ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang
Ngũ giới nâng cao 18 – Luyện tâm thanh thản thành khối liên tục

(CHUYỂN NGỮ TỪ PHÁP ÂM)

Ngũ giới nâng cao 18 – Luyện tâm thanh thản thành khối liên tục

A A A

LỚP NGŨ GIỚI NÂNG CAO 18

LUYỆN TÂM THANH THẢN THÀNH KHỐI LIÊN TỤC

Trưởng lão Thích Thông Lạc

Người nghe: Tu sinh Nữ

Thời gian: 27/02/2008

Thời lượng: [00:38:37]

Tên cũ: Cần Thông Suốt – Bảy Tháng Chứng Đạo

Số lượng: 64 pháp âm

 

1- NHIẾP TÂM CHUYÊN MỘT PHÁP

(00:01) Trưởng lão: Chỉ tu một phương pháp thôi con. Còn trong ba phương pháp này mà nó thay đổi với nhau mà lúc thì tu hơi thở, lúc thì tu cánh tay đưa ra vô, lúc thì phải tu cái đi kinh hành. Thì cái trường hợp đó như thế nào, mấy con biết không? Cái trường hợp đó là cái trường hợp của cái người bị cái tâm loạn động khi tiếp duyên ra ngoài. Quá loạn. Họ dễ sân, dễ phiền não, dễ đủ loại. Cho nên bây giờ họ nhiếp tâm lúc thì mơ màng, không có rõ ràng. Buộc lòng họ ngồi đó thì họ mơ màng họ ngủ mất đi, các con hiểu không?

Cho nên buộc lòng họ phải đứng dậy đi. Tức là họ phải thay đổi cái pháp để mà phá ngay cái thời gian đó, là tại vì cái tâm họ quá động, quá vọng động. Nghĩa là họ tiếp duyên bên ác pháp bên ngoài, người này vầy, người khác, cái tâm họ không thanh tịnh rồi, cho nên luôn luôn lúc nào họ cũng bị động. Cho nên vì vậy mà qua ngồi nhiếp tâm thì thấy cái tướng trạng nó hiện ra, họ ngồi không có yên. Họ nhiếp tâm không có được, nó lờ mờ, lờ mờ nhiếp không được, thì do đó buộc họ phải đứng dậy đi. Do như vậy đó, thì họ phải luân phiên pháp này tới pháp khác để phá vỡ cái đó rồi họ trở về một pháp. Cũng phải trở về một pháp mấy con. Phải trở về hơi thở, phải trở về cái cánh tay hoặc trở về bước đi thôi, cũng một pháp thôi. Chứ không thể hai, ba pháp được, các con hiểu chưa? Chứ không phải lát tôi tập pháp này, lát tôi tập pháp kia, không phải đâu, mấy con không phải tập được. Mấy con hơi thở là hơi thở, một pháp ở đây nhiếp tâm hơi thở để cho thuần quen với cái đó.

Cho nên vì vậy mới sắp xếp các con, mới ở trong cái pháp nào tu cho đúng cái đặc tướng của mấy con, để mấy con nhiếp cho được cái tâm của mấy con cái đã. Rồi nhiếp được rồi, cái tâm mấy con định tĩnh rồi, bình tĩnh được rồi thì người ta mới dạy tới cái xả tâm của mấy con. Đó, còn mấy con chưa đủ cái sức tỉnh táo, chưa có đủ sức bình tĩnh mà mấy con xả thì mấy con xả theo cái hoàn cảnh yên ổn, còn cái hoàn cảnh nghịch thì mấy con bị dao động hết. Người ta nói cái gì đó mà nói trái ý mình, người ta nói gì mà oan ức mình, thì mình tức tối thôi, nó gần như là đập đầu mình muốn chết đi: (02:05) “Tôi không có làm vậy mà nói vậy thì đập đầu tôi chết cho rồi đi. Chứ bây giờ tôi không có làm vậy mà nói vậy, tôi tức quá rồi tôi bây giờ chỉ còn nước tôi chết đi”. Như vậy là mấy con thiếu bình tĩnh, thiếu cái định tĩnh ở trong tâm của mấy con.

Cho nên vì vậy mà hôm nay tập nhiếp tâm và an trú là tập cái sức định tỉnh, bình tĩnh, con hiểu không? Ai nói gì nói, tâm tôi không có dao động chút nào hết. Nói oan nói ức, nói tức, nói tối gì thì cũng không động gì hết. Tôi như cục đá vậy đó, cho nên ai làm gì cũng không động. Đó là mấy con đã có sự định tỉnh. Cho nên hôm nay Thầy về đây dạy cho mấy con có cái sức định tĩnh để không ai làm cho mấy con dao động. Còn bây giờ mấy con dao động rồi, mấy con nghĩ “Trời ơi, hồi nãy tại sao tôi không hiểu như vậy để mà tôi xả tâm, để tâm tôi quá động như vậy?”, các con hiểu chưa? Bởi vậy có Thầy rồi mới giúp mấy con, mới làm chủ được cái tâm của mấy con, chứ không khéo mấy con chỉ tu có một góc độ. Bây giờ có người nào nói tức mấy con thì mấy con sôi gan lên liền đó “Cái đầu tôi muốn đập cho chết đi”. Không! Thầy nói thật mà. “Hồi nào tới giờ tôi tu dữ tợn lắm chứ đâu phải tôi không tu, nhưng mà nhiều khi tôi muốn đập cái đầu tôi chết cho rồi đi, tức quá”, có phải không mấy con?

(03:09) Đó, bây giờ đó là mấy con đã tập để mà cái sức định tĩnh của mấy con đó. Nó làm cho mấy con thản nhiên trước cái người ta nói oan, nói ức, nói tức, nói tối mình, có phải không? Cho nên người ta chửi mình, như cái gì chửi gì chửi. Mình nghe chứ không phải không nghe, không biết, nhưng mà luôn lúc nào mình thấy mình không có giận hờn gì hết. Mà còn khởi lòng thương yêu cái người đang chửi mình, cái người đang nói oan ức mình, mình thương yêu. Họ tạo cái nhân đó rồi họ sẽ trả, người khác sẽ nói oan ức họ, họ không chạy khỏi đâu.

Mình rất thương yêu tội nghiệp họ đã lầm lạc, họ đã nghi ngờ, họ nói cái điều này được thì mình nói rằng rất thương họ. Cho nên vì vậy mà trong lúc đó cái tâm mình xả hoàn toàn, nó không…​ bởi vì nó thương yêu rồi thì nó tha thứ, mà nó tha thứ thì nó còn giận hờn người đó không? Không! Nó rất thương yêu. Còn không thì mấy con không chịu nổi. Rồi, cái gì con?

Sư cô Nguyên Hạnh: Con kính thưa Thầy, giả sử như con mà con nhiếp tâm trong khoảng mười, mười lăm phút, sau con lại nghỉ thư giãn mười, mười lăm phút ạ?

