ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
Phật tử Cam Ranh 2 – Cái đúng của Đại thừa – Kinh nghiệm tu tập

(CHUYỂN NGỮ TỪ PHÁP ÂM)

Phật tử Cam Ranh 2 – Cái đúng của Đại thừa – Kinh nghiệm tu tập

A A A

PHẬT TỬ CAM RANH 2

CÁI ĐÚNG CỦA ĐẠI THỪA – KINH NGHIỆM TU TẬP

Trưởng lão Thích Thông Lạc

Người nghe: Phật tử

Thời gian:14/03/2009

Thời lượng: [01:09:20]

 

1- GIỚI LUẬT CÓ TRƯỚC PHẬT

Phật tử: Kính thưa Thầy, có người thắc mắc rằng tại sao Thầy chỉ chê cái sai của Đại thừa mà không khen những cái đúng của họ? Thầy chỉ chê họ không à. Kính xin Thầy chỉ dạy cho chúng con được rõ ạ.

(00:25) Trưởng lão: Được rồi con ngồi xuống đi, Thầy sẽ trả lời.

Cái thứ nhất, phải nói rằng từ khi đức Phật tịch, ông A Nan, như các con đọc lịch sử, các con biết ông A Nan là người đệ tử của Phật, ông tịch năm 120 tuổi. Khi ông A Nan còn sống, là Phật giáo đã sai mà ông chỉnh lại không được, người ta đã chê ông là: “Già lú lẫn rồi, ông A Nan nói sai”, cho nên ông thấy ông không còn duyên nữa. Ông là người lãnh đạo của giáo đoàn đức Phật để lại, mà ông chỉnh cũng không được. Con đọc lại những cái sự kiện của ông A Nan thì các con sẽ thấy rất rõ. Mặc dù là những cái chuyện sử này mình cũng chưa chắc là đúng, nhưng mà nó có thật.

Ngay từ ông Ca Diếp, khi mà nghe đức Phật tịch, ông dẫn cả phái đoàn của ông về kinh thành, để làm đám tang cho Phật, thì trong số đệ tử của ông cũng đã nói thế này thế khác rồi: “Cái ông già này ổng chết là đáng”, như thế này, thế kia…​ đó chúng ta thấy. Mà ngay trong thời đức Phật, thì cái giáo đoàn của đức Phật ở trong thời đó đã chia làm hai rồi chứ không phải đợi hai trăm năm sau, như trong lịch sử của Phật giáo.

Người ta nghĩ rằng, hai trăm năm sau đó khi đức Phật tịch thì mới chia làm hai bộ phái Đại Chúng Bộ và Thượng Tọa Bộ. Nhưng sự thật ra không phải, thời đức Phật còn tại thế, thì đã chia làm hai bộ phái: Một bộ phái do Phật lãnh đạo và một bộ phái do Đề Bà Đạt Đa lãnh đạo, có đúng không?

Cho nên đã chia từ đó rồi, và từng đó nhờ tài khéo léo của đức Phật hướng dẫn, cho nên bộ phái của Đề Bà Đạt Đa nó chìm xuống, nhưng vẫn có người tin Đề Bà Đạt Đa, chứ đâu phải người nào cũng không tin. Nó không phát triển được, nhưng nó vẫn không mất cái mầm đó đâu, nó không có mất cái mầm đó.

(02:12) Cũng như bây giờ Đại thừa nó phát triển, dù Thầy có hướng dẫn gì gì đi nữa thì cũng không có diệt nó được đâu, nó cũng nằm đó. Dù bây giờ cái con đường này có nhiều người tu chứng quả A La Hán, thì cái pháp Đại thừa nó vẫn còn, đã nó có là nó phải còn, nó còn chứ không phải là mất. Và cái điều kiện mà tính từ ông A Nan chết cho tới bây giờ có người nào chứng quả A La Hán hay không? Có những người nào tu theo đạo Phật, thật sự nếu có thì chúng ta đã có một chặng đường, một khoảng thời gian đó đã có chấn chỉnh rồi.

Bởi vì một người tu chứng quả A La Hán, họ không bao giờ bỏ chúng sanh. Dù họ tu rồi, họ thấy không duyên, họ tạo duyên. Bởi vì đạo Phật có nói rất rõ, các con thấy: “Hóa duyên độ chúng”. Không có duyên thì mình đi xin, để người ta sớt cho mình một bát cơm là gieo duyên với họ, tạo duyên cho họ, để cho mình độ họ. Chứ không phải nói là tôi thấy tôi không có duyên, thôi tôi bỏ, tôi nhập diệt tôi đi, chứ tôi không độ ai nữa hết. Không phải!

Đạo Phật còn một hơi thở một ngày, vẫn tạo duyên cho mình để giúp đỡ chúng sanh ra khỏi đau khổ của kiếp người. Đạo Phật gọi là Tứ Vô Lượng Tâm: Từ, Bi, Hỷ, Xả, thì không thể nào trong một phút tu chứng mà làm ngơ trước cái sự đau khổ của chúng sanh. Đạo Phật không làm ngơ!

Cho nên, xét chỗ đó chúng ta thấy từ khi đức Phật tịch cho đến giờ, chúng ta thấy có ai chuyển được pháp của Phật, xây dựng nền tảng đạo đức của Phật trong Tứ Diệu Đế, Bốn Chân Lý này không?

Chúng ta xét, các Tổ triển khai như thế này, triển khai như thế khác, kinh sách đều còn để lại dấu vết của những người truyền thừa đạo Phật. Những kinh sách đó còn để lại như rừng, chúng ta tìm một cuốn sách để chuyển lại cái chân lý của đạo Phật, để biến nó thành một cái nền đạo đức không làm khổ mình, khổ người như trong kinh sách Nguyên Thủy đã từng nhắc cái tên này. Thế rồi, bây giờ chúng ta thấy, có một người nào làm cái điều này không? Bởi vì, ngoài cái đạo đức không làm khổ mình khổ người, ngoài cái giới luật của Phật, cái giới hành, chúng ta tìm cái bộ Giới Đức, Giới Hành, Giới Hạnh, chúng ta không thấy những bộ giới này. Vậy thì bậc A La Hán ra đời để hướng dẫn đức hạnh, phạm hạnh của người tu sĩ Phật Giáo ở chỗ nào?

(04:28) Có bộ sách Giới Đức không? Có bộ sách Giới Hành không? Có bộ sách Giới Hạnh không? Không có! Chỉ có bộ Giới Cấm, phải không?

Chúng ta tìm cái bộ Giới, tức là Đạo Phật có 3 cấp: Giới, Định, Tuệ, có phải không? Mà bây giờ về cái bộ Giới thì dường như là chúng ta thấy chỉ có bộ Giới Cấm, mà không thấy bộ Giới Đức. Đâu có Giới Đức, kiếm Giới Đức không ra. Như vậy là có A La Hán, mà tại sao không xây dựng được giới đức? Mà giới đức là phạm hạnh, là cái hạnh sống của một tu sĩ, không thể nào thiếu được, mà ngày xưa đức Phật nói đó là phạm hạnh. Phạm hạnh tức là hạnh của Phạm Thiên.

Cho nên có một người viết cái câu mà nói: “Trong 13 năm sau, đức Phật mới chế Giới”, tức là theo giới Bổn mà nói, thì giới luật chưa có, mà tại sao nói là phạm hay là không phạm?

Sự thật ra giới luật đã có trước Phật chứ không phải sau. Tại sao biết giới luật có trước Phật? Bởi vì, khi mà chúng ta vào theo đạo Phật, thì đức Phật bắt buộc, đức Phật nói mình phải tự nguyện sống đời sống phạm hạnh, phạm hạnh tức là Phạm Thiên, mà Phạm Thiên tức là đức hạnh của Giới. Như vậy là Giới có trước Phật chứ đâu phải Phật chế, có phải không?

Cho nên, chúng ta thấy rất rõ ràng, năm điều kiện của Bà La Môn thì đức Phật chấp nhận có giới luật và trí tuệ mà thôi, có phải không? Bỏ ba cái điều kiện kia, mà chỉ lấy có hai điều kiện Giới Luật và Đức Hạnh trong bài kinh Sonadanda, phải không? Cho nên đức Phật nói bây giờ một người giữ gìn giới, thì phải có trí tuệ, có trí tuệ thì phải giữ gìn giới. Cho nên đức Phật nói: “Trí tuệ ở đâu là giới luật ở đó, giới luật làm thanh tịnh trí tuệ, mà trí tuệ làm thanh tịnh giới luật”.

Còn sanh ra bảy đời của Bà La Môn, đức Phật nói dù bảy đời mà phạm giới, cái người đó có xứng đáng là Bà La Môn? Ông Bà La Môn cũng đành chịu phải bác nó thôi. Bây giờ một người thuộc chú thuật, kinh sách, thông suốt tam tạng kinh điển đi, kinh sách Vệ Đà đó, tụng niệm rất hay, chú thuật rất giỏi, nhưng người này vẫn phạm giới, thì người này có xứng đáng là Bà La Môn không? Cho nên bỏ cái giỏi về chú thuật, kinh sách này hết, tụng niệm này bỏ luôn hết, phải không?

Một người Bà La Môn phải đẹp trai, xấu trai thì không được, phải đẹp 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp mà phạm giới, thì người này có xứng đáng là Bà La Môn không? Cái ông Bà La Môn Sonadanda, ông nói: “Không xứng đáng, chỉ có giới luật và trí tuệ mà thôi”, có đúng không? Cho nên, lấy cái đúng của Bà La Môn, mà dẹp cái sai của Bà La Môn, chứ ông Phật không có cái gì mới.

2- CÁI ĐÚNG CỦA ĐẠI THỪA LÀ CÁI ĐÚNG CỦA PHẬT

(07:02) Trưởng lão: Còn bây giờ, hồi nãy con hỏi Thầy tại sao Đại thừa nó có cái đúng mà không khen, phải không? Không khen nó, mà cứ chê nó không. Cho nên có những quan điểm là không đồng ý với Thầy. Thật sự những cái đúng là những cái của Phật! Cho nên những cái mà trong kinh sách Đại thừa đúng mà Thầy không nói, là những cái của Phật! Thì bây giờ nói của Phật cũng như của Bà La Môn mà thôi. Cũng như ngày xưa Bà La Môn có những cái sai thì đức Phật bác, lấy những cái đúng mà thôi, chứ đức Phật đâu có nói: “Đây là cái của Bà La Môn”, phải không? Cho nên Thầy làm có giống ông Phật không? Đó, như bây giờ lấy cái này, đức Phật nói trí tuệ và giới luật mà thôi, phải không? Thì trong Bà La Môn nó có giới luật và trí tuệ, thì cái này bây giờ là của Phật, phải không? Thì bây giờ Thầy nói cái đúng của Phật, thì trong cái đúng của Đại thừa nó vẫn có cái của Phật. Mà bây giờ Thầy khen nữa là khen làm sao? Tại cái ông Đại thừa ông ăn cắp của Phật, có đúng không? Chớ phải cái này của ông thiệt, riêng của ông đó, thì khen cũng phải đi, nhưng mà cái này là đâu phải!

Cho nên nói Bát Chánh Đạo, ông cũng ăn cắp của Phật, chứ ông Đại thừa ông có Bát Chánh Đạo sao? Ổng nói Tứ Diệu Đế, ông có Tứ Diệu Đế, ông nói: Khổ, Tập, Diệt, Đạo, nhiều khi Kinh Bát Nhã còn nói: Vô Khổ, Tập, Diệt, Đạo nữa, nó còn bác cái chân lý của Phật nữa, phải không?

Cho nên, vì vậy thấy Thầy nói bác thì mấy con thấy đúng, cho nên nói Thầy đúng, Thầy bác đúng. Còn sao Đại thừa có cái đúng mà sao không khen? Khen sao được, cái đó là của Phật mà làm sao khen, có phải không?

