngay khi Đức Phật đang thuyết giảng bài kinh này. Thầy nghe ngay cái bài kinh này thì cái câu kinh này nó không có, mà nó lại có ở trong cái bài kinh này, tức là người sau thêm. Thầy gạt ra sạch hết mà.

Bởi vì khi mà Hòa thượng bảo Thầy, là đọc lại tất cả những kinh sách. Thầy về hai năm, Thầy đọc lại kinh sách, Thầy viết thành cái bộ Đường Về Xứ Phật. Cái bộ đó là coi như là, không phải là những trả lời như quý Phật tử hỏi mà Thầy viết về cái bộ Đường Về Xứ Phật này. Thầy lấy cái tên đó chứ mà cái bộ kia Thầy cũng để Đường Về Xứ Phật. Tất cả những cái lời mà trong cái bài kinh Nguyên Thủy, một cái đoạn mà thêm vào Thầy gạch bỏ ra liền!

Tại sao Thầy dám gạch? Thầy gạch ra là tại vì Thầy trở về quá khứ Thầy nghe cái bài kinh này, Đức Phật không có viết cái câu này, trong cái đoạn này không có mà tại sao có? Thầy gạch ra.

Cho nên cái bộ kinh Đường Về Xứ Phật của Thầy bây giờ nó lưu giữ lại, nó bốn mươi mấy tập. Nghĩa là toàn bộ kinh sách Đại Thừa Thầy đọc hết mà. Cái kinh sách Đại Thừa nó đúng là cái chỗ nào? Nó đi từ cái gốc của Nguyên Thủy, thí dụ như Bát Chánh Đạo nè, Tứ Chánh Cần nè, Tứ Như Ý Túc nè, nó lấy từ đó rồi nó triển khai ra, mà nó triển khai trật, còn cái gốc thì nó đúng.

Cho nên cái đúng của nó là cái gốc, nhưng mà cái triển khai ra thì nó triển khai, nó tưởng ra, nó giải tầm bậy tầm bạ ra hết. Cái sai của nó là cái ngọn, còn cái gốc nó đúng. Cái gốc nó lấy Phật giáo đó, cho nên nó cũng Bát Chánh Đạo, cũng này kia đủ thứ đó, nhưng sự thật ra nó giải nghĩa ra thì trật hết rồi. Không đúng.

(52:18) Cho nên đó là những cái có thể gạch ra hết. Tưởng tượng như Đức Phật mà phóng hào quang rồi mới thuyết pháp, điều đó là điều tưởng của họ ra thôi, Thầy gạch bỏ hết tất cả những cái này. Tưởng ra như cái Chân Không Diệu Hữu, tưởng ra cái pháp Không, như đẻ ra kinh Bát Nhã đó, đó là cũng là của người sau, người ta tưởng ra, Thầy cũng gạch ra hết, bỏ hết.

Cho nên cái bộ sách của Thầy coi như là bây giờ, chờ cho mười vị A La Hán chúng ta sẽ đồng về nghe những bài kinh rồi chúng ta sẽ chỉnh đốn lại cái bộ sách này. Nó trở thành cái bộ kinh của Phật đó. Nhưng mà cái điều này là cái điều sau khi có các bậc A La Hán tu chứng, mười người, chúng ta làm công việc này, mà kết tập lại kinh sách Phật. Còn bây giờ có một mình Thầy, Thầy chưa nói đâu.

Đó thì hôm nay nay thì các con thấy những cái lý luận đó là những cái lý luận của nhà học giả, dám phỉ báng một bậc A La Hán như ngài Ca Diếp và ngài Phú Lâu Na.

Ngài Phú Lâu Na, các con nghe, Ngài Phú Lâu Na khi mà xin Đức Phật để đi độ chúng sanh ở một phương nào đó, thì Đức Phật hỏi ông: Bây giờ người ta đến đó người ta chửi ông, như thế nào? Thì ông nói người ta còn thương ông. Người ta quăng đá, ném đá ông thì ông nói như thế nào? Ông nói còn thương ông, chưa có lấy gậy đập ông. Người ta lấy gậy, người ta đập ông, ông nói còn thương ông. Người ta lấy gươm đao đâm ông, ông nói cũng còn thương ông. Người ta giết ông, ông nói cũng còn thương ông. Thì Đức Phật nói được rồi, ông cứ đi!

Một người như vậy là ly dục, ly ác pháp hoàn toàn rồi mấy con. Mà ly dục, ly ác pháp là do đâu mà ly được? Do giới luật. Thế mà ông Phú Lâu Na lại, mình đọc lại một cái đoạn sử đó, mình thấy rõ ràng mà, ông Phú Lâu Na tu được như vậy mà bây giờ lại bỏ những giới nhỏ nhặt này! Là ai đặt ra?