Trưởng lão: Được, cứ vậy à. Hễ con tu được bao nhiêu thì con nghỉ bao nhiêu, rồi trở lại tu lại, có vậy thôi, không có gì hết. Bởi vậy hồi nãy Thầy nói bây giờ mình tu được ba mươi phút thì ngủ ba mươi phút, chứ có gì đâu. Mình tu được một giờ thì mình ngủ một giờ. Sướng quá. Con, con cứ ngồi trên ghế đi con. Cứ thưa hỏi Thầy đi, có gì?

(04:22) Sư cô Huệ Ân: Kính bạch Thầy, thường ngày, con có con có bị đau ngực, Bạch Thầy, tại vì Thầy bảo không tập hơi thở nữa, thì con tới khi con ngồi con tác ý: “Tịnh chỉ hơi thở” thì trong mười lăm phút. Rồi có khi con tu năm phút, mười phút thì an trú, thì con xả ra con tu Tứ Niệm Xứ, “Tâm định tĩnh, không sợ hãi, không dao động, tâm định tĩnh, tâm tự nhiên trước các ác pháp và các cảm thọ, đó là pháp hữu vi, ngồi chơi như người vô sự”. Thì con ngồi vậy thôi con không có…​ Thầy giúp con, hai cái chân mấy tháng nay nó đau cái đầu gối này, ngồi xuống (Lớn tuổi rồi) ngồi xuống phải kéo chân đưa ra đưa vô, chân nhức nên cô Út cho con ngồi ghế, mà con ngồi ghế vậy con không có ngồi bán già. Vậy Thầy coi làm sao? Còn tịnh chỉ hơi thở thì Cô Út, có lần cô Út …​ Lâu lâu con cũng sợ Thầy kiểm tra bất tử, con cũng tập nhưng mà mức độ đó thôi chứ con ráng thêm chút nữa không nổi.

2- LUYỆN TÂM THANH THẢN THÀNH KHỐI LIÊN TỤC

(05:56) Trưởng lão: Ừ! Thôi rồi! Được rồi! Bây giờ con tu như thế này này, con ngồi trên cái ghế bình thường vậy đó. Chứ con khỏi có ngồi bán già, kiết già vì cái chân của con yếu rồi, nhất là hai cái đầu gối con, con hiểu không? Con ngồi vậy thì cái thân con nó sẽ được an trú, nó an ổn được. Rồi bắt đầu bây giờ con tu cái pháp gì con biết không? Con tu cái pháp giữ Tâm Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự. (Mô Phật) Con cứ nhắc “tâm thanh thản, an lạc, vô sự”, rồi có cái niệm nào mà khởi lên thì con dùng cái tri kiến của con quán xét xả cái niệm đó xuống.

Con nhớ không? Cứ như vậy, cứ xả hoài rồi để giữ gìn cái Tâm Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự. Mà con căn cứ vào cái thời gian con ngồi nó được ba mươi phút hay hoặc là được năm phút hay được mười phút, trong cái thời gian thanh thản, an lạc, vô sự. Rồi bắt đầu đó con sẽ nhớ khi mà con thấy cái niệm nó thường hay, khi mà giữ Tâm – Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự nó có cái niệm thì con quán con xả. Nhưng mà nó vẫn còn niệm chứ chưa phải hết, con hiểu không?

Mà còn niệm thì con phải dẫn nó bằng cái thỉnh thoảng con lại tác ý “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”, rồi con ngồi im như thế này. Rồi con lại nhắc “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”, rồi con ngồi yên, con lại nhắc. Nhắc rồi thì con nhìn cái tâm của con Bất động – Thanh thản – An lạc – Vô sự đó, thì nó sẽ, nếu nó thấy hơi thở ra vô thì cũng được, mà nó không thấy, thì con thấy cái trạng thái Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự của nó. Và con cứ thỉnh thoảng con dắt cái tâm của con nó vào cái chỗ mà Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự. Con nhớ tác ý thôi, chứ không đợi mà có niệm rồi thì con mới đuổi niệm, rồi mấy con tác ý thì nó trễ quá đi.

Nó có nhiều cái sự mà nó không làm cái tâm con Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự, nó không thành một cái khối, nó không thành một cái sự liên tục Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự, nó bị chia cắt ra. Bị có một niệm là nó đã phân cái tâm thanh thản con ra mất đoạn rồi, con hiểu không? Cho nên vì vậy muốn cho nó được liên tục một cái thời gian ba mươi phút hay một giờ, mà con ngồi trên ghế nó được liên tục mà thanh thản, an lạc, vô sự thì con nhắc tâm: “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”. Rồi con lại ngồi yên lặng một chút xíu, con lại nhắc “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”.

(08:07) Rồi lại một chút xíu thì con lại nhắc “Tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự”. Hay một câu nào mà con tự trạch ra để cho nó đem lại cái sự Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự của con đều được hết. Nhưng mà con tu vậy thôi, không có cần mà phải nhiếp tâm trong hơi thở, không cần an trú trong hơi thở.

Tại sao? Riêng phần con là tại vì con đã tu tập cái hơi thở nó đã như vậy thôi, thì do đó con không cần phải tập luyện hơi thở nữa. Tức là không phải tập nhiếp tâm an trú trong hơi thở nữa, mà chỉ tập an trú trong trạng thái Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự mà trên pháp Tứ Chánh Cần.

Để khi có một niệm nào đó thì con quán con xả nó, nhưng con cố gắng tác ý dẫn “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự” thường xuyên. Tại vì con thỉnh thoảng tác ý liền “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự” rồi ngồi im lặng chút xíu, “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”. Cứ nhắc nó kéo dài hoài hoài cho đúng ba mươi phút là con nghỉ, phải không? Cứ đúng ba mươi phút là con nghỉ, cứ tới ba mươi phút nghỉ. Mà khi mà cái trạng thái mà Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự đó, mà khi một thời gian nhắc nó liên tục như vậy thì con sẽ giảm bớt cái sự tác ý lần lượt. Khi thấy nó được an, nó được cái trạng thái nó kéo dài ra, thì con giảm bớt cái câu tác ý. Cho đến khi mà con chỉ tác ý một lần đầu tiên mà kéo dài cái thời gian Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự ba mươi phút, thì chừng đó Thầy sẽ dạy con luyện Tứ Thần Túc. Con hiểu không? (Dạ)

Bắt đầu luyện thần lực để cho trong vòng nữa tháng, một tháng thì mình sẽ có đủ cái nội lực, để muốn chết hồi nào chết, muốn sống hồi nào sống, phải không? Còn cái tâm mà nó chưa được bất động, thanh thản, an lạc, vô sự ba mươi phút thì luyện không được. Nó luyện không được cái Tứ Thần Túc, bởi vì có luyện thì nó cũng không có cái thần lực đúng mà có nhiều khi nó xảy ra cái thần lực của Tưởng thì nó rất là nguy hại, nó không có đúng. Cho nên vì vậy mà Thầy cần cho con giữ được cái Tâm – Bất Động – Thanh Thản – An Lạc – Vô Sự của cái trạng thái, giữ cái chân lý đó thời gian ba mươi phút thôi, rồi Thầy hướng dẫn con sẽ tu tập Tứ Thần Túc. Nghe không, hiểu chưa? Bây giờ con chỉ tập có cái pháp đó thôi, chứ không có tập như quý vị này.