Cho nên bây giờ mấy con hiểu đó, là thật sự ra Thầy biết Đại thừa có cái đúng, nhưng mà cái đúng của nó là cái nó mượn của Phật, rồi nó từ cái gốc của Phật – đó là cái đúng, nó mới triển khai cái ngọn của nó nên mới thành sai.

(08:41) Cũng như bây giờ Phật dạy mình tu thiền xả tâm, để nhập Tứ Thiền chứ gì, để ly dục, ly ác pháp, thì Ảnh cũng từ cái chỗ mà xả tâm, Ảnh cũng nói ngăn ác, diệt ác; Ảnh cũng dạy Tứ Chánh Cần, nhưng mà Ảnh không thèm giữ giới luật, cho nên ảnh không ly, vì vậy mà Ảnh ức chế tâm. Ảnh ức chế tâm cho hết vọng tưởng, Ảnh chẳng niệm thiện niệm ác, Ảnh giữ: “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”. Cho nên Ảnh đi lạc vào cái đường tưởng.

Bây giờ Thầy nói những cái sai, nhưng mà trở lại cái đúng, ngăn ác, diệt ác, thì Phật đã có đây rồi hết rồi. Bây giờ khen ổng cũng như khen Phật, thì như vậy rõ ràng là Thầy dựng lại những cái mà Đại thừa đã ném bỏ, còn những cái mà Đại thừa nó giữ, mà nó làm như lu mờ, nó không có muốn tôn lên. Đúng bây giờ chúng ta đọc thấy đúng, nhưng mà cái đúng này là cái ông mượn của Phật mà ông triển khai, cho nên nói là Phật giáo Phát triển. Nó dựa vào những cái cốt tủy của Phật giáo để triển khai ra cái ngọn, cái nhánh của nó. Mà cái ngọn, cái nhánh của nó lại sai, cho nên Thầy nói cái ngọn nhánh sai, mà Thầy không có nói cái gốc sai.

Cho nên nó đúng thì thôi, đúng thôi. Vậy thì, các Phật tử cũng nên hiểu rằng, Thầy dựng lại những cái mà Đại thừa nó dùng cái nhánh lá, cái ngọn nó đậy lên, làm cho cái gốc đó nó mất đi. Còn bây giờ Thầy mới vạch cái ngọn lá của nó ra, để cho nó lòi cái gốc lên.

Bây giờ bảo Thầy khen Đại thừa có cái đúng là sao? Thầy vạch ra như vậy, để cho mình thấy cái đó là của Phật, có đúng không? Bởi vì nó là Phật giáo Đại thừa, cho nên nó có cái gốc của Phật giáo, còn cái ngọn, cái lá mà nó phát triển, nó kiến giải, nó làm cho cái ngọn, cái lá đó rườm rà, nó dữ tợn. Nhưng mà nó đậy lại cái gốc của nó, làm chúng ta mất cái gốc tu rồi, thậm chí như cái nền đạo đức Nhân Bản – Nhân Quả đó, không làm khổ mình khổ người, nó cũng đậy mất đi.

Cho nên chúng ta thấy, sao không có cái đạo đức của Phật, kỳ vậy? Đạo Phật gì mà dạy cúng bái, cầu siêu, cầu an không à? Mà cầu đi cảnh giới này, cảnh giới kia, còn cái đạo đức để mình sống mình đối xử nhau thì không thấy, nhưng mà sự thật ra, thì nó có. Nhưng mà dường như là chúng ta lại cứ dùng cái ngọn lá đó đến chùa lạy Phật cầu cho gia đình mạnh giỏi, bình yên, cầu an cầu siêu, hoặc là ngồi thiền thì cầu vãng sanh, hoặc là ngồi thiền để kiến tánh thành Phật.

Thì như vậy, rõ ràng là chúng ta chỉ dùng cái ngọn không à, mà chính ngay chỗ ly dục, ly ác pháp này, hằng ngày chúng ta sống với từng cái hành động thiện đó, thì chúng ta quên mất đi. Nhưng mà bây giờ lật ra, thì mình thấy Đại thừa có những cái này chớ, cũng có nói mình: Nghĩa là mắt nhìn thấy sắc, thì không nên để sắc dính, thì đó là thiện chứ gì, phải không? Dính sắc thì nó sinh ra dục, thì thiện chứ gì? Thì không lẽ đem cái này: “Anh nói cái này đúng”, thì Đại thừa nó cũng có những cái đúng. Như vậy, rõ ràng là ở Phật giáo đã dạy rồi, cho nên Thầy chỉ cần dựng lại.

(11:16) Cho nên lúc bây giờ đó, trong thời đức Phật có nhiều người khen đức Phật: “Những gì mà người ta đã ném bỏ, đức Phật đã dựng lại”, có phải không? Mấy con đọc cái bài kinh của Phật, người ta khen Phật là dựng lại những cái gì đã bị ngoại đạo ném bỏ. Còn bây giờ, Thầy dựng những gì mà các Tổ đã ném bỏ. Bởi vì họ kiến giải rồi họ phủ lên cái gốc của nó, chứ đâu phải là Đại thừa không có cái đúng. Nhưng mà cái đúng đó là cái gốc của Phật giáo chứ cái gì! Cũng như cái đúng của Phật, mà hiện giờ cái đúng của Phật là cái của Bà La Môn đúng chứ gì. Chứ đâu phải, đức Phật theo Bà La Môn tu, chứ đức Phật có cái đạo Phật mới ở đâu bao giờ.

Hồi đức Phật đi tu đâu có đạo Phật, nhưng mà dựng lại những cái đúng của Bà La Môn, mà dẹp bỏ những cái sai của Bà La Môn. Mục đích của Thầy bây giờ là dẹp bỏ những cái sai của Đại thừa, và dựng lại đúng cái đúng của Đại thừa, là đúng của Phật giáo chứ có gì đâu!

Cho nên ở đây không có nghĩa là khen của Phật giáo, cái đúng của Đại thừa, tức là có Tiểu Thừa và có Đại thừa hẳn hòi, rõ ràng. Như vậy là có hai pháp, còn ở đây không có, Thầy là tu sĩ Đại thừa, Thầy mặc áo này, mà Thầy làm cho tốt lại Đại thừa. Tức là, cái sai của Đại thừa dẹp xuống, mà dựng lên cái tốt, mà cái tốt đó là của Phật giáo. Nói Nguyên Thủy chứ sự thật, nói Nguyên Thủy, tức là nói cái gốc của Phật giáo, mà trong Đại thừa có cái gốc, có đúng không?

Cho nên cái đúng của Đại thừa, là cái đúng là cái gốc của Phật giáo mà thôi, chứ không có gì hết, không có gì mà lạ hết.

Cho nên Thầy không khen là phải, khen cái gì, lật nó ra rồi, thì thấy rồi của Phật giáo chứ cái gì mà khen. Thì ông là Phật giáo, mà bây giờ cái đúng hồi nào tới giờ ông phủ, ông đậy kín lại, tôi bây giờ tôi lật ra cho thấy thì thôi chứ còn cái gì khen nữa. Bây giờ cái đúng của ông, thì ông cứ lo ông tu đi, phải không? Đúng rồi thấy chưa?

3- SAU KHI NGÀI A NAN NHẬP DIỆT KHÔNG CÓ NGƯỜI TU CHỨNG QUẢ A LA HÁN

(12:57) Trưởng lão: Còn nói về chứng quả A La Hán, thật sự ra từ xưa đến giờ, từ ngày đức Phật tịch, ông A Nan tịch, rồi tới bây giờ, chúng ta không tìm thấy một vị chứng quả A La Hán. Nghĩa là chúng ta có thể chứng thiền, chứng đạo bằng cách ngoại đạo, có! Có thần thông, có! Có đủ sức thần thông, có! Nhưng còn nói về chứng thiền, mà chứng để ly dục, ly ác pháp, mà đúng là ly dục, ly ác pháp của đạo Phật thì không có. Bởi vì, con đường của đạo Phật là phải ly dục, ly ác pháp, mục đích là bất động tâm. Mà cái người chứng chỗ vô lậu Bất Động Tâm, thì không có. Cho nên chúng ta thấy, không có được triển khai chánh pháp của Phật. Từ đó tới giờ, chúng ta đi tìm kinh sách bây giờ kêu là cả kho, cả rừng đó, cả rừng kinh sách của Phật giáo bây giờ tìm lại coi có cuốn kinh nào mà nó đã dựng lại những cái gì của Phật giáo chưa? Chưa có!

Cho nên, chúng ta xác định rằng, chưa có người tu chứng, chứng A La Hán. Mình phải thấy quá trình thời gian chứ, rồi mình nghiệm lại coi những cái cuốn kinh nào, mà nói rằng ông đó chứng quả A La Hán, rồi ông thấy ông không có duyên, thôi ông nhập diệt, ông vô rừng núi ông ở, ông tịch. Điều đó vô lý!

Một người tu chứng quả A La Hán vô lậu, họ rất thương những người còn lậu hoặc, họ không bao giờ bỏ đâu. Thậm chí như Thầy có biết, Thầy thấy rõ ràng mình không đủ duyên đâu, mà không có Hòa thượng Thanh Từ, chắc chắn mấy con chưa biết Thầy đâu. Một tu sĩ từ một Tăng sinh, một tu sĩ đi học chứ Thầy có đi thuyết giảng, làm giảng sư đâu mà phật tử biết Thầy. Mà bây giờ đùng một cái Thầy tu như vậy, Thầy vỗ ngực như ông Phật, nói: “Ta chứng chánh quả A La Hán!”. Trời đất ơi, ai tin! “Ông nói dóc đó!”. Có phải không?

Cho nên, khi mà được Hòa thượng Thanh Từ ấn chứng, là Thầy phải chứng được Thiền Tông. Mặc dù, Hòa thượng đã triển khai Thiền Tông, thì ít ra Hòa thượng cũng phải thấy Thầy đã hiểu biết Thiền Tông như thế nào. Giống như Hòa thượng hay không, Hòa thượng mới ấn chứng, chứ bộ mấy con lại đó mấy con nói bậy bạ Hòa thượng chứng cho à, đâu phải chuyện dễ!

Còn cái phần tu giải thoát làm chủ, thì Hòa thượng làm sao biết được, mà đem cái này ra, thì Hòa thượng nói: “Tao không biết, thì mày tu bậy”, phải không? Có đúng không? Mình là học trò, thì Hòa thượng vẫn nói thẳng được chớ sao: “Mày cái này tu trật, tao dạy mày phải kiến Tánh thành Phật, mà mày giờ không có kiến Tánh, mà mày nói cái chuyện mày nhập định gì đây, mày ngoại đạo rồi”, có đúng không?

Hòa thượng nói rõ ràng mà, nói đúng mà, các con hiểu điều đó không? Nhưng mà Thầy đến đó, Hòa thượng ấn chứng Thầy hẳn hòi, đàng hoàng, là Thầy rất là thông suốt Thiền Tông. Coi như Thầy phải trải qua một cái giai đoạn tu Thiền Tông chứ gì, để làm gì? Để Hòa thượng ấn chứng mình, nói Thầy đã chứng được Thiền Tông như vậy, làm cho mọi người tin nơi mình. Nhưng mà Thầy lại hướng dẫn họ đi vào con đường Giới, Định, Tuệ. Mục đích chính là chúng ta nhắm vào chỗ ly dục, ly ác pháp, để làm chủ được bốn sự đau khổ sanh, già, bệnh, chết, chứ không phải ngồi thiền nhập định kiểu này, không phải kiến tánh kiểu này mà gọi là làm chủ được, các con hiểu điều đó chưa?