Những cái giới nhỏ nhặt mà Thầy nói, những cái giới mà các con thấy, những giới nhỏ nhặt hồi nãy. Từ giới vệ sinh nè, từ giới giao thông nè, từ cái trèo cây thang là giới nhỏ nhặt chớ gì? Cho nên các thầy bỏ hết à? Chứ chưa nói đến những cái giới trọng, những cái giới Thánh nữa! Mà những cái giới nhỏ nhặt này thì các con thấy, ông Phú Lâu Na từ những hành động đó, từ những hành động vệ sinh đó mà ông có thể ổng mới thành Thánh đạo được chớ!

Đó cho nên vì vậy mà các con thấy, nhà học giả rất tai hại! Bây giờ mấy con đâu có hiểu được, tưởng là mấy ông này là thâm lắm chứ gì? Nhưng Thầy nói rằng quý vị mà muốn biết một cái vị nào nói đúng, nói sai là quý vị hãy nhìn cái sống của họ có giới luật không?

Nếu mà họ sống đúng giới luật mà họ nói thì họ phải nói đúng, mà họ sống không đúng giới luật là họ là những nhà học giả, chạy theo dục lạc mà họ lý luận để mà họ sống ở trên mồ hôi, nước mắt của quý vị đó! Quý vị phải hiểu được cái điều đó.

13- ĂN NGÀY MỘT BỮA KHÔNG SANH DỤC, ÍT HÔN TRẦM, DỄ TU HÀNH

(54:38) Phật tử Thạch: Mô Phật! Xin phép Thầy cho con hỏi một câu này cũng rất là quan trọng.

Thật tình thì chúng con rất mến mộ quý thầy Chân Quang, và chính chúng con là những người kêu gọi các bạn bè để mà đóng góp để mà in cái cuốn sách Luận Về Luân Hồi Nhân Quả của thầy Chân Quang. Thậm chí những cái cuộn băng của thầy Chân Quang, chúng con rất quý.

Nhưng mà vì khi nghe được cái cuộn băng mà thầy Chân Quang nói về Thầy Thông Lạc, thì con thấy có những điểm mà trước giờ chúng con nghe qua những cái sách, băng của Thầy giảng, rồi những sách của Thầy viết thì chúng con thấy nó khác.

Mà có cái điểm như thế này, thí dụ như khi thầy Chân Quang nói rằng, thầy không có đồng ý với Sư Ông, bởi vì Thầy Thông Lạc đang nói chuyện với các đệ tử và gọi Thầy là Sư Ông. Nói Sư Ông Thông Lạc có cái điểm này là thầy không đồng ý là: Nếu mà mình ăn uống không đủ, không có đủ chất bổ thì không có thể nhiếp tâm được.

Và thầy nói rằng thậm chí bây giờ ăn no đi, ăn thật no nữa mà chỉ cần đi kinh hành một chút xíu thôi, là bắt chân lên một cái là nhiếp tâm được liền. Còn ăn uống thiếu là nó hại tới não, là nó làm cho mình bệnh hoạn này kia. Và đó là lý do mà Sư Ông ở trên Tu viện Chơn Như mà bị bệnh nặng lắm này kia.

Dạ. Xin Thầy từ bi chỉ dạy cho!

(55:54) Trưởng Lão: Bây giờ các cư sĩ về đây thấy Thầy bệnh nặng không? Không có bệnh nặng! Phải không? Thầy đã làm việc suốt đêm từ tới mười một, mười hai giờ Thầy mới đi nghỉ một chút xíu, rồi khuya Thầy dậy. Coi như là toàn bộ những kinh sách mà Thầy trong cái thời gian ngắn đây, mà rất nhiều kinh sách Thầy đã soạn thảo. Với một cái khả năng mà làm việc như vậy thì đủ biết rằng Thầy làm việc ghê gớm lắm.

Và tiếp tục còn soạn cái bộ Đạo Đức Làm Người, sáu tập của nó chớ không phải ít đâu. Từ một cái hành động chi tiết nhỏ của mẹ con, cha con đối xử với nhau trong gia đình đều là Thầy ghi chép hết, thì mấy con biết.

Mà vừa là Thầy trả lời thơ, không phải mỗi ngày là cô Út phải đem thơ bỏ, Thầy vừa trả lời thơ mà vừa làm việc. Mà ngồi trên máy vi tính làm việc, chớ không phải là đơn giản như quý vị ngồi viết không đâu, hay hoặc là nói để cho người ta ghi chép đâu!