Như vậy là trong một cái lớp tu của chúng ta nó có nhiều người tu các cái pháp. Và đồng thời thì khi mấy con nhiếp mà tâm an trú trong một phút, Thầy còn sẽ kiểm tra để cho tăng lên hai phút, ba phút, năm phút, mười phút. Cho đến khi mà Thầy thấy ở trong đó mỗi lần kiểm tra là Thầy sẽ lọc lừa cho mấy con đi ra khỏi cái chỗ Nhiếp tâm An trú. Khi mà Thầy thấy mấy con đã nhiếp tâm được cái chỗ nào hoặc gặp những cái chướng ngại nào, Thầy sẽ lôi mấy con ra cho đúng cái đặc tướng của mấy con. Để cho mấy con hoàn toàn điều khiển chủ động, mấy con đi vào cái chỗ mà tu tập có kết quả rất lớn cho mấy con.

3- TU PHẢI NHIỆT TÂM

(10:52) Đó, thì bắt đầu bây giờ người nào mà tu hơi thở được thì bắt đầu bây giờ mấy con tu tập kỹ, chất lượng đàng hoàng. Không tu thôi, tu thì phải nhiệt tâm, tận lực tu, chứ đừng có tu lơ mơ, phải không? Còn cái người nào mà Thầy dạy pháp nào tu thì cứ theo pháp đó. Chứ mấy con đừng có người này mà tu thử pháp của người kia, không có được. Mỗi người có cái đặc tướng đó. Chứ đừng có “Thôi, thử thử coi”. Cũng như bây giờ mấy con nói “Thôi bây giờ Thầy dạy hơi thở mà hơi thở mình tu thường rồi, thôi bây giờ mình đi kinh hành thử coi”, thì không có được.

Thầy dạy mấy con hơi thở là mấy con tu hơi thở. Mà Thầy dạy mấy con đưa cánh tay ra thì mấy con đưa cánh tay ra. Mà Thầy dạy đi kinh hành thì mấy con đi kinh hành. Cứ người nào thì ở trong cái đặc tướng nấy của cái pháp mà Thầy đã dạy thì mấy con sẽ tu có kết quả. Và đồng thời Thầy còn theo dõi mấy con trong thời gian mấy con tu hơi thở. Thì cái sự diễn biến hơi thở nó sẽ xảy ra cho mấy con như thế nào, thì chừng đó cái sự Nhiếp Tâm của hơi thở nó không đạt được, mà nó xảy ra những cái trạng thái mà có thể làm cho mấy con, ngăn cản cái bước đường tu của mấy con nó không được an trú, thì Thầy sẽ trợ duyên giúp cho mấy con vượt qua, hoặc là dạy qua pháp khác.

Mà dạy pháp khác thì mấy con đâu có mất căn bản đâu. Chẳng hạn bây giờ mấy con nhiếp tâm ở trong hơi thở nè, được mười phút nè mà bây giờ tăng lên mười một, mười hai phút thì có con bị tức ngực nè, bị nặng đầu nè, thì Thầy dạy mấy con cánh tay. Thì cánh tay mấy con, đâu phải mấy con mới tập lại một phút, hai phút nữa đâu. Mấy con cũng tập mười phút ở trong cánh tay, sự nhiếp tâm của mấy con y nhau mà. Từ cánh tay này nó sẽ đưa mấy con đi lên hai mươi phút hay ba mươi phút, mà trong khi đó mấy con không bị kẹt trong hơi thở.

Đó, coi như là mấy con tu tập hơi thở. Nhưng mà cuối cùng vì hơi thở lên cao nữa thì mấy con bị rối loạn cơ thể của mấy con. Do đó Thầy dẫn cho mấy con trở về với cánh tay mấy con. Thì cái sự mà Nhiếp Tâm ở trong cái hơi thở của mấy con, nó vẫn giữ cái mực Nhiếp Tâm, chứ nó không mất sự Nhiếp Tâm của mấy con. Cho nên mấy con có lỗ lã chỗ nào hết. Không phải bắt buộc mấy con phải tu trở lại một phút, hai phút của cánh tay đưa ra đưa vô vậy đâu, không phải đâu.

Người ta sẽ cho mấy con tu đúng y như cái kết quả của mấy con tu hơi thở của mấy con. Cho nên mấy con đừng có sợ gì hết! Bây giờ cứ người nào tu hơi thở được cứ tu hơi thở, để thử thách được cái hơi thở của mình. Do đó sau khi mà mấy con hơi thở mà được rồi, thì khi mà mấy con luyện thần lực, thì mấy con hoàn toàn, mấy con sẽ tu Mười Chín cái Định Niệm Hơi Thở để luyện nội lực của mấy con. Còn người nào không được thì người ta sẽ hướng dẫn cho mấy con tu cái Thân Hành Ngoại, cũng luyện cái nội lực của Thân Hành Ngoại. Chứ nó mấy con hơi thở mà rối loạn, mà tập hơi thở để luyện thần lực thì mấy con sẽ bị chướng ngại ở trên thân của mấy con, mấy con tu không vô.

(13:28) Ở đây Thầy đã chuẩn bị sẵn sàng cho các phương pháp, một người thuận theo hơi thở thì sẽ luyện thần lực ở trên Định Niệm Hơi Thở. Một người mà thuận theo về cái pháp Tỉnh Thức Chánh Niệm trên đi kinh hành, Chánh Niệm Tỉnh Giác thì luyện thần lực trên Chánh Niệm Tỉnh Giác. Lấy cái pháp Thân Hành Ngoại mà luyện thần lực, chứ đâu có gì khác, nó cũng như hơi thở vậy. Nhưng mà cái người nào được hơi thở thì nó sẽ, vì nó là Thân Hành Nội, cái nội lực nó sẽ thực hiện rất mau. Còn cái Thân Hành Ngoại nó chậm nhưng mà nó thực hiện cũng rất tốt chứ không phải là nó không được. Đó, thì tất cả những cái này đều là những đặc tướng của mấy con, mà tuỳ đó mà dẫn dắt cho mấy con đi tới nơi tới chốn. Cho nên hôm nay mấy con yên tâm. Con, hỏi gì?

Phật tử cô Liễu Châu: Dạ, con kính bạch Thầy, con kính chào Đại chúng! Con xin phép Thầy con xin trình bày: Kính thưa Thầy là con được cái may mắn là con tu cả Thân Hành Ngoại con cũng dễ, cả Thân Hành Nội cũng dễ cho nên là con thấy con tu Thân Hành Nội tức là con ngồi con tu một phút thì con thấy nó không có niệm. Hôm nay Thầy nói là ngồi ba mươi phút thì con tu là buổi sáng, tất cả bốn thời thì con thấy nó không có niệm. Mà con luôn luôn là dẫn, thì trước kia là con đã phạm cái lỗi là con thấy nó vô cái An thì con không tác ý thế là con đi vô luôn cái An, con không tác ý cho nên là cái Tưởng nó lọt vào.