(15:36) Cho nên vì vậy mà Thầy phải chờ đợi, chịu đựng núp sau lưng Hòa thượng, để giúp đỡ huynh đệ mình, nhưng cuối cùng duyên nó không đủ. Bởi vì mình không có duyên, mình nhờ duyên của người khác, người ta đã có duyên người ta gieo, còn mình không duyên, thì phải tạo duyên mới. Cho nên lần lượt các con đủ duyên hôm nay, là Thầy đã tạo duyên mới các con thấy. Mà tạo duyên mới là vất vả, bữa đi xin, Thầy đặt ra vấn đề bữa đi xin người ta cho thì mình có ăn, mà bữa người ta không cho thì kể như là mình đói, phải không? Chứ còn nhập diệt rồi thì có đói có khát gì nữa đâu, không phải sung sướng sao?

Nhưng mà thương chúng sanh, phải chịu khổ đau với chúng sanh, các con không hiểu, các con tưởng rằng, đâu phải một người mà tu thành rồi họ còn ham danh sao? Họ thấy mang cái thân này là mang cái khổ, mang cái ổ bệnh. Họ đi tới đâu là họ biết cái ngục tù ở đó, đang giam họ trong ngục tù đó, chứ họ đâu có ham sống đâu!

Các con biết, khi người ta làm chủ rồi, người ta muốn đi cho khỏi cái thế gian này liền, nhưng mà ta không nỡ đành lòng. Bởi vì, còn biết bao nhiêu người đang đau khổ trong cái lậu hoặc của mỗi người, cho nên Thầy không bỏ được, chứ còn Thầy bỏ được là kể như Thầy khỏe nhất rồi…​

Bây giờ Thầy có duyên, cho nên vì vậy mà các con đến đây, Thầy không bỏ các con, Thầy cố gắng Thầy kéo dài, để mà Thầy chỉnh lại. Bởi vì, Thầy nghĩ rằng có một bậc A La Hán mà ra đời họ đã làm như Thầy, chứ không có người nào mà không làm.

Phật giáo đã bị che phủ hết rồi, mà không làm thì ai biết đường đây? Tất cả những người hướng đến Phật pháp, họ sẽ hướng dẫn sai sao? Cho nên cái quá trình hai ngàn mấy trăm năm cho tới bây giờ, chúng ta mới thấy được những cái bộ sách mà Thầy nói làm cho họ giật mình hết. “Cái ông này, ông ta tu cỡ nào, mà ông ta nói Tổ, nói này kia dữ tợn quá vậy, ông không sợ đọa địa ngục sao?” Trời đất ơi, nếu mà Thầy chưa tu xong đó, đọa địa ngục, Thầy có biết nó ở chỗ nào mà Thầy dám nói kiểu đó. Chắc chắn là cái đầu của Thầy nó kéo xuống dưới, nó dìm xuống dưới, mà nó giật đầu Thầy nó hành hạ, chứ dễ gì nó tha ha?

Nhưng mà Thầy biết rằng mình làm chủ được, không có bao giờ có quỷ sứ, ngưu đầu nào mà lôi đầu Thầy được nữa. Cho nên ai sai là nói sai, mà ai đúng là nói đúng, không sợ ai nữa hết. Người ta tu được, người ta mới dám chứ mấy con nếu mà tu không được, dám nói không? Mấy con bây giờ các con dám nói gì không? Nói đụng tới mấy ông Thầy đó thì coi chừng: “Đừng có nói tới mấy ổng là đọa địa ngục mà chết!”. Nội bấy nhiêu đó thôi là các con cũng hoảng hồn nữa chứ đừng có nói chuyện là dám nói. Ai cũng vậy chớ, nhưng mà cái đôi mắt người ta đã thấy rất rõ rồi, người ta biết được cái sức làm chủ của người ta rồi, người ta đâu có sợ nữa.

Còn người nào lại, ai cũng mang cái tâm sợ sợ, chứ làm sao mà ai không sợ! Nhưng mà khi người ta tu đến nơi đến chốn, người ta đâu còn sợ ai nữa; nói là nói người ta đâu có sợ. Chẳng hạn như bây giờ Thầy đặt thành vấn đề: Các con biết, Thầy chỉ là hạt cát đứng giữa cái bãi cát của Đại thừa. Một hạt cát mà đứng giữa cái bãi cát hàng vạn, như vậy mà Thầy dám nói, thì các con biết là Thầy có sợ không? Nếu mà Thầy sợ, chắc Thầy không dám nói.

Nghĩa là, Thầy nói tất cả những Phật giáo Đại thừa, họ tổ chức các Thầy mà về đây phun nước miếng không thôi thì Thầy cũng ngộp chết, chứ đừng nói chi nó dậm, có đúng không? Chứ đừng nói, Thầy mở miệng ra nói một, chứ họ bác Thầy, họ nói nặng nhẹ Thầy gấp mười lần, chứ đừng có nói. Thầy biết, bây giờ họ đưa lên trên mạng, họ nói Thầy bao nhiêu Thầy biết hết à, chứ đâu phải không biết, nhưng mà họ nói kệ họ, Thầy im lặng như Thánh. Có gì đâu, họ có biết gì Thầy được đâu. Thầy biết hết chứ con!

Nhưng mà, Thầy chỉ ước ao các con tu tập, là tiếng nói của các con trả lời họ đó, còn các con tu tập không được là các con không có trả lời được gì hết. Phải không? các con thấy chưa?

4- QUẢ VỊ A LA HÁN CHÍNH LÀ GIỚI LUẬT

(18:57) Trưởng lão: Thầy ngồi đây chứ Thầy biết hết mọi chỗ. Thầy không có thần thông, nhưng mà họ nói như thế nào, Thầy cũng biết, cũng hiểu hết. Nhưng mà họ là người không hiểu, đáng thương họ chứ đâu phải đáng ghét. Họ bị vì cái kiến chấp của họ theo kinh sách Đại thừa, họ mới luận rằng: “Thầy tu chứng quả A La Hán mà còn biết mình chứng quả A La Hán là không tu chứng quả A La Hán”, họ hiểu theo kiểu Đại thừa đã nói.

Sự thật, trong kinh Nguyên Thủy Phật cũng có nói câu nói đó, như thế nào các con biết không? Khi Thầy nhập định, Thầy ở trong định mà thấy mình nhập định, thì cái kiểu đó làm sao mà có hai cách biết ở trong này một lượt, được không? Các con thấy, bây giờ khi Thầy xuất định ra Thầy biết Thầy nhập định, Thầy chứng quả A La Hán. Nhưng mà khi Thầy nhập định rồi thì Thầy ở trong định hỏi Thầy biết, biết cái gì? Thầy ở trong trạng thái của một cái thế giới khác rồi, chứ bộ Thầy ở đây ha mà Thầy biết Thầy nhập định? Có đúng không mấy con?

Cho nên câu kinh Phật đúng, nhưng mà mấy ông này dựa vào đó để nói: “Một người chứng quả A La Hán còn thấy mình chứng quả A La Hán là chưa chứng quả A La Hán”. Câu nói thiệt là quê! Nghĩa là Thầy hết tham, sân, si, Thầy biết rõ ràng mình hết tham, sân, si. Tâm Thầy vô lậu, người ta chửi Thầy không giận Thầy biết chớ, có đúng không? Họ đâu có ngờ quả A La Hán là ở trong bàn tay của Thầy, người ta chửi mà Thầy không giận là nó ở trong bàn tay của Thầy chứ ở đâu. Mà Thầy hở giận ra nó có lậu hoặc liền đó thì Thầy có ở trong A La Hán không? Chứ đâu phải A La Hán là phải có Tam Minh, thần thông. Nhưng mà từ cái chỗ tâm bất động này, nó sẽ có đủ Tam Minh, thần thông đó mấy con, nó không có thường đâu!

Cho nên đừng có nghĩ cái cao siêu đó, mà hãy nghĩ cái chỗ mà người ta chửi mình không giận nè, ngày ăn một bữa được nè, không còn đói khát, không còn thèm ăn, không còn ttham uống, …​ Cái này là quả A La Hán trong tay Thầy đó. Các con cũng nắm được hết rồi đó, nhưng mà các con cứ buông, buông giuột ra à. Bữa nay ở đây ăn một bữa, mà mai các con đi ra ngoài, ngồi trên xe: “Thôi bây giờ vô quán này làm bữa sáng, rồi mình đi cho nó khỏe”, thì các con giuột tay mất rồi!

Bờ bên kia không ở mà cứ nhảy qua bờ bên đây ở, thì tức là mấy con bỏ quả A La Hán của mấy con, chứ A La Hán trong tay mấy con chứ đâu. Trong tầm tay của các con đó, người nào cũng có quả A La Hán hết đó, nhưng mấy con cứ giuột tay à. Còn Thầy thì nắm chặt, dù đi tới đâu cũng vậy, đúng giờ thì ăn, mà không đúng giờ thì nhất định không ăn, A La Hán của Thầy rõ ràng! Người ta không hiểu quả A La Hán, người ta chưa chứng quả A La Hán. Cho nên mấy người nói cái câu nói đó Thầy biết, họ chưa được nếm mùi vị A La Hán chút nào hết. Chưa biết! Có đúng không?

Các con thấy rõ mà, Thầy đâu có nói cao siêu, thần thông, phép tắt đâu mà mấy con nói là mấy con không hiểu. Người ta chửi mà mình không giận, thì A La Hán ở đó chứ còn ở chỗ nào nữa mà đòi? Mấy con làm được không? Chưa làm được thì chưa phải A La Hán, chứ còn làm được thì thử coi: Người ta chửi đừng thèm giận, thì có sao đâu! Mình làm được mà, không giận thì được rồi chứ có gì!

(21:38) Cũng như sáng không thèm ăn, thì mình không ăn thì thôi chứ có gì đâu, cái chuyện đó ai làm cũng được hết. A La Hán nó dễ mà, trong tầm tay, nó nắm được ở trong tay mà mình cứ buông ra, cho nên phạm giới, phạm giới là buông ra đó. Quả A La Hán là giới luật đó, bất động tâm đó các con, chứ đâu có cái gì khó đâu. Thầy nói không khó đâu. Giới luật kê ra hết, bao nhiêu Giới nắm gọn không phạm, không vi phạm một lỗi nhỏ nhặt, tức là quả A La Hán ở đó.

Chết nó sẽ trở về đất Phật rồi không còn ở chúng sanh, mình phạm giới là mình còn trở về chúng sanh đó, chớ còn mình không phạm giới là không trở về chúng sanh nữa. Giới vô lậu mà, quả A La Hán là quả vô lậu chứ gì! Cho nên tu giới vô lậu thì nó là xong rồi, chứ còn đòi gì nữa.

Còn Định Vô Lậu, rồi Tuệ Vô Lậu là chỉ chẳng qua làm chủ chơi cái thân này, lấy le người ta chơi, cho người ta biết là tôi làm chủ, muốn chết hồi nào chết, muốn sống hồi nào sống. Cái đó là chỉ làm chơi vậy thôi chứ có ăn thua gì, ăn thua là chỗ giới đó các con, nó khó tu là khó ở chỗ giới, chớ không phải là chỗ thiền định đâu.

Cho nên, đức Phật nói thiền định: “Nhập định không có mệt nhọc, không có khó khăn”, có phải không? Còn bây giờ mình cứ lo thiền định, mà cái giới luật thì ôi thôi nó phạm tùm lum, ăn ngày ba bữa mà tối chổng khu ngồi thiền một, hai giờ. Thầy thấy thiệt nó mệt nhọc, thôi đi ngủ đi cho sướng hơn, có phải không? Ăn phi thời, mà ngồi thiền để làm Phật à? Phật sao mà ăn, sống phi thời như vậy? Đâu có đúng! Không, Thầy nói thật, nói đúng. Các con cứ suy ngẫm đi, những cái lời nói đúng, khi nào các con sống đúng, thì các con tu thiền định mới đúng, mà các con sống sai là các con tu thiền định sai, nó lọt vào thiền tà. Bởi vì ngoại đạo nó vẫn theo dục lạc, mà nó vẫn ngồi thiền nhập định, thì thiền đó đâu phải là thiền của Phật đâu! Phải không?