Thầy ngồi trên vi tính, chỉnh đốn lại những cái trang, có mỹ thuật đàng hoàng, có in như thành cuốn sách chớ không phải là in bừa in bãi đâu! Cho nên các quý vị đọc lại cuốn sách Thầy coi, nó giống như cuốn sách của một nhà chuyên môn làm, chớ chưa phải là một cái người mà chưa biết đâu.

Thì hôm nay thì từ cái chỗ mà không biết, mà Thầy biết Thầy sử dụng vi tính mà để in tập sách như vậy, đủ biết rằng Thầy sức khỏe như thế nào. Nếu mà Thầy không sức khỏe, mà tuổi bảy mươi mấy này thì chắc chắn làm việc như vậy chắc tiêu rồi mấy vị!

Đó thì như vậy là cái thứ nhất ăn ngày một bữa, chứng minh rằng không phải do cái chỗ ăn ngày một bữa mà thiếu sức khỏe. Phải không? Ăn thua do cái tâm mà mình bị đau, bị bệnh đó, là cái tâm giận hờn, phiền não, lo lắng, tham dục.

Ăn nhiều sanh dục nhiều, ăn nhiều hôn trầm. Phải không? Ăn nhiều sanh dục, sanh ra tầm bậy, tầm bạ, trai gái bậy bạ, hư hại Phật pháp. Còn ăn ngày một bữa đủ sống rồi, nó không sanh đâu, hôn trầm ít, dễ tu hành.

14- VÌ TÂM TỪ BI MÀ ĂN KHÔNG THẤY, KHÔNG NGHE, KHÔNG NGHI

(57:48) Thì bây giờ một số người mà theo Thầy tu đây, sự thật ra Thầy nói như thế này.

Ở ngoài kia, ở Phước Sơn là cái Tu viện của Nguyên Thủy Nam Tông, là các vị đó ăn thịt. Rồi các vị nghe đọc được kinh sách Thầy, các vị cũng vào đây tu hành theo Thầy. Vô đây ăn ngày một bữa, không ăn uống bậy bạ phải không, mà không ăn thịt, ăn rau cải, ở đây cô Út nấu gì cho ăn nấy.

Thì những cái vị mà ăn thịt, vô đây đau liên miên, bất tận! Phải không? Rồi bây giờ về ngoài đó sống thì ăn thịt lại thì mạnh khỏe!

Bởi vậy Thầy nói, bây giờ mà muốn bỏ nó đi thì tức là chúng ta phải tập từ từ, chớ không thể nhào vô đây mà sống với chúng ở đây, muốn làm Phật sớm được đâu! Cái thân của mình thịt cá không à, mà bây giờ muốn làm Phật thì không có được, phải nó rau cỏ thì nó mới có thể được!

Cho nên vì vậy Thầy khuyên là phải thọ Bát Quan Trai, tập trở lại đi, người nào mà quyết tâm tu để tìm cầu giải thoát. Chớ đừng có nghe mấy sư rằng mình ăn thịt mà quán rau nó thành rau, và đồng thời Đức Phật ngày xưa cũng ăn thịt!

Sự thật là Đức Phật đã cấm các người cư sĩ đệ tử của mình không được cúng dường Phật và chư tăng thực phẩm động vật. Cấm mà! Nghĩa là có năm điều phi công đức khi mình bắt một con vật mình làm cho, cúng dường cho chư tăng, là mình có năm điều phi công đức, ở trong bài kinh Jivaka rất rõ mà.

(59:07) Rồi một vị tu sĩ khi mà thọ thực phải nhìn, phải quan sát coi như là khắp mười phương mà. Nghĩa là Đức Phật nói mười phương chớ không phải đâu, nhìn toàn diện ở trên cái dĩa đồ ăn coi có thực phẩm của mình như thế nào, mà ăn không thấy, không nghe, không nghi. Phải không?

Thấy có miếng chút xíu thịt ở trong đó nhất định, thấy một cái vảy cá trong đó là không ăn rồi. Cái tâm từ bi mà, phải nhìn khắp mười phương mà khởi tâm từ bi nữa chớ đâu phải là nhìn suông không. Cho nên khi mà thấy có một chút đau khổ này thì nhất định là không ăn rồi. Ăn không thấy.

Mà không nghe, nghe người ta nói ở trong này, ông không thấy chớ, ở trong này, họ là mỡ ở trong này, họ chiên cái này là mỡ nè, ba cái đậu hũ này chớ chiên mỡ không, nhất định là nghe nói mỡ là nhất định không ăn. Nghe là không ăn.