Còn bây giờ con biết rằng là nếu mà mình không tác ý, mình không dẫn tâm thì cái tâm nó bị, ý thức nó bị mất đi, thì cái Tưởng nó lại xen vào. Do đó mà bây giờ con liên tục tập cứ năm hơi thở con tác ý, con dẫn tâm “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”. Nhờ cái dẫn tâm đó mà con thấy là cả ba mươi phút là nó không có niệm. (Không có niệm. Đúng rồi) Còn về cái kinh hành thì con thấy là con có thể là đi một tiếng, hai tiếng mà nó không có niệm gì hết trơn.

Trưởng lão: Như vậy là cái Thân Hành Ngoại con rất tốt. Như vậy là cái trạng thái Nhiếp Tâm của con rất tốt. Bây giờ chỉ còn cái trạng thái An Trú Tâm. (Dạ) Như vậy là con sẽ chuyển qua cái phương pháp không còn nhiếp tâm nữa, mà An tịnh. Thí dụ như về hơi thở thì con: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, An tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”. Mà khi mà con thấy cần mà đi kinh hành thì con cũng nhắc tâm mình: “An tịnh thân hành tôi biết chân mặt bước, An tịnh thân hành tôi biết chân trái bước”. Thì con nhắc nó vậy, nhắc nó an tịnh thôi.

(15:58) Chứ không có nhắc nó biết bước đi, con hiểu không? (Dạ) Đó là con đã nhiếp tâm được rồi thì bây giờ phải an trú tâm. Con bây giờ phải an trú chứ không thể nào mà còn nhiếp tâm nữa, bởi vì nhiếp tâm được rồi. Cho nên cái thời gian của con nó phải còn thu ngắn. Và cái căn bản của con vừa cái Thân Hành Ngoại mà vừa Thân Hành Nội đó là cái phước của con đủ, cho nên cả hai cái con đều tu tập được. Nhưng mà có cái điều kiện là hiện giờ con thấy con đi kinh hành thì con lại tỉnh táo, con lại nhiếp tâm nó lại dễ dàng.

Nó không những ba mươi phút mà một giờ cũng rất dễ dàng không có khó khăn, thì rõ ràng là con đã nhiếp tâm được rồi. Cho nên vì vậy mà những cái trạng thái Tưởng nó không vô được là do cái pháp Như Lý Tác Ý, con tác ý con giữ cái ý thức con không bị chìm đi mất. Cho nên vì vậy mà hiện giờ tuổi con lớn rồi, phải lo an trú. Mà giờ trong khi an trú được rồi, con nhắc mà nó có an trú thì con hãy trình bày lại cái sự an trú đó cho Thầy.

Để kịp thời Thầy biết cái đó an trú đúng thì Thầy sẽ đưa cho con đi vào cái chỗ mà Nhiếp tâm Tứ Niệm Xứ. Thì trong khi thời gian mà Nhiếp tâm Tứ Niệm Xứ thì con cũng dùng cái pháp Như Lý Tác Ý để mà giữ tâm mình. Để cho khi nó an trú được rồi thì con dẫn nó vào Tứ Niệm Xứ liền tức khắc để giữ tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự cho đến khi nó sáu tiếng đồng hồ. Lúc bấy giờ thì Thầy sẽ đưa con vào cái khu chuyên tu để luyện cái nội lực. Trong khi đó thì con luyện cái nội lực nó có đủ Tứ Thần Túc rồi, thì coi như là thực hiện Tam Minh là xong con đường tu của con.

Mà trong cái tuổi con cũng lớn rồi, hãy cố gắng, cố gắng khắc phục con. Bây giờ cái giai đoạn này thì con phải tu “An tịnh”, con nhớ câu đó chứ? (Dạ, nhớ!) “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, An tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, “An tịnh thân hành tôi biết chân trái bước, An tịnh thân hành tôi biết chân mặt bước”. Con nhớ câu đó rồi phải không? (Dạ, con nhớ!) Rồi, con nhớ kỹ câu đó để mà cứ nhớ an tịnh, chứ không phải là còn nhiếp tâm ở trong cái hơi thở, hoặc là cái bước đi nữa. Mà an tịnh trong cái bước đi. Rồi con.

(18:06) Phật tử 3: Dạ, con kính bạch Thầy là chỉ có cái câu đó nó cứ đi mãi, đi mãi/

Trưởng lão: Nó đi chừng nào mà có an trú được, mà khi mà an trú được thì con không tác ý nữa. (Dạ) Con nhớ kỹ, thấy không? Khi mà con tác ý nó an trú được là không tác ý nữa. Cứ để cho nó an trú, rồi coi thử coi nó sanh ra những cái trạng thái Tưởng nào? Nếu mà nó có những cái gì khác ngoài cái an trú này thì con lại nhắc, phải xả hoặc là con phải trình lại cho Thầy liền để Thầy cho con cái pháp, để diệt những cái trạng thái tưởng, để nó trở về cái sự an trú của con. Để sau đó thì Thầy dẫn con đi vào Tứ Niệm Xứ, cho nó kéo dài được cái thời gian Bất Động Tâm của con.

Khoan khoan, con chờ một chút xíu con. Con hỏi cái gì đi con. Con hỏi đi.

4- THỌ BÁT QUAN TRAI LÀ TU CHUNG CHUNG

(18:45) Phật tử 4: Dạ, con xin thưa Thầy con chưa hiểu làm sao là con sau khi, con thưa Thầy là khi Thầy dạy cho con là mấy hôm nay đó, thì sau khi con đi kinh hành là hai mươi bước thì con thôi, thì con vẫn không có bị niệm mấy. Mà vừa rồi con bị bệnh thì đến hai tháng con không uống thuốc, thế sau rồi cái bụng nó đau nặng, thế là con quyết định con đi Thọ Bát Quan Trai cho dù có chết đi. Thưa Thầy mẹ con cũng như thế, lúc trước Thầy dạy cho con thì con dạy lại cho mẹ con vậy, thì bây giờ mẹ con cũng biết đuổi bệnh.

Thì thưa Thầy thì con xin thưa Thầy rằng là khi con đi kinh hành thì có lúc là con không có được đi kinh hành Thọ Bát Quan Trai, thưa Thầy là Thân Hành Niệm (Ừ) thì con đi ba mươi phút đi kinh hành thì con quay trở lại Định Vô Lậu, Định Sáng Suốt thì con lúc bấy giờ thư giãn Thầy chỉ dạy cho con, thì có lúc con ngồi là con cứ tác ý “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự” là con cứ thấy rất là an lạc lắm, rất là nhiếp tâm được.