Bây giờ xong rồi phải không? Như vậy là từ xưa đến giờ, từ ngày ông A Nan chết tới giờ không có A La Hán. Mà A La Hán thì trong tay, người nào cũng có hết chứ không phải là không, mà cứ mở tay cho nó giuột nó chạy ra hết, có đúng không? Không chịu nắm lại.

Đó, cái người khôn người ta nắm lại. Cho nên người khôn, người ta ở bờ bên kia, người ta không trở về bờ bên đây nữa, cho nên người ta giải thoát luôn. Còn mình thì nhảy qua nhảy lại. Nghe Thầy nói thì cũng thích, hơi làm được, hơi nhảy trở lại, đặng cho nó giận hờn phiền não, cho nó tức một chút, rồi cái nhảy qua bên đây, đau khổ quá nên nhảy qua bên đây ở một chút, chút rồi nhảy lại. Cứ nhảy qua nhảy lại như vậy, thì biết chừng nào cho ở được bên đây thôi luôn? Phải không? Đúng là mấy con, đời thì không muốn bỏ mà đạo lại muốn thêm, cho nên biết luôn cả hai bên.

Phật tử: Thầy đứng có một bên à!

Trưởng lão: Đúng rồi, Thầy chỉ đứng có một bên thôi, còn bên kia Thầy hoảng, Thầy sợ rồi, Thầy bỏ! Cho nên Thầy dở hơn mấy con, các con ôm đồm luôn cả hai.

5- ƯỚC NGUYỆN LỚP HỌC CHÁNH KIẾN NGÀY CHỦ NHẬT

(24:15) Trưởng lão: Rồi thôi, bây giờ còn hỏi gì nữa không? Rồi Ngày mai mấy con về phải không? Còn con thì ở lại ráng mà tu tập, có gì thì hỏi Thầy. Để sau này về đó có huynh đệ muốn hỏi, hoặc có chị em huynh đệ nào muốn biết, thì con chỉ lại những cái kinh nghiệm của mình cho đúng để mọi người tu tập. Bởi vì ở ngoài đấy vô đây xa lắm các con, cực lắm. Cho nên có một người nào mà dành được thời gian vào đây tu tập, để rồi về ngoài đó gần gũi với các con, có gì hỏi nhau thì nó tiện lắm. Chứ còn cứ đi ra, đi vô như thế này thì Thầy thấy, nhiều khi gia đình của mình nó cũng còn nhiều công việc lắm, chứ không phải không đâu.

Phật tử: Xin Thầy biên soạn những bộ sách tu tập dành cho người cư sĩ, để chúng con biết cách tu tập với ạ.

(25:15) Trưởng lão: À! Thầy sẽ làm cái điều đó cho các con, bộ sách Đạo Đức Làm Người đó sẽ lần lượt – trong bộ sách đạo đức đó, nó sẽ có những giáo trình cho các con tu tập, đó là bộ sách của người cư sĩ đó các con. Còn bộ sách giới luật, mà Thầy dạy về giới của Sa di, là để cho người tu sĩ, bắt đầu cho người tu sĩ đó. Thầy cũng có viết bộ sách Đạo Đức Làm Người tập 1, tập 2 rồi các con, nhưng mà đây là bộ đạo đức, chứ chưa phải là cái giáo trình. Giáo trình nó cô đọng lại những bài vở, chớ không phải là để cho mình học hiểu. Nhưng mà trước khi mình muốn tu tập, thì mình phải hiểu, hiểu về đạo đức của một con người.

Các con đọc bộ sách Đạo Đức Làm Người, mà Thầy viết tập 1, tập 2 rồi đó, thì đó là khởi sự, bắt đầu cho những chương trình sau này, để soạn thành giáo trình của nó trong những bộ sách đạo đức này. Để sau này các con hiểu, hiểu rồi mình mới biết cách, rồi phải dạy phương pháp để cho các con tập, để giữ được những đạo đức đó. Mình phải hiểu biết về đạo đức của mình trước đã, chứ bây giờ chưa có hiểu về đạo đức mà bắt mình vô, khép vô tu, thì mình không hiểu gì hết. Còn như bây giờ, mình đã hiểu rồi thì bắt đầu: Đây là những đạo đức của mình đây, của người cư sĩ, thì mình phải học, tập, luyện những cái này, cái này…​ thì đây là cái giáo trình. Cũng như các con đọc bộ: Mười Giới Đức Thánh Sa Di, Tập 2, thì đây là giáo trình cho người Sa di tập trong Giới Hành đó. Các con thấy chưa, nó cụ thể lắm đó.

(26:56) Còn gì hỏi không con? Thôi, bây giờ không có hỏi gì nữa, về mà lo tu tập, còn cái gì đó thì hỏi sau. Lần lượt Thầy sẽ soạn thảo Giáo Trình Tu Tập Cho Người Cư Sĩ, kèm theo đó là có bộ đạo đức cho các con đọc, để học hiểu những đạo đức làm người của chúng ta, từ cách thức: Ăn, mặc, đi, đứng, ngồi, nói, nín, …​ tất cả mọi hành động. Tập sách Đạo Đức Làm Người, Tập 3 là sẽ nói về thân thành, khẩu hành và ý hành, ba cái cái hành động này là nơi mà nhân quả nó luôn luôn hoạt động ở trên này. Thầy sẽ đem ba cái hành động này, triển khai ra thành Tập 3 Đạo Đức Làm Người đó các con. Khi cái thân của mình hành động, mà có một cái hành động nào đó Thầy nói nó là vô đạo đức, thì Thầy sẽ giải thích cái vô đạo đức như thế nào, cái hành động này phải không nên làm. Còn hành động này có đạo đức, thì hằng ngày nên làm, cái thân này làm cái hành động đó đúng, các con hiểu chưa?

Rồi từ những lời nói của chúng ta, lời nói này đúng, lời nói này không đúng, Thầy vạch từng chút, từng chút…​ Sau này soạn thành bộ giáo trình, buộc các con phải học tập và tu luyện, từ cái hành động thân, từ cái hành động ý, từ cái hành động lời nói để tạo thành thói quen đạo đức, nó đem lại hạnh phúc cho mình, cho người, nó không làm khổ nhau nữa. Chứ vô tình mình nói một cái, làm người ta giận ầm ầm lên à, phải không? Vô tình, cái hành động của mình làm khiến người ta: “Thấy ghét thằng cha đó quá!”. Có đúng không?

Bởi vì mình vô tình, còn bây giờ mình học rồi, mình biết rồi, muốn làm cái gì đó, thì phải có sự tư duy trong hành động của mình, và khi đó mình tập luyện, nó mới thành quen. Chứ bây giờ, nhiều khi mình làm trước khi mình hiểu nó, làm rồi mới giật mình: “Trời đất ơi, bây giờ làm bậy quá”, phải không? Đó là những cái mà người cư sĩ, cần phải học, tu tập như thế nào, và đó chính là cái giáo trình của các con sau này. Có những cái lớp đó cho các con học tu đó.

Chớ không phải viết cái giáo trình rồi thôi, để cho các con đọc, rồi các con cũng bỏ qua một bên đó. Bởi vì cái đời sống nó chi phối các con nhiều lắm, bắt buộc các con phải vào những lớp này để học. Một tháng có bốn ngày chủ nhật phải không? Phải nghỉ bốn ngày chủ nhật, để vô trong trường học này mà đăng ký, phải học! Nghĩa là người cư sĩ nào cũng vậy, phải vô học, nghĩa là không học luôn, một tháng chọn bốn ngày, mỗi tuần một ngày chủ nhật. Công chức cũng làm được, nông dân cũng làm được, cũng phải nghỉ cái ngày đó, ngày đó là ngày quan trọng cho cái đời sống của mình. Buộc lòng, một tháng mình bỏ ra bốn ngày, một tuần lễ có một ngày học thôi, vô đây học tập. Như vậy là một năm sau thì các con thấy nó như thế nào? Nhiều lắm các con. Giải thoát đó!

(29:17) Ở đâu mà có mở được cái lớp đó, thì thiệt là hạnh phúc cho những người cư sĩ ở đó vô cùng. Rồi không những là người cư sĩ mà cả người không theo Phật giáo đi nữa, cả những người Thiên Chúa, họ cũng đến họ học nữa. Bởi vì, đạo đức chung cho loài người, chứ đâu phải là của riêng Phật tử thôi đâu, mà là của những người khác nữa. Người ta thấy học tốt quá, gia đình anh học, bây giờ anh về anh đối xử tốt, xã hội cũng tốt quá. Thì bên Thiên Chúa người ta cũng thấy vậy, và người ta cũng vào học như thường, mình cũng cho, chứ không phải nói là anh Thiên Chúa thì không được, không có vô Phật giáo học. Thì như vậy là không được, cho luôn hết, hoàn toàn mình chấp nhận hết, cho vô học hết.

Thầy nghĩ rằng, bây giờ đạo đức này là đạo đức của con người, thì không có tôn giáo, không có cái ranh giới của tôn giáo nữa, không còn phe nhóm nữa, mà chỉ là của chung. Cho nên, mở lớp là mở lớp chung cho mọi người, và khi chiêu sinh để vào học, thì người ta cũng sẽ nói rõ trên vấn đề này. Bất kỳ một tôn giáo nào cũng đều có thể vào lớp học Chánh Kiến này học được hết, có thể vào lớp học của giới cư sĩ đều được hết. Người cư sĩ là một con người, nam nữ cũng đều vào trong lớp này học được,vì đây là đạo đức của con người. Nó sẽ thành đó! Rồi sau này các con sẽ thấy, nếu có đủ duyên và Thầy còn sống, Thầy sẽ tổ chức những lớp học này, thì ở Phú Yên hoặc là ở tỉnh nào cũng đều có những cái lớp học hết. Để cho những người không có phương tiện, không có điều kiện để mà đến đây, thì ở tại tỉnh người ta, cũng có nơi để người ta đến người ta học. Trong một ngày chủ nhật, người ta đạp xe đạp đến học cũng được rồi, không cần nhiều, đó là một cái điều kiện để đem lại nền đạo đức cho cả dân tộc mình.

(30:43) Ví dụ như bây giờ các con ở ngoài đó, các con lấy một cái nhà của một người nào đó, của một người bạn nào đó làm lớp học. Đến ngày chủ nhật thì mình mượn cái phòng đó, tập trung nhau học, xong rồi về, cái nhà trả lại cho người ta, người ta sẽ sinh hoạt bình thường. Còn cái ngày học thì thôi làm ơn dẹp cho trống trống một chút để cho mọi người vào học, học xong rồi người ta về, chứ có ở luôn đó đâu.

Như vậy là mình cũng có thể phương tiện, chưa có thành trường lớp hẳn hòi, nhưng cũng có thể mượn một cái căn phòng rộng rãi một chút, mình cũng có thể học tập được. Và đồng thời, những sách vở này cũng đều được xin phép, chứ nếu không, khi các con tập trung thì công an lại họ bắt các con, họ hỏi ở đây tập hợp làm gì đây, phải không? À tôi tập hợp ở đây, rõ ràng là tôi học tập đạo đức, đây là sách vở nhà nước đã chứng nhận hẳn hòi, đàng hoàng. Các con hiểu chỗ đó chưa?

Cho nên phải xin phép đàng hoàng rồi mới có sự sinh hoạt, chứ không có xin phép đàng hoàng mà đưa ba cái sách chưa xin phép thì họ nói đây là ngoại đạo, là tập trung biểu tình chống đối nhà nước, thì mới chết mình đó, phải không? Cho nên ở đây, mình phải thi hành pháp luật nghiêm chỉnh, hoàn toàn ở đâu mình cũng thi hành pháp luật của nhà nước, chấp hành luật pháp của nhà nước hẳn hòi, sách vở xin phép đàng hoàng mới được sinh hoạt, không xin phép thì không nên sinh hoạt. Đó là cách thức như vậy.