Rồi bắt đầu bây giờ không ai nói, mà không thấy, mà nghe cái mùi tanh cá, nghe cái mùi hôi thịt thì nhất định, nghe cái mùi hôi, nghe tanh là nghi rồi, nhất định là không ăn. Đối với đạo Phật là như vậy, tâm từ bi người ta ở chỗ đó chớ gì? Phải không?

Bây giờ đó, thí dụ như bây giờ các nhà sư bên Nam Tông họ lại giải thích cái chỗ này nè: Ăn không thấy, nghĩa là không thấy người ta giết con vật, người ta giết ở đâu á, còn ở đây tui đâu có thấy đâu, người ta đem đến tui ăn. Họ lý luận như vậy để họ ăn mà, chớ họ đâu có nghĩ đến tâm từ bi của họ đâu.

Mà Đức Phật đòi hỏi mình phải ăn phải quan sát mười phương, nghĩa là toàn diện hết mà khởi tâm từ bi. Chứ đâu phải!

(01:00:22) Rồi khởi tâm từ bi, bây giờ toàn bộ nó không có cái thịt cá trong này rồi, thì phải khởi tâm từ bi thương xót những người mà lao động cực khổ để mà mình có miếng ăn hôm nay.

Cho nên lời ông Phật ông dạy mình từ bi thương xót, bởi vậy khi mà ăn như vậy không được phí. Uống cái ly nước như thế này nè, uống ly nước thế này, ở trong này nó có loại vi trùng, loại vật nhỏ ở trong này, mình đâu có thấy, mắt thường đâu có thấy đâu, nhưng mà mình uống là mình uồng gì mình phải uống cho hết, còn mình tạt, mình ném tức là mình phạm vào cái lỗi không hiếu sinh, không thương xót. Mình đổ ra đó nó chết mà nó không có ích lợi. Còn mình uống chớ ích lợi cho mình sống mà.

Cho nên cái sự sống, chứ bây giờ ăn rau cải, thì cái cây rau cải nó phải chết chớ gì! Nhưng mà mình ném bỏ rau cải, mình ăn không hết, mình ném bỏ, đó là mình sai, mình ăn hết, hoàn toàn phải ăn hết. Còn cái nào không ăn thì mình trả lại chứ đừng có ném bỏ.

Cho nên đức Phật ngày xưa nói bảo mình bố thí đó. Khi mình ăn không hết cái mình bố thí cho chúng sanh khác, mình để cho chúng sinh khác ăn, chứ đừng có phí bỏ. Còn đem mình đổ, mình hất bỏ đi tức là mình phí sự sống, mình không có hiếu sanh, mình không hiếu sự sống. Một cây cỏ nó có sự sống chớ? Nhưng nó có sự đau khổ chớ nó có sự sống.

Cho nên tất cả những cái này đều là những cái đạo đức của con người, chúng ta phải học, mà không học thì chúng ta không thấy được. Cho nên vì vậy mà trên cái bước đường tu tập thì các con càng hỏi thì các con càng hiểu.

Mà càng hỏi thì các con nhớ rằng những cái lời Thầy nói ở đây thì không được cho quý thầy nghe. Bởi vì tại sao? Cho quý thầy nghe là làm động quý thầy tội nghiệp. Để chừng nào cái đạo đức mà nó tràn đầy khắp mọi người, người ta biết được đạo đức người ta sống, tự nhiên các thầy cũng chịu ảnh hưởng đạo đức.

Còn bây giờ nói như vậy, các thầy phải tìm cách chống lại. Tìm cách chống lại thì con đường mà đi tới để mà chúng ta xây dựng lại Phật giáo nó có nhiều cái khó khăn. Chúng ta phải thấy được mà.

Bởi vì người ta đang sống ở trong cái chùa tốt, buộc lòng người ta phải lý luận. Người ta lý luận thì phải có một cái số người phải nghe, thì họ dẫn dắt một số người đó theo họ rồi thì chúng ta rất nguy hiểm. Bởi vì tôn giáo mà, các con biết rằng, chiến tranh tôn giáo là người ta thúc đẩy tinh thần người ta là người ta dám chết lắm. Nó nguy hiểm lắm chớ đâu phải dễ đâu.

15- CHƯA CHỨNG MÀ NÓI QUẢ A LA HÁN LÀ TƯỞNG RA MÀ NÓI

(01:02:23) Cho nên tất cả những cái điều này là mấy con có duyên mấy con nghe chớ thật sự ra Thầy không nghe.