Thưa Thầy ạ! (Ừ) Thì giờ con xin hỏi Thầy hơi thở của con thì con tu một phút, thì thưa Thầy cái đoạn mà con đi kinh hành thì có một lúc là con dậy con đi kinh hành thì con đếm, thì con thấy khởi niệm rất nhiều. Nhưng mà đếm như thế thì có lúc nào mà nó hôn trầm nặng thì con không đếm có được không ạ? Hay là mình cứ phải đếm ạ?

(20:14) Trưởng lão: Được con, không có sao hết. Con tùy theo để mà thay đổi, để mà phá được cái hôn trầm thùy miên của nó. Nhất là cái pháp đi kinh hành thì cái hôn trầm thùy miên nó sẽ khó tác động vô lắm! Cho nên con tu ở trong cái pháp mà Thọ Bát Quan Trai, bốn cái pháp ở trong Thọ Bát Quan Trai con tu đều đặn để chuẩn bị cho cái căn bản của mình. Sau khi mình đi vào, mình có nỗ lực, mình chuyên tu thật sự đó, thì người ta sẽ dạy cho mình chuyên từng pháp. Chứ không phải là tu chung chung như là cái pháp Thọ Bát Quan Trai.

Thọ Bát Quan Trai là dạy con bốn pháp lận. Cái thư giãn thì con thấy giống như người ta, nhưng mà người ta chuyên môn, người ta đi vào bằng cái sự hướng dẫn bằng An Tịnh Thân Hành, để cho cái thân hành của người ta, toàn bộ thân tâm người ta nó an trú cho được.

Còn con thì thấy nó an ổn đó, nhưng mà sự thật ra đó là cái pháp thư giãn của con mà thôi. (Dạ) Đó, cho nên vì vậy mà con tập cái đó thuần là tốt thôi, không có gì đâu con. Để sau khi mà có đủ cái duyên rồi đó, mà mình đi vào cái chuyên tu, thì người ta dạy mình về cái pháp nào để tu tập cho nó rành giỏi về cái pháp đó. Cho nó đạt được kết quả pháp đó, thì người ta mới dạy cái pháp khác.

Còn cái này tu chung chung, nó có cái kết quả của lợi ích chung chung cho cái pháp đó của con khi mình còn ở trong gia đình, nó có cái sự kiện gì thì mình dùng cái pháp đó mình xả được cái tâm của mình, mình an trú được cái tâm của mình. Trong khi mình Thọ Bát Quan Trai nó có cái lợi ích của một người cư sĩ trong gia đình; chứ không thể nào cái lợi ích giải thoát của một người tu ở trong Tu viện được, con hiểu không? Đó là những cái cấp bậc nó rất rõ ràng, người cư sĩ tu như vậy là quá sức rồi, quá nhiều.

Siêng năng mới tu được như vậy, còn không siêng năng thì không thể đạt được như vậy. Cho nên hiện giờ thì con cứ bình thường tập bốn cái pháp đó, tu chung chung như vậy được rồi. Cứ thời gian con Thọ Bát Quan Trai là con tập những cái pháp đó trong cái thời mình tu là tốt nhất.

Phật tử 5: Dạ, thưa Thầy cho con xin Thầy dạy cho con pháp là mỗi tháng con có thể Thọ Bát Quan Trai được không Thầy? Tại vì những cái ngày buổi sáng, buổi tối con không nghỉ được. Thưa Thầy là con cứ hay dậy buổi sáng hoặc tối, thì Thầy cho con xin cái pháp để con đi sâu vào.

(22:20) Trưởng lão: Về cái pháp mà đi sâu đó thì con phải ngồi lại con tu cái pháp mà Tứ Chánh Cần. Là hàng ngày, ban ngày con tiếp duyên con làm công việc này kia đó, thì ban đêm con ngồi con nhắc là “Tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự”. Rồi con ngồi đó, yên lặng, con không nhiếp tâm ở trong cái nào hết. Khi mà con thấy có một niệm ác nào nó khởi ra hoặc một niệm thiện thì con quán xét cái niệm đó. Ác thì con ngăn và diệt, còn cái niệm thiện thì con tăng trưởng. Suy nghĩ để ngày mai mình phải làm cái việc này như thế đó để đem lại cái sự bình an cho mình, cho người, phải không?

Thì con tu ở trên cái Tứ Chánh Cần ngăn ác – diệt ác. Trong cái thời gian mà con ở trong nhà của mình trong cái buổi tối, buổi khuya nó rảnh rang, nó xong công việc thì con sẽ sử dụng những cái pháp đó con tu tập. Còn Thọ Bát Quan Trai thì con tu bốn cái pháp ở trong Thọ Bát Quan Trai, đó như vậy là đủ rồi. Để làm gì? Ban ngày con tiếp duyên mà ban đêm thì con ngồi con xả tâm. Xả tâm trên pháp Tứ Chánh Cần ngăn ác – diệt ác, sanh thiện – tăng trưởng thiện pháp. Đó, con tu tập như vậy.

Phật tử 5: Dạ, con cảm ơn Thầy.

Trưởng lão: Rồi con, tới phần con. Con hỏi Thầy gì?

Phật tử 6: Dạ! Kính thưa Thầy con xin trình bầy sự tu tập của con. Con nhiếp tâm ở trong hơi thở mà con đi kinh hành, thưa Thầy là con đi con nữa tiếng cũng nhiếp tâm trong năm phút, sau đó thì con vẫn đi bình thường nhưng mà con tính thời gian là năm phút đó thì con vẫn vừa đi nhưng mà vẫn vừa coi cái niệm đến với mình, mình xả tâm thì có việc gì tới mình tác ý. Thì sau hết năm phút đó thì đến một lúc khác thì có nghĩa là trong ba mươi phút thì con nhiếp năm lần một phút, như vậy có đúng không Thầy?

Trưởng lão: Được! Như vậy là con sử dụng ở trên pháp Tứ Chánh Cần để diệt những cái niệm thô của con, coi như cái người cư sĩ mới tu tập. Còn cái pháp mà con dùng để mà tu để nhiếp tâm và an trú đó, đó là cái pháp con dùng chung với cái pháp Tứ Chánh Cần để ngăn ác diệt ác, được chứ không có sao. Con cứ tu tập như vậy để rồi theo thời gian rồi thì kiểm nghiệm coi cái sự nhiếp tâm của con nó đến đâu, để rồi thay đổi những cái phương pháp hoặc là cho con tăng thêm cái thời gian của nó nữa. Đó, nỗ lực tu tập đi con, không có gì đâu.

(24:34) Phật tử 7: Kính thưa Thầy là cái pháp cũng viết ở trong quyển sách đấy ạ?