Bây giờ Thầy đưa ra những cuốn sách đó cho các con đọc, là để cho các con hiểu thôi, nhưng mà vẫn phải đưa cho nhà xuất bản Văn Hóa hay là Tôn Giáo để người ta sẽ chứng cho mình. Nghĩa là nhà nước đọc rồi, nhà nước kiểm duyệt, nhà nước thấy cái này lợi ích, nhà nước cho phép, chừng đó mình mới có thể tập hợp, sinh hoạt với nhau được, không có sao hết.

Mình phải chấp hành đúng pháp luật của nhà nước, vì mình làm công dân của một nước thì không nên phạm vào pháp luật của đất nước đó được, mình phải giữ gìn nghiêm chỉnh. Đối với Thầy thì vậy, cho nên hôm nay các con ngồi đây yên ổn là vì Thầy là người chấp hành pháp luật nhà nước nghiêm chỉnh hẳn hòi, không có làm sai.

(32:35) Ví dụ như các con đến đây ở, thì cô Út phải khai báo cho những người chính quyền ở ấp, xã là bây giờ có một số Phật tử ở ngoài Phú Yên đến đây thăm Tu viện, ở lại một đêm sáng ra họ về, báo cho người ta biết vậy thôi, rồi người ta mới tin tưởng mình. Bởi vì mình không có làm cái gì xấu, cho nên đó là một cái điều kiện để người ta yên tâm rằng mình quản lý những người đến ở trong Tu viện của mình là những người tốt, người ta không có ngại nữa, chứ không thì người ta rất ngại. Bởi vì, người lạ ở chỗ khác mà đến địa phương người ta, người ta rất lo, không biết mình làm cái gì? Bởi vì, về mặt chính quyền, thì người ta phải lo cái điều đó thôi, phải không?

Cho nên, mình làm người tốt thì người ta tin tưởng, người tốt thì không có những người xấu xen vào được, cho nên các con ở yên. Bởi vì, Thầy là người tốt thì các con mới đến tìm người tốt, chớ không lẽ người đó là người xấu mà đi tìm người tốt phải không? Cho nên toàn là người tốt.

Mà Thầy nói, nếu người xấu mà vô đây ăn ngày một bữa, mà sống độc cư cũng không nổi, sống chịu không nổi đâu, là tại vì cái kỷ luật ở đây nó kỳ cục quá, không ai mà chui vào được. Bởi vì sống không cho ai nói chuyện với nhau hết, rồi ăn ngày một bữa đói thấy mồ thấy tổ, mà ở đây ba bữa chắc chết, thành ra không ai dám ở hết. Mà vô đây thì phải vậy thôi, chứ không lẽ bây giờ các con vô đây rồi trưa các con ăn, rồi chiều các con cũng bày ra ăn nữa sao? Chết bỏ, không lẽ một bữa hai bữa là chết sao, phải không? Không, không làm như vậy được, cho nên có chấp nhận được thì các con sẽ vào đây được, hoàn toàn thấy cũng an ổn chứ đâu có gì đâu. Cũng như giờ này, thay vì ở ngoài đời thì người ta dự định tính đến quán, đến lều, hoặc là lo nấu ăn rồi, còn ở đây thì đâu có, ngồi không chơi thôi, tối ngủ êm re, không có gì hết. Đó là cách thức tu của mình!

6- CÁCH TU ĐÚNG ĐỂ KHÔNG BỊ ỨC CHẾ, LÀM CĂNG ĐẦU MỆT MỎI

(34:11) Trưởng lão: Thôi bây giờ nghỉ nghe con, phải không, có gì nữa không? Nghỉ, đặng cho khỏe chớ. Rồi hỏi đi.

Phật tử: (Thưa hỏi)

Trưởng lão: Rồi hỏi đi.

Phật tử: (Thưa hỏi)

(35:07) Trưởng lão: À, để Thầy chỉ cho cái sai. Bởi vì cái giai đoạn mà con tu để quán thân bất tịnh, để mà đến giai đoạn tác ý bất tịnh của cái thân, rồi nương vào hơi thở, thì nó có nhiều giai đoạn tu trong đó, chớ không phải là một giai đoạn, mà con bỏ cái giai đoạn đầu của con tu. Bắt đầu, bây giờ con mới tập: Giờ mình ăn ngày một bữa phải không? Rồi bắt đầu, tới chiều mình coi cái bụng mình có đói không? Mình mới nói: “Tao ăn một bữa có một ngày nay, chứ bộ tao ăn hoài sao mà mày đói, mày đừng có đói nha, chết mày đó nha!”. Con cứ tìm cách không có làm theo nó, mà con cứ rầy nó, như vậy là con tập ly dần,…​ ly dục ăn. Rồi con tập ngủ: Bây giờ tới cái giờ mà nó cứ ngồi không là nó dễ buồn ngủ lắm. Mình làm gì thì nó không buồn ngủ, chứ mình ngồi không nó buồn ngủ dữ lắm. Thấy nó buồn ngủ nó gục, thì mình nhắc: “Mày phải tỉnh nghe, có một ngày tu tập thôi mà mày cũng vậy nữa, lười biếng gì dữ vậy, tao đi kinh hành cho mày coi nha, tao đi cho mày biết!”. Con cứ đi tới đi lui mà không cần tập trung, mà chỉ động thân đi thôi, chứ con tập trung sẽ bị nặng đầu đó, con hiểu không? Mình đi mình biết mình đi, chứ coi chừng mình gom tâm, mình sẽ bị nặng đầu, bởi vì thần kinh của con nó sẽ bị căng khi con tập trung, thay vì con ngồi con quán thân bất tịnh, tức là Định Vô Lậu chứ gì? Con ngồi con tư duy suy nghĩ còn nặng đầu kia mà.

Phật tử: (Thưa hỏi)

Trưởng lão: Mà lại quán, lại ngồi đó tư duy ra, nó dài ra?

Phật tử: …​ con ngồi, chứ không có phải là con ngồi không …​

(37:21) Trưởng lão: Đúng là con tu cái đó nó sai, con phải tu ngắn lại. Thay vì bây giờ, con tu một thời công phu, ba lần con tác ý, phải không? Mà bây giờ là con thêm vào để con tư duy nó dài ra đó, thì cái thời gian nó phải dài ra rồi, vậy con nên tu chỉ hai lần thôi, con lại giữ ba lần nữa, cho nên cái thời gian dài, con bị nặng đầu. Con giữ lại hai lần, mà hai lần, con chỉ giữ lại một lần, trong khi đó con đưa ra cái đề tài con quán thêm, tức là định vô lậu nữa, con tu ít như vậy nó vừa phải với con, thì con không bị trường hợp đó đâu, con hiểu không?

Còn đằng này con muốn giữ luôn cả ba lần, như vậy là nó dài quá, thế mà con lại đưa thêm sự tư duy ở trong đó nữa. Cho nên bắt buộc con phải tư duy và đồng thời nó có sự liên tục, vừa tu cái này rồi bắt đầu qua cái pháp khác, nó đâu có nghỉ, cho nên con tu tuy là nhiều pháp, nhưng mà vẫn bắt buộc nó phải làm việc quá trời, nó không có chỗ nào mà nghỉ được, nó tức con nên nó phải căng đầu chứ sao.

Chứ con làm mà con cho nó nghỉ thì nó khỏe quá. Con cặm cụi con cuốc đất một hơi, cuốc đất rồi, con xúm xuống con cấy, con nói: “Bây giờ tao không cuốc đất nữa, cuốc đất mệt, thôi giờ tao khom tao cấy”. Con cấy đàng hoàng rồi, con nói: “Thôi bây giờ tao không cấy nữa, cấy nữa đau lưng tao không thèm cấy nữa, mà tao đi nhổ củ mì, tao lột vỏ hoặc là nhổ khoai lang, về rồi thôi tao cũng không nghỉ được nữa, mà tao lo tao nấu, tao lượm, rửa, rồi tao nấu”…​. Con làm những công việc khác, nhưng mà con làm hoài, con không có chỗ nào nghỉ, thì như vậy con phải bệnh chứ sao? Ít ra trong sự tu tập, mình phải có thời gian nghỉ ngơi, phải không? Bây giờ con tu cái pháp này rồi con nghỉ, con nghỉ mà con tập thấy nó lại còn căng đầu, thì con lại lui nó lại cho nó thích nghi. Bởi vì, Thầy nói cái phương pháp tập của Phật nó vừa thích nghi cái thân mà vừa thích nghi…​ cái tâm nữa.

Phật tử: (Thưa hỏi)

(39:07) Trưởng lão: Vậy thôi chứ gì, bởi vì đó là cách thức mình ham tu, chứ không phải không ham, nhưng mà tham quá nó thành sai, tham lắm! Bởi vì con nói con tham lớn, tham nhiều, cho nên như vậy mà nó bệnh nhiều cũng phải. Cho nên ở đây, khi mà gần Thầy, Thầy sẽ xem từng cái đặc tướng tu tập, Thầy bảo tu như thế nào thì tu như thế nấy, đừng có vội tu cái gì lung tung hết.

Bây giờ, thí dụ gần Thầy, Thầy bảo không có tu quán, tu gì hết, cứ tập đi 20 bước, ngồi xuống thở 5 hơi thở rồi nghỉ, rồi chút nữa đi lại 20 bước, rồi ngồi xuống thở 5 hơi thở. Ngày làm hoài như vậy, mà vừa làm vừa nghỉ, vừa làm vừa nghỉ, chứ đừng có nghĩ mà ngồi đó tập trung quán tư duy cái này, cái kia nữa thì coi như là con tu nữa, thì thôi chết Thầy rồi. Tu như vầy nó căng thần kinh của con. Thôi, bây giờ con lui lại cái pháp đó, để nó thích nghi cho được với cái pháp này đã.

Nghĩa là vừa xả nghỉ, để cho nó thích nghi, để cho đừng có căng thẳng mình nữa. Còn bây giờ con xả nghỉ cái này, rồi con lại tu cái pháp khác, cũng như, cuốc đất đã rồi bắt đầu khom nhổ cỏ, nhổ cỏ đã rồi cấy lúa, cấy lúa rồi nhổ khoai, nhổ khoai về rồi lo rửa, rửa rồi bỏ vô nồi, lặc nấu, nấu rồi cái ngồi ăn. Lúc nào cũng bận rộn như vậy thì chịu sao cho nổi, không có thì giờ nào nghỉ, trừ ra cái ăn, rồi mới bắt đầu đi nghỉ chút. Các con tu nhiều quá luôn rồi đó, không có chỗ nào để cho nó nghỉ nữa.

Cho nên, ở đây Thầy không có bảo các con tu nhiều, mà tu ít thôi nhưng chất lượng, bởi vì mình không tu thì thôi, chứ tu là phải có chất lượng. Không cần tu nhiều hơi thở mà chỉ một hơi thở thôi, mà một hơi thở có chất lượng, mà nó không căng đầu, không gì hết. Thà là một ngày con tu chừng một lần hơi thở, cũng quý hơn con tu mười lần hơi thở, mà một hơi thở rất chín chắn, mỗi một hơi thở vận dụng đúng cách. Thì theo hơi thở thứ hai, mà con tăng lên hơi thở thứ hai, thì hai hơi thở nó giống nhau như hệt, rồi hơi thở thứ ba…​ Theo một tháng tu tập, thì con thấy được năm hơi thở mà hơi thở này chất lượng, cũng như là hột lúa chắc, không có lép chỗ nào trong đó hết, đó là con tu đúng pháp. Mà tu thấy như là vừa tu vừa chơi vậy, mà nó sướng vô cùng lận, thiệt là hạnh phúc lắm, cho nên tu ít mà kết quả rất lớn.