Nhất là có những cái điều mà thầy Chân Quang nói như vậy mà Thầy nói ở đây để giải thích cho mấy con nghe, thì không nên để cho thầy Chân Quang nghe. Thầy biết rằng mặc dù là thầy Chân Quang có thể phổ biến những cái băng này cho nhiều người nghe rằng mình lý luận như vậy là đúng, nhưng mà sự lý luận đó không đúng đâu.

Bởi vì nói bậc A La Hán như vậy là sai rồi, không đúng. Tức là mình chưa chứng quả A La Hán, mình dám nói quả A La Hán là mình sai. Khi nào mình muốn xác định được quả A La Hán là mình phải là người chứng quả A La Hán. Đó bây giờ thí dụ như Thầy chứng quả A La Hán nè, Thầy xác định quả A La Hán là đúng. Mà cái người đó chưa biết quả A La Hán như thế nào thì đâu có xác định được.

Cũng như con chưa có phải là một người làm nghề kiến trúc sư mà con phê bình vị kiến trúc sư này là con sai. Cũng như bây giờ con chưa phải là một ông bác sĩ mà con phê bình ông bác sĩ như thế này như thế khác là con sai. Khi nào con làm bác sĩ rồi, con mới nói ông bác sĩ này như vậy là tay nghề yếu thì đúng. Còn bây giờ ông bác sĩ này còn phải học những cái lớp gì, nghiên cứu gì nữa là con phải cao hơn ổng.

Còn cái này, con chưa có chứng quả A La Hán mà dám nói quả A La Hán thì tức là mình chỉ tưởng ra mình nói, đó là cái sai, không đúng.

16- THỰC HIỆN GIẤC MỘNG QUA VIỆC NGỒI THIỀN

(1:03:47) Phật tử Thạch: Bạch Thầy! Có một câu hỏi cũng rất là quan trọng.

Thì thầy Chân Quang nói rằng con đường của đạo Phật trong tương lai đó, mà theo ý của thầy là phải như thế này, là phải lạy Phật và tôn kính Phật tuyệt đối mới có chứng đạo được. Và thứ nhì là phải có lòng vị tha vô hạn để mà cứu độ đời. Còn nếu mà tu mà ăn ít, ngủ ít rồi như vậy tức là không có chứng đạt được, mà rồi nó có thể còn tác hại nhiều hơn nữa.

Cho nên thầy cuối cùng đã dẫn chứng rằng con đường của thầy đi là con đường được Phật chấp nhận. Và thầy dẫn chứng là thầy có một người đệ tử, họ ngồi thiền, vị sư đó ngồi thiền cảm thấy như mới mười lăm phút mà thật ra ngồi hai tiếng đồng hồ. Thì vị sư được nhập vào cái hội mà thấy được Đức Phật đang thuyết pháp, và Đức Phật thuyết rất hay. Và ông mới thấy rằng: “À Đức Phật thuyết giống y như thầy Chân Quang thuyết!”

Và đó là kết luận của cái cuộn băng mà con nghe.

(01:04:39) Trưởng lão: À như vậy là thật sự ra Thầy nói như thế này. Ông thầy đó đang ở trong vị trí của thầy Chân Quang, thì ông thầy đó khen thầy Chân Quang như vậy.

Thật sự mà nếu ông có thấy, có nghe những cái buổi thuyết pháp đó, ông đều bị thinh tưởng. Bởi vì nó chưa chứng mình được cái đời sống ông phạm hạnh thì ông làm sao ông ly dục, ly ác pháp mà ông nhập được cái định để mà thấy được Đức Phật? Tức là ông phải thực hiện được Túc Mạng Minh chớ gì?

Mà ông không thực hiện được Túc Mạng Minh mà ông ngồi thiền như thế này khoảng hai tiếng đồng hồ mà ông thấy thì ông ở trong cảnh giới tưởng chiêm bao ông rồi chứ còn cái gì? Phải không? Thì rõ ràng là ông ở chiêm bao rồi.

Cho nên chiêm bao, vì vậy mà ông phải khen thầy Chân Quang chứ gì! Phải không? Cái đó là giấc mộng ông ta, ông mộng thì ông chỉ tin tưởng thầy Chân Quang, cho nên cái mộng ông nó phải thực hiện qua cái tưởng đó thôi. Chớ làm gì ông biết Đức Phật!

Tại vì thí dụ như bây giờ đưa một cái bài kinh ra. Bây giờ cái bài kinh Jivaka này, Đức Phật dạy vậy có đúng không? Thì ông phải nhập vào cái định đó, ông sẽ nghe được.

HẾT BĂNG

Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 4)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.