Trưởng lão: Trong cái quyển sách này hả con? (Dạ) Để rồi Thầy sẽ trả lời cho. Về giấy tờ mà con xin phép đó, thì sự thật ra con nên, khi mà Chính Quyền họ không chứng cho con chứ gì? (Dạ) Thì con sẽ đến nhờ cái Ban Tôn Giáo ở cái Huyện đó giải quyết giùm tôi: “Tôi là một cái người theo Phật giáo, chúng tôi thực hiện cái tôn giáo trong pháp luật của Nhà nước. Cho nên Nhà nước phải thấy rằng cái tôn giáo này là tôi tu theo là trong pháp luật của Nhà nước. Nhà nước thấy đúng, Nhà nước phải ký cho tôi”. (Dạ)

Thì cái Ban Tôn Giáo của Nhà nước của Huyện nó sẽ giải quyết con ở trên cái vấn đề mà ở Xã này nó phải ký đơn. Chứ còn nó nói: bây giờ tự do tín ngưỡng, tôi tự do tín ngưỡng trong pháp luật của Nhà nước. Bởi vì Nhà nước Việt Nam tự do tín ngưỡng, không phải tự do một cách bừa bãi, nó trong pháp luật. Cho nên đây là luật pháp của Nhà nước có rồi, luật pháp cái tôn giáo nó có rồi con. Cho nên con phải mạnh mẽ nói với nó, chứ còn không khéo nó không ký tên. Nó nói: “Bây giờ đây là cái quyền tự do tín ngưỡng thì mấy người muốn theo tôn giáo nào thì quyền chứ tụi tôi không có chứng”, con hiểu chỗ đó không? Nó nói như vậy. “Nói như ông là như vậy ông chưa có hiểu luật của Nhà nước. Luật của Nhà nước rõ ràng, đây không phải là luật của Mỹ. Luật của Mỹ là muốn theo tôn giáo nào thì tự do, gọi là tự do tín ngưỡng. Còn cái luật của Nhà nước là tự do tín ngưỡng trong pháp luật của Việt Nam. Cho nên mấy ông phải biết cái người dân chúng tôi theo cái tôn giáo nào đúng, hay sai mấy ông không cho. Còn ở đây chúng tôi theo Phật giáo hẳn hòi, hoàn toàn thì mấy ông phải chứng, bởi vì Nhà nước đã chấp nhận có Giáo hội”. Đó, rõ ràng mình phải xác định cho họ biết. Bây giờ Ban Tôn Giáo phải làm việc này với cái Chính quyền địa phương này. Anh này không hiểu.

Phật tử 7: Con kính thưa Thầy là về phần giấy tờ là nhà con đã nhận xong rồi ạ, đang gửi trên (Vậy hả?) Vậy con đang đợi bác Thu để sau đấy ạ.

Trưởng lão: Còn về cái pháp tu (Thưa Thầy, dạ) thì Thầy đọc thử coi, cái đó là cái vấn đề giấy tờ của con thì Thầy thấy hôm đó con có gửi vô đó, nó có chướng ngại con.

Phật tử 7: Con kính thưa Thầy là con lên gặp về giấy tờ của con.

Trưởng lão: Vậy hả con, đúng là cái địa phương này có khó khăn. Còn về cái pháp tu con hỏi cái chỗ nào? Bên đây phải không?

Phật tử 7: Dạ, viết đằng sau chỗ đấy ạ.

Trưởng lão: Thôi con trình đi, nói nhiều quá!

5- CHỈ CHỌN MỘT PHÁP TU ĐÚNG ĐẶC TƯỚNG

(26:52) Phật tử 7: Dạ, từ hôm của con thì con là cái pháp con tu tập thì từ trước tới nay thì con vẫn biết duy trì căn bản, pháp môn căn bản là không thể thiếu được trong lúc vừa học cũng như vừa tu. Đại khái là con vẫn giữ căn bản là trong ba cái luyện thân hành đó, như là Định Niệm hơi thở, hai là tại vì thân hành như thế khi con tu về đi kinh hành thế nào thì thao tác thì con đều đã thành thục. Hôm nào con cũng làm chung nhưng mà con nặng về cái Định Niệm Hơi Thở hơn.

Đó, thì tất cả cái pháp đó thì con muốn như là con thấy an rồi, nhưng mà con cũng nhiếp phục được cái tâm thì cái tâm nó không phóng khởi nữa, nó rất yên tịnh, không hiểu sao cái lúc đó thì con kết hợp với cái pháp cuối cùng con viết ở trong trung tâm tờ giấy đấy thì có được hay không? Con kính thưa Thầy.

(27:40) Trưởng lão: Con kết hợp như thế nào? Con tu như vậy tức là con tu theo cái pháp ấy con. (Dạ) Con tu theo cái pháp Thọ Bát Quan Trai?

Phật tử 6: Dạ, con xin Thầy, Thầy cho phép con ạ. Là đề mục thứ ba đấy ạ.

Trưởng lão: Đây hả con? (Dạ) Tu tập nhiếp tâm trên thân hành, nghĩa là con nhiếp tâm ở trong ba mươi phút mà ba cái hành động, hơi thở rồi đưa tay ra vô và bước đi. Cái này chỉ có nhiếp tâm trong ba cái pháp này nó chỉ là một pháp mà thôi. Cho nên ở đây coi như là cái hơi thở của con sử dụng mà tu tập thì cũng giống như cánh tay đưa ra vô. Cánh tay đưa ra vô thì cũng giống như bước đi, hồi nãy Thầy đã nói. Một khi mà tu nó chuyên rồi đó, thì bây giờ cái hơi thở là con phải ôm chặt hơi thở, chứ không có thay đổi mấy pháp kia. Nó không có luân phiên nhau như vậy được mà chỉ chuyên môn.

Nghĩa là nhiếp hơi thở là hơi thở, mà nếu mà nhiếp cánh tay là cánh tay, chứ không có nhiếp hơi thở nữa, con hiểu không? Bởi vì nó đây là cái lớp chuyên để mà chúng ta đi vào những cái định lực, đi vào luyện những cái thần lực. Nó đã chuyên để mà đi vào cho cái thời gian nó thu ngắn lại. Nó không phải là còn tu chung chung như là Thọ Bát Quan Trai. Coi như là bây giờ các con thay đổi hết cái pháp tu đó con. Hồi nào tới giờ mấy con là tu chung chung, tu các pháp như Thọ Bát Quan Trai. Trong cái tập Thọ Bát Quan Trai nó có bốn cái pháp tu phải không?

Các con tu pháp nào cũng chung chung, chung chung. Bây giờ nó chuyên môn rồi, nó chuyên đi sâu rồi. Nó lên đại học là nó học Bác sĩ là học Bác sĩ. Nó học Kiến Trúc sư là Kiến Trúc sư, mà nó học Luật sư là Luật sư. Chứ nó không có học hôm nay giờ này học Luật sư mà lát nữa nó học Bác sĩ thì không có được. Cho nên vì vậy nó chuyên vào một cái pháp. Cũng như bây giờ mấy con chuyên vào hơi thở là hơi thở, mà cái người mà dạy đi kinh hành là chuyên vào kinh hành, chứ không có tập hơi thở nữa.