Từ đó mình cứ tăng dần, tăng dần lên rồi thích nghi, cơ thể nó sẽ thích nghi với cái pháp, và thần kinh của mình nó cũng sẽ thích nghi, cho nên mình chế ngự mà không bị ức chế. Vì vậy mà đức Phật nói: “Chế ngự tâm”, chứ không phải là ức chế. Còn con làm thẳng thừng nó, nó căng, cũng như dây đàn mà căng thẳng quá, nó làm cái “bưng”! Thì lúc bây giờ con đứt mạch máu não rồi, lúc bây giờ chỉ còn có cách nằm đó, chứ không còn cái cách nào khác hơn hết, con hiểu không?

(41:29) Cho nên tu mà không có thiện hữu tri thức, thì nó nguy hiểm vô cùng, như trường hợp của con đó mà bỏ con thì sẽ như thế nào?…​ Vừa rồi ở Phú Yên cũng có một người vào đây, chú này vào đây, chú cũng tính nỗ lực tu vài bữa để làm A Là Hán cho nó xong. Chú làm riết, …​ Bắt đầu hồi sáng hôm qua, gặp Thầy chú nói: “Con ớn quá, con vô con tu, con ngán quá trời, nó đánh gì mà buồn ngủ lu bù, nó làm mệt mỏi lười biếng, bây giờ thắng hết nổi rồi, bây giờ không còn sức lực nào để mà thắng”. Bị vì hồi đầu hăng lắm, vô mấy ngày đầu làm dữ tợn, rồi sau đó sức khỏe nó hết, bắt đầu nói quật trở lại, nên bây giờ nó đâu còn cách nào mà tu nổi nữa. Các con thấy chưa, mình phí sức mình một cách vô ích.

Bởi vì, trên sự tu tập của các con là phải dụng công rất nhiều, chứ không có ít đâu, coi vậy chứ mình phải dụng công, chứ không phải mình ngồi chơi được đâu. Không phải nó thường thường đâu, cái gì chứ tu tập là cái vấn đề làm việc rất lớn. Người đời, người ta làm việc chứ cái đầu người ta còn nghĩ ngợi cái này, cái kia. Mặc dù người ta cuốc đất, vậy chứ người ta còn nghĩ cái này, cái kia; còn mình bắt anh ta làm theo mình không à, không có cho làm cái khác, không cho nghĩ cái khác. Nó cũng tức mình ở trong đó lắm, nhưng mà nó chưa có nói được, đến chừng nó thấy phản công được, nó nói: “Cho mày chết chứ ở đó mà mày bắt tao…​”. Đấy, cho nên các con là bị nó đấu tranh trở lại, chứ không có gì hết.

Cho nên ở đây, gần thiện hữu tri thức là nhờ người ta dạy mình từng bước. Bước bước nào chắc bước nấy, để lỡ nó té rồi thì nó ngán lắm, nó té xuống mà đứng dậy, đứng hết muốn nổi đó. Hầu hết, có một số người về đây tham lắm, vô nghe pháp Thân Hành Niệm bèn ôm luyện liền, để cho có mười thần lực, để mau chứng quả A La Hán, bay trên trời ngồi chơi cho khỏe. Nhưng không ngờ, bay lên trời không được, mà nó ngồi nó lết xuống đất, chừng đó hết tu nổi, phải bỏ cuộc chạy ngay à.

(43:07) Đó, như vậy, cho nên bây giờ con phải chuẩn bị sửa lại đi, phải biết tu cho đúng cách. Bởi vì, đức Phật ví dụ như sợi dây đàn: “Chùng quá thì không thành âm, mà thẳng quá thì không được”, mình tu tập cũng như vậy. Chớ không phải là thấy pháp nhiều quá: “Trời ơi, pháp nào cũng tu ngon quá”, ôm hết pháp này, ôm tới pháp kia, tác ý lia lịa đủ thứ hết, làm việc tối ngày. Trời đất ơi, làm thiệt siêng năng. Nó siêng năng có một lúc à, rồi sau đó nó lười biếng, rồi bây giờ nó hết muốn làm luôn. Bây giờ có lấy roi mà đánh, nó cũng nằm vạ đó, không thèm đứng dậy làm đâu.

Thầy nói thiệt, chừng mà nó làm biếng rồi, chừng mà nó hết sức rồi, các con có muốn gì nó cũng không làm, nó ngồi đó không thèm làm cái gì nữa hết. Nó chống lại đó, cái thân cái tâm của mình nó kỳ lắm, vậy chứ nó cứng đầu ghê gớm lắm. Cho nên đức Phật nói: “Thân không phải là ta, không phải của ta, không phải là bản ngã của ta”, cho nên tới chừng nói nó không chịu nghe mình rồi, thì mình không có làm gì sai nó được hết, nó khó lắm. Các con thấy cái chướng của nó không? Bảo nó đừng ngủ, vậy mà nó cứ gục à, mà đi thì nó đá chân này, nó đá chân kia, mà biểu nó thức, nó cũng không thức nữa. Nó khó lắm chứ không phải dễ đâu, coi vậy chứ mình có cái thân mà như thân của ai đâu, chứ không phải của mình. Bảo nó không nghe! Nó muốn ăn mà mình không cho nó ăn, nó tức tối lắm chứ không phải không đâu, nó làm thế này, thế khác để cho mình ăn, chứ đâu phải dễ đâu các con. Mình không cho nó ăn, cái bắt đầu nó sôi ruột, nó làm xót ruột, nó làm sôi, …​ Rồi nó làm chóng mặt, để cho mình nghĩ: “Trời ơi, thôi chắc chết, bệnh chắc chết, thôi làm miếng cháo đi, cho nó khỏe lại”. Nó làm như vậy là nó phản công, nó đánh mình đó, nó làm cho mình sợ.

7- KINH NGHIỆM TU TẬP ĐỂ TIẾT KIỆM NĂNG LƯỢNG

(44:44) Phật tử: Trình bày thắc mắc vì sao sự tu tập của mình có lúc thiệt khỏe, có lúc lại hết muốn nổi luôn…​

(45:08) Trưởng lão: Nghĩa là con biết sao không? Từ lâu tới giờ chưa có tu, bao nhiêu cái sức khỏe của con nó gôm lại đó, bây giờ bắt đầu nỗ lực tu, nghe nó khỏe quá. Đến chừng nó tiêu hao hết rồi, bắt đầu nó hết cái lực của con rồi, coi như nó hết cơm rồi, bắt đầu nó chống lại, rồi tu sao hết muốn vô, đó là hết cơm đó, tức là nó hết sức khỏe rồi. Còn hồi đầu tới giờ chưa tu, bắt đầu tu một ngày thấy phấn chấn thực, tu đâu cũng được đó nên mừng. Nhưng mà sự thật ra, từ cái lúc đầu đó mình phải biết tiết kiệm cái năng lượng của mình đó con. Ngay từ lúc đầu đó, để dành dụm cho mình tu từ từ, từ từ, mình sử dụng việc này lâu dài mà. Cũng như bây giờ có cái bồ lúa để từ từ mình ăn, chứ bây giờ mình đem ra mình xài hết, mai mốt nó đói chết đó. Cho nên con tận dụng để cho nó mau, lấy hết cái sức của mình có từ hồi nào giờ đó mình tu, để cho nó mau, nhưng mà không ngờ là nó dốc hết cái năng lượng của mình rồi.

Con đường này là con đường đi dài, chứ không phải là con đường đi ngắn được đâu. Cho nên vận dụng như vậy không được đâu. Vì vậy, cho nên bắt đầu tu để mình sử dụng cái năng lượng của mình đang có, mình xài ít ít, ít ít, từ từ, rồi từ cái chỗ mình vừa tu đó, mình vừa chế được cái năng lượng thêm ra. Tức là mình an trú được trong một hơi thở, hai hơi thở, đó là nó chế thêm cái năng lượng, nó dồi dào, vừa tiêu thụ mà lại vừa có năng lượng thêm vô. Còn đằng này có bao nhiêu con xài hết, vận dụng xài hết mà sự tu tập chưa có năng lượng gì hết, cho nên nó không có bồi dưỡng vô thêm, mà còn bắt buộc ăn phải ăn ít nữa, thành ra thiếu quá thiếu. Cuối cùng thì nó phản ứng lại, làm cho mình tu không được.

(46:36) Bởi vậy, đó là những cái kinh nghiệm, rút ra những kinh nghiệm để cho chúng ta biết cách thức tu cho đúng. Vì vậy mà trải qua một thời gian ở đây Thầy hướng dẫn, những cái kinh nghiệm này là những kinh nghiệm ngàn đời, mà chỉ có Tu viện này mới có những cái này, chứ thiệt ra thì chỗ khác cũng không có, chứ chỗ này có, không ở đâu có, sự thật đó. Cho nên, rút ra từng cái kinh nghiệm của mọi người, của huynh đệ với nhau, để rồi chúng ta chia sẻ nhau trên cái chuyện tu tập. Người mà tu được chia sẻ những cái điều kiện là tại sao họ tu được. Họ giúp đỡ cho mình, rồi từ đó mình rút tỉa những kinh nghiệm đó, mới áp dụng vào mình. Người này giúp cho người kia, người kia giúp người nọ, kế đó là có Thầy nữa, cho nên vì vậy mới vững vàng. Còn nếu mà tự tu cái pháp kỳ cục, nó xả tâm mà lại nó kỳ dữ, nó làm cho mình rối loạn ghê gớm.

Bởi vì, cái mục đích là chúng ta đi ngược lại cái tâm của chúng ta, cho nên nó bị rối loạn, chứ còn mình cứ để nó dục đi, rồi mình tu cái khác thì nó không sao. Bởi vì đời thì mình cũng còn giữ đó chứ chưa bỏ, mà đạo thì mình thêm, cho nên nó không sao. Cho nên tu như mấy ông Thầy Đại thừa mập thù lù, mà nó không có sao hết, còn mình tu ít bữa cái thân nó ốm nhom! Nó đi ngược, nó đi ngược lại nên cái thân nó ốm, cho nên bắt đầu ôm pháp vô, nó ôm hết muốn nổi.

Còn mấy ông đó, ôm pháp vô mà đời không bỏ, cho nên đời nó làm cho họ sung mãn, rồi họ lại thêm cái dục của pháp nữa. Cho nên từ đó, nó bồi dục lên, thành ra họ tu nó dễ dàng lắm, nhưng mà tới đâu thì nó không tới, bởi vì dục nó không có ly. Còn mình đi ngược lại là mình ly, cho nên nó làm cho mình từ lâu tới giờ đã quen dục, mà bây giờ nó ly tức là nó sẽ làm hao hụt, mà hao hụt là tại vì mình ly dục. Bởi vì mình không ly thì làm sao được? Mà nếu mình ăn ba bốn bữa thì làm sao mình ly? Buộc mình phải ăn một bữa đủ sống thôi, cho nên nó ly rồi.

Rồi bắt đầu, bây giờ cái pháp lại ly nữa, hai cái đều ly hết. Hồi nào tới giờ, lúc nào muốn ngủ, thì mình cho nó ngủ thẳng cửa, còn bây giờ thì không cho, buộc lòng nó phải ly. Thì bây giờ ly được cái ngủ rồi, thì cái pháp mình ôm mình tu thì nó lại hao cái sức của mình. Cho nên mình ly cái này mà mình lại vận dụng những cái lực của mình, làm cho càng ngày mình thấy như là kiệt quệ, nó không có…​

Cho nên ở đây, nó đi ngược lại cái dòng đời, nó không giữ cái đời, mà nó tiếp tục ở trên cái pháp. Mà cái pháp lại tiếp tục ly, nó làm rối loạn cả cái tâm và cả cái cơ thể của nó, nó rối loạn hết. Cho nên khi mà rối loạn, thì các con hoảng hồn: “Ủa, trời đất ơi! Sao nó kỳ, nó cũng ly, tu tập sao nó gì, nó sao vầy?”.

Thì các con thấy: “Trời ơi, vậy làm sao tu được?”. Nhưng mà không ngờ, là khi hỏi rồi, nhờ Thầy sách tấn, nhờ huynh đệ khích lệ với nhau, nên ôm pháp tu vượt qua. Khi vượt qua được rồi, thì bắt đầu nó ly rồi, cái thân nó khỏe mạnh trở lại. “Trời, ăn ngày một bữa tu tập nghe nó an lạc”. Nó lọt vô trong cái vòng an lạc, mà nếm được mùi vị giải thoát nữa. Trời ơi, sung sướng biết mấy! Bây giờ mình mới ở trong cái thế giới khác rồi, mỗi lần mà ôm pháp tu mình thấy mình ở trong một cái gì đặc biệt vô cùng đó, lúc bây giờ thích rồi.

Cho nên con không vượt qua được chỗ này, mùi vị giải thoát không có, cho nên nó ngán quá chừng! Cho nên sửa lại, sửa lại để rồi nếm được cái mùi vị của bánh ngọt, của trung thu này mới được.

8- VÌ SAO XẢ TÂM LÚC ĐƯỢC, LÚC KHÔNG?

(49:40) Phật tử: Thưa Thầy, con thấy có lúc sao mà cũng câu nói đó, mình xả nó dễ dàng, nhưng cũng có lúc sao mà nó cứ nghẹn lại ở cần cổ?

Trưởng lão: Nó không chịu xả ra.

Phật tử: Con đang không hiểu là tại sao mà nó cứ nằm ở đây?

(51:02) Trưởng lão: À, bởi vì con nên nhớ rằng trong cái thời gian tu, mình phải biết cái lúc mà tâm nó ly dục được rồi, thì người ta nói gì mình thấy cũng thản nhiên. Còn khi mà nó không ly được tức là có lúc nó ly, mà có lúc nó chưa ly, bởi vì mình chưa phải ly đều. Cho nên có lúc nó không ly đó, thì cái chuyện không cần mà sao lại nó cứ ấm ức, nó tức hoài mà xả không được. Tức là, lúc đó là lúc cái tâm nó không có ly, còn cái lúc mà nó ly, con thấy nó thản nhiên lắm.

Còn hồi nào tới giờ mình chưa tu thì lúc nào nó cũng ấm ức được hết, có đúng không? Còn bây giờ mình đã tu rồi, cho nên có lúc nó ly, cho nên có lúc con thấy con ôm pháp vô thì nó an lạc vô cùng. Nhưng mà có lúc ôm vô nó không có an lạc, tức là lúc đó là lúc chưa có ly. Nhưng mà tại sao có lúc được, lúc không? Có lúc cái tâm của mình nó không có ly, còn có lúc tự nó ly, rồi có lúc nó chưa có ly, con hiểu chưa?

Cho nên cái câu nói, con xét lại nó cũng tầm thường, mà sao nó cứ nghẹn cổ mình, nó tức, kỳ lạ! Đó là lúc nó không có ly, nó cứ ở trong bụng mình hoài là nó không có chịu ly. Cho nên vì vậy, mình phải đầy đủ nghị lực, phải chiến đấu với nó, mình phải tác ý, mình phải tư duy, mình phải suy nghĩ về cái điều đó, để làm cho nó giảm cái lực của nghiệp đó. Bởi vì cái lực của tham sân si nó có, mà lúc bây giờ cái tham sân si của con, cái lực nó đang ở trong cái chỗ con, nó chưa có ly. Cho nên cái lực nó nằm đó, mà khi người ta động đến nó, mà cái lực nó còn ở đó, thì tức là nó nghẹn ngào nó tức.

(52:21) Còn khi mà nó ly rồi, thì người ta có nói gì sao nó thấy thản nhiên quá, mình nói sao có lúc vầy lúc khác, kỳ? Tại vì con biết Phật pháp nó mới vậy, chứ còn con không biết Phật pháp thì nó thẳng thừng, lúc nào nó cũng tức được hết, con hiểu chỗ đó chưa? Nhờ biết Phật pháp mà có lúc nó ly, cho nên mình thấy nó dễ, dễ qua, dễ vượt qua; có lúc mà nó không ly, nó ấm ức, cho nên mình biết: “Mày còn, chưa hết”. Cho nên: “Mày còn đây, mọi lần tao thấy mày dễ quá, mà sao bây giờ mày như vầy, tức là mày còn, tao cố gắng tu nữa”“Tâm như cục đất, ly sân hết đi”“mày còn ở đây là chết!”. Con nhớ vậy nghe! Con nhớ thì con hãy bền chí. Tức là mình ly chưa hết, chứ không có gì hết, mà ly sạch rồi thì tức là con thấy thanh thản, không có gì hết.

Cho nên, đó là những cái kinh nghiệm, có tu mới biết được những cái này, chứ còn không tu, nếu mà con chưa có thực hành, thì con chưa có biết cái này đâu. Chính những cái giá trị của người tu là hỏi trong cái thực hành đó các con, còn cái mình hỏi chữ nghĩa để mình hiểu là để hiểu chơi; chứ còn hiểu mà như cách con hỏi Thầy, cái đó mới là hiểu trong cái thực hành.

Mình có thực hành mình mới thấy lạ lùng: “Sao cái tâm mình lúc chuyện người ta nói, lẽ ra cái câu đó mình ấm ức chứ, mà sao nó chỉ xả như thường; còn cái chuyện câu này họ nói vậy đó, mà sao nó nghẹn tức cổ mình như thế này?”.

Bây giờ mình biết, lúc đó là lúc anh ta nằm im, chưa có ly, cái tâm của mình thời điểm đó nó không có ly. Còn cái thời điểm này anh ta đang ly, cho nên đằng kia đánh vô mà lúc này anh ta ly rồi, nên vì vậy nó thản nhiên lắm. Cho nên tiếp tục! Bây giờ mình biết nó chưa có hết, cho nên như vậy tiếp tục ly ra, ly riết cái lực của tham sân si nó hết. Nó hết thì nó không còn cái chỗ mà tức nghẹn mình nữa, không còn tức giận nữa, con hiểu chưa? Đó là cái pháp ly. Cho nên mình nhắc, nhắc hoài, nhắc: “Tâm như cục đất ly tham sân si đi!”.

9- CÁCH NHIẾP TÂM TRONG HƠI THỞ VÀ CÁCH CÂU HỮU VỚI CÁC PHÁP KHÁC

(54:02) Phật tử: Trình bày về cách nhiếp tâm trong Định Niệm Hơi Thở của mình như vậy, không biết là đúng hay sai?

(56:06) Trưởng lão: Sai! Con tu sai pháp, bởi vì cái pháp Định Niệm Hơi Thở đó, thì đầu tiên: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, Thở ra tôi biết tôi thở ra”, đó là cách thức nhiếp tâm trong hơi thở, con hiểu không? Đó là nhiếp tâm trong hơi thở. Bây giờ nhiếp tâm được trong hơi thở rồi thì nó sẽ có một cái tụ điểm là chỗ tập trung của nó. Cho nên đức Phật mới dời cái tụ điểm đó, không có cho chúng ta tập trung trong cái tụ điểm đó nữa.

Cho nên sau khi mà chúng ta tu 30 phút của nhiếp tâm trong hơi thở, của cái đề mục thứ nhất. Mà nhiếp tâm trong 30 phút, thấy không có một cái niệm nào khởi, tức là chế ngự tâm, chứ chưa phải ức chế, bởi vì ức chế nó sẽ hiện ra cái tướng trạng định của tưởng. Còn bây giờ nó chưa có gì hết, trong 30 phút chưa có hiện ra, còn nếu 30 phút mà nó đã hiện ra một tướng trạng tưởng nào đó, nó thấy hình ảnh người, hoặc nó nghe âm thanh trong tai, là mình lui lại 20 phút, không được 30 phút nữa. Nếu 20 phút vẫn còn có âm thanh, sắc tướng tưởng hiện ra, thì lui lại 10 phút, mà nếu còn nữa thì chỉ còn có 5 phút mà thôi, nghĩa là đừng có cho nó hiện ra cái tướng tưởng, là mình nhiếp tâm được trong hơi thở.

Phật tử: Trình bày cách kết hợp giữa Định Niệm Hơi Thở với sự tư duy để quán, như vậy là có đúng không?

(57:33) Trưởng lão: Không được! Bởi vì con tu sai cái chỗ đó, là vì cái chỗ mà hơi thở, Thầy muốn nói, nhắc lại cái đề mục đầu của hơi thở, là mục đích nhiếp tâm, rồi an trú tâm cho được ở trong cái hơi thở. Cho nên: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, An tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, nương vào hơi thở mà thân của mình phải an ổn. Mà khi tâm an ổn được rồi, tức là phải có cái trạng thái an ổn xuất hiện, tức là con sẽ an trú được trong hơi thở của tâm và của thân, con hiểu chỗ an trú chưa?

Trong khi con chưa đạt được cái sự an trú đó, mà con lại tu tới cái đề mục: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô”…​ Cái câu nói của người ta tác ý như vậy nó ngắn, nó vừa với hơi thở, thì con lại đưa cái định vô lậu vô để con tư duy cái câu đó, tham như thế này, thế khác,…​ Làm sao mà cái hơi thở của con cho đủ với cái chỗ mà con tư duy, phải không?

Cho nên vì vậy mà con đã sai! Sai thứ nhất là sai cái pháp tu, sai thứ hai là câu hữu không đúng cách, câu hữu là kết hợp giữa định vô lậu trong hơi thở, thành ra cái pháp quán. Còn chữ: “Quán ly tham” có nghĩa là cái câu tác ý thôi, chứ không có phải là quán. Tác ý để làm cho khi mình an trú trong đó, cái tâm mình muốn cho cái tâm tham của mình ly, tức là nó ly cái triền cái của nó, cái tham triền cái của nó, chớ không phải là tham kiết sử, con hiểu không?

Cho nên, cái mục đích nhắc như vậy, có nghĩa là cái tham này nó phải đi đi, chứ nó không có được ở trong tâm nữa mà thôi. Nhưng vì nhờ an trú, cho nên cái tham đó nó lìa ra, con hiểu không? Là nhờ mình an trú được trong hơi thở. Còn bây giờ, con vừa nhiếp hơi thở, mà cái trạng thái kết quả của con là sáu cái đề mục đầu tiên chưa đạt được kết quả, chỉ đi luôn cho hết mười tám cái đề mục này: “Quán ly tham”“quán vô ng㔓quán từ bỏ”, gì gì đủ thứ hết. Nhưng mà cái kết quả của những đề mục đó chưa có cái kết quả nào chắc ăn hết.

Phật tử: Thưa hỏi Thầy về cách làm thế nào để diệt được tâm tham bằng Định Niệm Hơi Thở.

(59:43) Trưởng lão: À, bây giờ diệt cái tham như thế này, để Thầy chỉ cho con, diệt được bằng cái đề mục này đây.

Bây giờ cái tâm con nó tham ăn, con thấy nó bây giờ nó muốn ăn chứ gì? Bắt đầu con mới tác ý, con an trú được trong hơi thở rồi chứ gì? Thì con sẽ tác ý như thế này: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, Quán ly tham tôi biết tôi thở ra”. Con chỉ tác ý như vậy thôi thì nó hết muốn, nó không còn muốn ăn nữa. Nó mắc an trú ở trong hơi thở làm sao nó nhớ ăn được nữa, cho nên nó ly cái tham của con rồi, con hiểu không?