Mà cái người mà dạy chuyên về cánh tay đưa ra vô là phải chuyên về cánh tay. Con hiểu bây giờ Thầy dạy đâu nó ra đó. Bây giờ là cái lớp chuyên môn rồi, cái lớp mà sắp sửa mấy con trở thành những bậc A-La-Hán. Mấy con nghe nó ghê gớm chứ gì, A-La-Hán là vô lậu chứ gì? Mà nó chuyên để dẫn mấy con vô lậu mà, thì nó phải nhanh chóng, nó phải mau. Nghĩa là cái lớp người ta nó có thể là bây giờ học bảy năm trở thành ông bác sĩ, thì ở đây ba năm người ta trở thành A-La-Hán, nó phải đạt chứ! Chứ không lẽ mà tu mà ngồi tu hoài, mà làm chúng sanh hoài sao? Con hiểu chưa?

(29:54) Cho nên bây giờ con chọn hơi thở là phải tu hơi thở thôi, chứ đừng có tu cái khác. Không có Thân Hành Niệm, thân hành gì nữa hết, ở đây là tu như vậy. Trừ ra con bị hôn trầm thùy miên thì các con sẽ, nếu mà bị hôn trầm thùy miên thì các con mới đi kinh hành để phá. Trong cái giờ đó mà tôi dùng cái hơi thở mà không được, mới thay đổi đi kinh hành. Mà đi kinh hành phá hôn trầm thùy miên là đi mười bước ngồi xuống hít thở năm hơi thở.

Cái phương pháp đó là cái phương pháp phá hôn trầm thùy miên. Chứ mà cứ đi hơi hơi, mà đi như vậy là đi cho có, đi vậy là cũng chưa có chuyên nhất để mà phá hôn trầm thùy miên, phải không? Mấy con nhớ chưa? Cho nên bây giờ đó về hơi thở con thấy không rối loạn, ôm hơi thở mà tu cho Thầy. Ôm cho chặt hơi thở, một hơi thở thôi để nhiếp tâm và an trú cho được trong hơi thở rồi mới đi pháp khác, rồi Thầy sẽ dạy các pháp khác. Bởi vì đạt kết quả này rồi, mới tới các pháp khác, chứ không thể mà tu chung chung nữa.

Phật tử 6: Con kính thưa Thầy, hơi thở là con lại thấy con nhiếp phục được rồi, nhưng mà con muốn ngoài những cái đấy ra, riêng pháp thì con bây giờ là hôm nhiều con nghĩ là ngồi nó phí thời gian thì con đi thêm pháp, thì con tu tập thêm…​

Trưởng lão: Không được, phải nghỉ là nghỉ chứ không sợ phí thời gian. Đã Thầy nói cho ngủ (Dạ) thì cứ ngủ chứ không có sợ phí gì hết. Mai mốt đây nó tăng lên đây, rồi nó còn thời gian đâu mà nó ngủ nữa, phải không? Ở đây người ta chuyên mà (Dạ) Rồi, có gì? Nói đi con.

Phật tử 7: Con kính thưa Thầy, con cũng chuyên về cái pháp Định Niệm Hơi Thở tức là mỗi lần con đi ba mươi phút ạ?

Trưởng lão: Rồi! Được rồi! Con lấy hơi thở mà tu tập, rồi Thầy còn kiểm tra lại. Tốt thì tăng lên, mà không tốt thì coi như là cho ở lại, chứ không có gì. Con?

(31:36) Phật tử 8: Mô Phật. Kính bạch Thầy, hôm nay con tu tập cũng theo cái đó, cứ tu nửa tiếng, con ngồi nửa tiếng rồi con thấy nhẹ nhõm con đứng dậy con đi. Con đi thì chừng hai chục phút thì con ngồi xuống lại, thí dụ như là con đưa tay ra (31:53)…​ Bữa nay Thầy dạy cái pháp môn…​

Trưởng lão: Rồi, cứ vậy. Coi như mình xả ra đó (Dạ) và mình đi. Mình đi chơi vậy chứ không có tu gì hết. Đi coi như người vô sự đó, để rồi tập lại một phút cho có chất lượng. Có gì không con?

6- RÈN NGHỊ LỰC NHIỆT TÂM TU ĐÚNG KHẢ NĂNG

(32:08) Phật tử 9: Thưa Thầy con buồn ngủ thì con cứ đi chơi chơi vậy thôi nhưng vẫn bị chìm, bây giờ con buồn ngủ thì con cũng đi, đi đứng làm việc hay là…​

Trưởng lão: Đi cái pháp mà rèn luyện nghị lực tức là cái pháp đó đi mười bước, ngồi xuống hít thở năm hơi thở. Rồi đứng dậy đi mười bước, ngồi xuống hít thở năm hơi thở. Cứ như vậy chừng nào không còn hôn trầm thùy miên. Đi cho suốt ba mươi phút.

Phật tử 9: Thưa Thầy, lâu nay như con thì con buồn ngủ con đứng dậy con đi đi như vậy là sai à?

Trưởng lão: Đi như vậy là đi lười biếng, không dám ngồi, bây giờ sửa lại cho nó đúng. Trong khi mà đi kinh hành mà nhiếp tâm có niệm, còn niệm xen vào thì con sẽ đi kinh hành mười bước ngồi xuống hít thở năm hơi thở. Thì mười bước phải nhắc tâm hẳn hòi dẫn: “Chân trái bước”, thì chân trái bước; “Chân mặt, bước” thì chân mặt bước. Cho đến khi đúng mười bước thì ngồi xuống hít thở nhắc: “Hít vô tôi biết tôi hít vô, thở ra tôi biết tôi thở ra”, hít- thở, hít – thở đúng năm hơi thở đứng dậy.

Tập luyện như vậy là sẽ không có niệm khởi. Cho nên vì vậy đó, tập như vậy đi kinh hành không bao giờ có niệm khởi, mà tập cho rất kỹ, rất nhiệt tâm. Trong cái thời gian mà cái khả năng mà nhiếp như vậy, thì con nên tập từ một phút cao lắm là năm phút, không được tu hơn. Vì tu hơn thì mấy con sẽ thấy nhiếp không được là cái sức, cái khả năng, cái sức của mình nó sẽ kém đi. Cái năng lực của mình nó sẽ kém đi thì cái vọng tưởng nó sẽ đánh vào. Mặc dù là mình hết sức mình, chứ không phải là không hết sức. Nhưng chỉ khoảng, nếu mà được một phút thì mình tập cho thuần một phút, rồi tăng lên hai phút.

Mà nếu được năm phút thì tu cho được, trọn vẹn trong những thời gian tu thì phải năm phút hoàn toàn không có niệm. Thì tu như vậy, thì cái kết quả nó sẽ tốt đẹp được. Sau này thì sẽ đi vào cái sự chuyên của nó rất dễ dàng, phải không? Con nhớ tu tập như vậy, còn tất cả các pháp khác đều dẹp đi, đừng có tu tập nữa. Đây là chuyên một pháp thôi, một pháp nhiếp tâm cho được. Chừng nào nhiếp được pháp này rồi, thì muốn nhiếp pháp khác thì nhiếp.