Bây giờ quán ly sân chớ gì, con đang thấy nó nghẹn cổ con đây nè, phải không? Nó tức, nó nghẹn cổ con, rõ ràng nó không chịu hết sân nè, thì bắt đầu con ngồi con nương vào hơi thở, con nhiếp tâm vô hơi thở, con an trú trong hơi thở, con mới nhắc: “Quán ly sân tôi biết tôi hít vô, Quán ly sân tôi biết tôi thở ra”. Khi đó con an trong đó rồi, con đâu thấy sân nữa, cái nghẹn cổ của con nó hết liền à.

Đây là cái pháp đối trị, đối trị cái chướng ngại pháp, cái ác pháp nó đang bị chướng ngại, chớ không phải ngồi đó mà để tư duy quán cái tham của mình, để cho mình thâm sâu, để cho mình xả cái tham. Không phải, đây là mục đích đối trị với cái ác pháp nó đang tác động trên tâm, trên thân của con, con hiểu chưa? Đó là pháp Định Niệm Hơi Thở, nó có mục đích là như vậy thôi.

Còn bây giờ, con lại câu hữu với cái định vô lậu, con quán ly tham, rồi con ngồi con tư duy ly tham…​ Trời ơi cái hơi thở của con, không biết là bao nhiêu hơi thở nó mới có được cái khoản thời gian mà con ly, con tư duy cái chỗ tham của con, phải không? Như vậy là con sẽ sai mất rồi, không có đúng đâu. Cho nên, đó là con câu hữu không có đúng với cái pháp của Định Niệm Hơi Thở.

(1:01:12) Còn bây giờ đó, con thấy như thế này, con tu hơi thở, rồi con câu hữu với Pháp Vô lậu này, Định Vô Lậu này, thì con đang hít thở: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, Thở ra tôi biết tôi thở ra” chứ gì? Bây giờ đó, con đang tu, biết ra biết vô, con đang an trú ở trong hơi thở chứ gì, bây giờ con đang quán tới cái đề mục, thí dụ như cái đề mục: “Quán ly sân tôi biết tôi hít vô” hay “Quán từ bỏ tâm sân tôi biết tôi hít vô, …​ tôi thở ra” chứ gì? Bỗng dưng nó có một cái niệm, cái niệm đó chớ không phải là cái chỗ mà con quán tham, quán sân, mà con đưa cái đề tài tham, sân rồi con mổ xẻ trong đó là không có được.

Cái câu của người ta là để cho mình ngầm mình tác ý, để cho nó phá vỡ những cái triền cái tham sân si của nó thôi, nó ngầm nó phá thôi, còn đằng này con đem mổ xẻ nó thì không được, nó mổ xẻ là như thế này: Con câu hữu cho đúng cách, bây giờ con đang hít vô thở ra và con đang tác ý: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, Quán ly tham tôi biết tôi thở ra”, bỗng dưng trong đầu con nó khởi ra một cái niệm, là bây giờ nó tham cái gì đó, phải không?

Cho nên bây giờ, thí dụ đặt thành vấn đề, tham sắc dục đi, rồi con mới đưa cái niệm sắc dục ra con mới quán bất tịnh nó đi, để con nhàm chán chứ gì? Thì bây giờ con mới không nương vào hơi thở, mà con ngồi đó tu Định Vô Lậu, con mới suy nghĩ, chứ con không có nương hơi thở nữa. Tôi dừng cái hơi thở tôi lại, cái pháp hơi thở tôi dừng lại. Bây giờ tôi đưa cái đề tài của cái niệm trong đầu tôi nó khởi ra nè, tôi đưa đề tài đó mà tôi muốn mổ xẻ, tôi quán chừng nào mà tôi thấy tôi nhàm chán nó rồi, tâm tôi nó hết cái đó rồi, nó không còn tham nữa thì tôi xả tôi đứng dậy. Mà nếu còn giờ thì tôi bắt đầu, tôi hít thở lại, mà nếu hết giờ thì tôi xả tôi nghỉ luôn.

Con hiểu chỗ đó chưa? Tu vậy mới đúng, chứ không phải là như con, con vừa tư duy, vừa quán cái tham của cái câu mà con tác ý. Thì như vậy nó trật pháp mất đi, con hiểu không? Câu hữu là tại vì có cái niệm khác nó xen vô, rồi bắt buộc mình đưa cái đề tài của cái niệm đó, mình dừng cái pháp này mà tu tập cái định khác, gọi là câu hữu giữa hai pháp, chứ không phải là cài hai pháp với nhau mà tu kiểu này, không có được!

Phật tử: Trình bày trình bày sự hiểu của mình qua lời hướng dẫn của Thầy.

Trưởng lão: Ừ, nó vậy đó, con hiểu chưa? Còn cái kia là mục đích để đối trị. Bây giờ cái tâm mình sân thì mình nương vào hơi thở an trú nó, thì cái sân nó tan biến liền, gọi là: “Quán ly sân tôi biết tôi hít vô, quán ly sân tôi biết tôi thở ra”.

10- CÁCH AN TRÚ TÂM TRÊN PHÁP THÂN HÀNH NIỆM

(1:03:33) Phật tử: Trình bày về kinh nghiệm nhiếp phục tâm sân bằng hơi thở không được, bèn chuyển qua pháp Thân Hành Niệm thì nó hết nghẹn cổ.

(1:03:59) Trưởng lão: Đó, bởi vậy con phải biết áp dụng pháp, thí dụ bây giờ con không áp dụng vào hơi thở thì con sẽ áp dụng pháp Thân Hành Niệm. Bắt đầu con thấy nó nghẹn như vậy, là nó tức rồi đó, thì con áp dụng vào pháp Thân Hành Niệm, con đưa cánh tay ra, đưa cánh tay vào; con duỗi chân ra, duỗi chân vào, con đứng dậy, con bước đi…​ Con nhiếp phục cái tâm trong cái thân hành của con. Khi mà con nhiếp phục cái tâm trong thân hành, con an trú được tâm con trong thân hành, thì tất cả những cái chướng ngại pháp đó đều bị phá vỡ hết, nó bị phá hết, không còn nữa. Nó không còn có một chút xíu gì hết, và trở thành một trạng thái an lạc trên cái thân hành của con.

Cho nên tu tập nó rất hay, là nó phá được những cái chướng ngại pháp, nó làm cho ác pháp không tác động trên Thân – Thọ – Tâm – Pháp của con được, đó là mình tu đúng pháp rồi đó. Cho nên cái điều kiện cần thiết là khi tu, phải nhiếp phục được tâm và an trú được tâm; an trú được tâm trong thân hành, thân hành niệm nội hay thân hành niệm ngoại, là hai cái điều kiện căn bản nhất của người tu.

Nhưng mà cái này nó khó, hễ tu sai là bị căng, nó làm cho cơ thể bị rối loạn. Cho nên vì vậy mà, khi hướng dẫn về phương pháp tu này thì người ta sẽ hướng dẫn mình từng bước, từng bước để cho mình nhiếp được tâm và an trú được. Nó an trú, con thấy nó an trú đó, thậm chí như thế này nè: Khi mà con an trú cái thân con đau, thì con không biết đau, con không nghe đau đâu, cái âm thanh bên ngoài người ta la, con cũng không nghe đâu. Bởi vì nó an trú, nó bám vô trong cái pháp, nó trú ở trong đó, gọi là nó trú trong đó chứ không có ló cái đầu nó ra, cho nên con không có nghe! Mà con còn nghe là bị phân tâm, con còn thấy là bị phân tâm, tức là chưa an trú. Chứ nó đã an trú rồi thì Thầy nói, cái bệnh của Thầy, thật sự cái thân này có đau cái gì, mà đã an trú vô đó rồi là nó hết đau liền. Cái pháp của Phật hay như vậy đó. Bởi vì nó là an trú, cho nên nói: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, An tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, cái thân nó an ổn, cho nên nó rất là tuyệt vời!

Phật tử: Khi an trú thì nó có niệm gì không?

Trưởng lão: Nó không có gì hết à, nó an trú nó không có niệm.

Phật tử: (Thưa hỏi)

Trưởng lão: Ờ, vì vậy mà con bước thêm, con tham quá, rồi con câu hữu hai pháp mà trở lại nương vào hơi thở, nó trật.

11- TRẢ LỜI PHẬT TỬ VỀ PHÁP TU TỨ NIỆM XỨ

Phật tử: (Thưa hỏi)

(1:06:06) Trưởng lão: À, tu được cái chỗ đó là căn bản lắm rồi đó, mà nếu được hướng dẫn nữa thì áp dụng trong Tứ Niệm Xứ, chứ không có tu pháp đó nữa, con không có tu Định Niệm Hơi Thở nữa, cũng không có tu Định Vô Lậu nữa, mà tu Tứ Niệm Xứ. Khi mà trên Tứ Niệm Xứ có những cái chướng ngại, thì mình dùng cái phương pháp đó để khắc phục tham ưu cho nó rời khỏi Tứ Niệm Xứ của mình. Cho nên, luôn luôn để mà sung mãn Tứ Niệm Xứ là không có chướng ngại trên Tứ Niệm Xứ, mà chỉ có 12 tiếng đồng hồ là nó xong công việc đó, đó là con an trú được.

Nếu mà con bước qua cái giai đoạn tu tập Tứ Niệm Xứ rồi, thì coi như là trong 12 tiếng đồng hồ, thì cái tâm thanh tịnh hoàn toàn, nó ly dục ly ác pháp hết. Khi nó ly hết rồi mà không có Tứ Như Ý Túc, thì mới ôm pháp Thân Hành Niệm, con tập chừng nửa tiếng, một tiếng đồng hồ thì cái lệnh của con nó sẽ hiện ra, cái lệnh Tứ Như Ý Túc nó hiện ra đủ. Thì chừng đó nhập định, hoặc là thực hiện Tam Minh. Sau khi con thực hiện trong vòng chừng mấy tiếng đồng hồ, mấy tiếng đồng hồ xong rồi, thì coi như là con hoàn tất con đường tu rồi, khỏi cần tu gì nữa hết.

Phật tử: (Thưa hỏi)

(1:07:13) Trưởng lão: Đó! Thì bây giờ con tiếp tục, những cái niệm, cái thân của con nó khởi tham sân si, thì con sử dụng các cái pháp mà con nhiếp tâm an trú được, thì con đẩy lui nó hết, nó không có sai mình được nữa, nó không làm cho cái tâm mình khởi tham sân si được nữa, thì nó sẽ bị diệt. Nó diệt thì tâm hết phóng dật, thành ra nó thanh thản, an lạc, vô sự hoàn toàn.

Cũng là nỗ lực tu, mặc dù là chưa có Quy Y, chưa có gì hết mà cũng là ham pháp tu đó chớ, như vậy là con cũng gan lắm, đó là tự Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y Tăng rồi đó. Như vậy là cái ý chí cũng lớn lắm, chứ không phải nhỏ đâu. Nhưng mà cái tham cũng dữ, tham dữ quá, cho nên mới kết hợp bậy đó, kết hợp sai pháp, nếu mà con không hỏi là con sẽ tu trật đó, tu lạc đường.

Các con còn hỏi gì nữa không? À bây giờ có tu có gặp cái gì thì hỏi, vậy đi, Thầy sẽ dạy cho để tu. Thầy xác định từng pháp, để cho các con biết cái sai, cái đúng của mình, để mình chỉnh thôi, đó là cái quan trọng nhất.

(1:08:47) Có nhớ gì thì hỏi, không có thì thôi cứ về, rồi Thầy sẽ gửi sách cho, để các con đem về nghiên cứu, đọc, rồi tập, rồi mới hỏi, như con hỏi Thầy vậy, để mà mình biết cách mình tu tập. Các con cứ hỏi thì sẽ được Thầy xác định cho các con cách thức tu tập, không có sao. À thì thôi, nghỉ con.

HẾT BĂNG

Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 1)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.