(34:11) Về cái phần con mà Thầy dạy cho tu tập Tứ Niệm Xứ thì nó rất dễ, con tu khỏe rồi. Bây giờ tu Tứ Niệm Xứ là coi như là tu sung sướng nhất đó, ngồi chơi chứ có làm gì đâu! Cho nên đâu có nhiếp tâm đâu mà sợ, mà đâu có tác ý đâu mà lo nó lẩm nhẩm, phải không? Cho nên vì vậy con chỉ tác ý một lần “Tâm thanh thản, an lạc, vô sự”, ngồi chơi. “Mày không có niệm gì khởi trong tâm tao được hết, ở đây là phải thanh thản – an lạc – vô sự, chỗ này là cái chỗ thanh thản – an lạc – vô sự”, con nhắc tâm con vậy. Nhớ cái câu nói của Thầy không? Bảo cái tâm của con thanh thản – an lạc – vô sự rồi cứ ngồi chơi, phải không?

“Ngồi chơi ba mươi phút nhe, mà nếu mà mày còn niệm thì tao bắt cúi xuống, mà tao lấy cây tao đánh”, thì nó hoảng sợ, nó không có niệm con nữa. Thì do đó con ngồi chơi sung sướng, ai tu gì mệt, phải không? Đi kinh hành đứng lên ngồi xuống quá mệt. Còn con là người rất khỏe, ngồi ở trên ghế thòng chân như thế này, trời đất ơi! Như là ông vua, có gì đâu! Con nên tu vậy đi, thì con sẽ giải thoát hoàn toàn. Làm vua mà tâm bất động – thanh thản – an lạc – vô sự, mà không có lo triều đại gì hết, thì không phải ông vua sướng sao, có phải không?

Ông vua ngon lành! Cho nên vì vậy mà con tu rất là khỏe, khỏe hơn mọi người này. Mọi người này còn phải nhắc tới nhắc lui “Tâm bất động – thanh thản – an lạc – vô sự, tâm bất động – thanh thản – an lạc – vô sự”, còn con khỏi nhắc, phải không? Bởi vì nhắc thì con sẽ nhắc hoài, nó thành ra nó quen miệng con, thì con sẽ bị bệnh nhắc, chứ nó không phải là còn tác ý nữa. Cho nên bây giờ nhắc một lần thôi, mà nhắc rất kỹ. Bảo nó thanh thản an lạc vô sự, rồi ngồi đó suốt ba mươi phút, nhớ không? (Dạ)

Rồi! Mà nếu mà nó còn niệm thì rầy nó, tác ý nó, bảo “Dừng lại, từ đây về sau phải ba mươi phút không có niệm gì vào trong này được. Bây giờ đây là cái giờ phút thứ hai phải giữ gìn trọn vẹn, mày phải tự động chứ tao không có giữ cho mày đâu”. Bảo nó như vậy, rồi tự nó, nó giữ cho con. Mà con như vậy thì nó tự nó giữ, thì con sẽ bất động. Chỉ có con tu vậy được, chứ mấy người này tu vậy nó loạn thần kinh hết. Nghĩa là vọng tưởng nó xen vô xen ra, còn con thì nó không xen đó. Tại vì con là cái đặc tướng của con rồi. Con hiểu không?

(36:14) Cho nên mấy người kia tu là vọng tưởng nó ra vô, nó thành ra nó loạn thần kinh. Còn con tại vì cái đặc tướng của con, cái bản thân của con, mà nếu mà tác ý thì con cứ lẩm nhẩm tác hoài, thành ra nó động. Cho nên vì vậy bây giờ mình tác một lần thôi, rồi mình ngồi yên lặng thì nó sẽ bớt động, tại vì cái đặc tướng của con vậy. Cho nên vì vậy mấy con thấy mọi người tu một cách chứ không phải là người nào tu giống người nào. Mấy con đừng có theo cô Hòa mà mấy con tu thì mấy con sai đó, chứ không phải không đâu.

Người ta tu kiểu của người ta, cái đặc tướng của người ta, cái đầu óc của người ta. Người ta tu như vậy, người ta bảo nó nghe vậy. Còn mấy con bảo nó không nghe đâu mà nó sanh vọng tưởng, cho nên hiểu chưa? Rồi phải không? Rồi bây giờ phần mấy con hỏi Thầy. Phần con thì cứ nhớ ôm cái pháp đó mà tu đi. Rồi sau này, rồi có cái gì thì trình cho Thầy. Còn cô Ánh, hỏi Thầy đi, rồi, có gì không con?

(37:08) Phật tử Ánh: Con thưa Thầy, cái thân con nó mệt vì con đi kinh hành nhiều thì nó mệt, con ngồi xuống con đưa tay ra đưa tay vô.

Trưởng lão: Được, không có sao hết. Tùy theo cái đặc tướng, cái thân bệnh của con mà có lúc thì con dùng đi kinh hành. Nhưng mà đi vừa phải nó thôi, rồi con ngồi xuống. Con sử dụng cái bước đi của con bằng cái cánh tay đưa ra đưa vô, mà con không sử dụng hơi thở. Bởi vì hơi thở nó sẽ rối loạn con, con hiểu không? Đó, như vậy là con sẽ tu tập được chứ không có gì! Rồi, hết rồi phải không các con. Bây giờ thôi về, tối. Cái gì nữa.

Phật tử 11: Thưa Thầy con hỏi ạ. (Rồi, rồi) Con kính thưa Thầy, coi như là con nhiếp phục được tâm rồi, con đi dạo rồi thì bây giờ chúng con có thể đi lại một phút để mình nhiếp phục mình trở lên không ạ?

Trưởng lão: Không! Hễ mà nhiếp được rồi thì cứ tăng lên luôn chứ không có nhiếp trở lại một phút nữa. (Dạ, tăng lên…​) Nghĩa là chất lượng đã đạt được (Dạ! Tăng lên ba mươi, bốn mươi phút) Tăng lên ba mươi ở đó Thầy sẽ dạy pháp khác. (Dạ) Rồi từ đó cái pháp khác, nó sẽ giữ cái tâm trạng thái khác, chứ nó không phải ở trong cái hơi thở nữa con. Nghĩa là có Thầy dạy mà, lần lượt rồi sẽ tăng lên. Mà tăng lên đúng theo cái pháp này, từ pháp này chuyển lên cái pháp khác.

Trong Phật pháp nó có Ba mươi bảy cái phẩm trợ đạo. Mà Ba mươi bảy cái phẩm trợ đạo, tức là Ba mươi bảy pháp tu tập. Cho nên mấy con mới có tu một pháp, còn Ba mươi bảy pháp lận. Tức là còn Ba mươi sáu pháp nữa chưa tu, các con thấy chưa? Còn nhiều lắm chứ không phải ít đâu, bây giờ lo tu đi. Thầy bây giờ Thầy chuẩn bị Thầy về, tối rồi.

HẾT BĂNG

Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 12)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.