ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ, SỐNG KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH, KHỔ NGƯỜI VÀ KHỔ CHÚNG SANH TÂM BẤT ĐỘNG - THANH THẢN - AN LẠC - VÔ SỰ
Danh mục trang

Nghiệp và phương pháp chuyển nghiệp

Nghiệp và phương pháp chuyển nghiệp

NGHIỆP VÀ PHƯƠNG PHÁP CHUYỂN NGHIỆP

Trưởng lão Thích thông Lạc

Pháp âm gốc: Sư Phước Nhẫn vấn đạo Thiền định 03

Người nghe: Tu sinh

Thời gian: 2000

Thời lượng: [01:25:31]

Trích đoạn: [01:00:28 – 01:10:39]

 

Sư Phước Nhẫn: Câu hỏi số 3 của con đó là vấn đề nghiệp. Cái này cũng là vấn đề mà nó, nhiều người bàn đó Thầy.

Trưởng lão: Ừ.

Sư Phước Nhẫn: Thứ nhất xin Thầy định nghĩa nghiệp là gì? Thứ nhì, người ta nói tu là chuyển nghiệp, nhưng mà tu chuyển nghiệp là chuyển làm sao? Cũng như quét sân, không chỉ cây chổi, quét không được. Vậy làm sao tu?

Trưởng lão: Bởi vì chuyển nghiệp mà họ chỉ nói bằng cái danh từ, bởi vì chuyển nghiệp nó phải có những cái pháp chuyển, chứ nó không phải là không có cái pháp chuyển mà chuyển được.

Sư Phước Nhẫn: Cũng như ba cái này, bao nhiêu người con thấy cũng tội nghiệp cho người ta. Ta nói tu là chuyển nghiệp, cái bắt đầu họ vô chùa, họ làm công quả, họ quét sân, cái họ đi bố thí, họ nói vậy là chuyển nghiệp. Đó là con thấy cũng hơi kẹt vấn đề đó. Cho nên ngày hôm nay con muốn Thầy, thứ nhất là định nghĩa nghiệp là gì?

Trưởng lão: Bây giờ, đức Phật đã có định nghĩa nghiệp như thế này rất rõ ràng. Đức Phật nói rằng: ý nghiệp, khẩu nghiệp, thân nghiệp. Có không?

Sư Phước Nhẫn: Có.

Trưởng lão: Vậy thì ý nghiệp, khẩu nghiệp, thân nghiệp để xác định cho nó là ý hành, khẩu hành, thân hành. Vì cái hành động của nó, nó tạo thành cái nghiệp, nó không phải là gì khác hơn hết.

Cho nên cái mục đích mà cái người tu mà Thân Hành Niệm đó, là họ tu để cái ý thức họ làm chủ cái nghiệp của họ, làm chủ cái hành động của nó. Thân Hành Niệm là tu tập trên cái thân hành của nó chứ gì? Mà cái ý phải làm chủ cái hành động của nó, tức là làm chủ cái nghiệp của nó. Như vậy Thầy xác định đã rõ nghĩa chưa? Cho nên vì vậy gọi là chuyển nghiệp.

Còn nếu mình không làm chủ thì không chuyển nghiệp. Hầu hết là mình làm theo nghiệp, chứ không phải là mình làm chủ nghiệp. Còn cái người tu, người ta tập Thân Hành Niệm rồi người ta thấm thấy rõ ràng là cái hành động của mình, nó phải đi sau cái ý thức của mình. Cho nên đó là mình chuyển nghiệp. Đúng chưa? Cho nên vì vậy mà luôn luôn ở trong tầm thiện, chứ không có ở tầm ác được. Nó chuyển hết nghiệp rồi.

Cho nên trong cái cuộc đời tu, cái người tu đúng đó, Thân Hành Niệm rồi, người ta hiểu được như vậy đó, thì người ta sẽ chuyển hết cái nghiệp khổ người ta, người ta không còn khổ nữa, tâm hồn người ta thanh thản, tâm bất động rồi. Chính cái pháp Thân Hành Niệm nó mới dạy chúng ta nhập Bất Động Tâm Định. Đó là chuyển hết nghiệp. Thấy chưa? Thấy rõ chưa? Nó ngay phương pháp chuyển nghiệp.

Cho nên ai nói mà tu chứng rồi mà còn bị nghiệp như ông Mục Kiền Liên rồi đó thì, đã còn nghiệp phải trả, chứng quả A La Hán mà không chuyển nghiệp, Thầy nói là sai. Trong cái bài tập Thân Hành Niệm là chúng ta đã từng làm chủ cái nghiệp của chúng ta rồi chứ gì? Nghiệp là thân hành, ý hành, khẩu hành chứ gì? Ý nghiệp, khẩu nghiệp, thân nghiệp chứ gì? Thì đó là cái hành động của nó chứ gì? Vậy thì cái người tu Thân Hành Niệm này là tức làm chủ từng cái hành động của người ta, làm sao người ta còn nghiệp? Có đúng không? Cái bài Thân Hành Niệm đã xác định rất rõ ràng, nó chuyển hết cái nghiệp. Cho nên vì vậy mà cuối cùng Bảy Giác Chi nó xuất hiện ra, nó mới làm chủ sanh tử, chấm dứt luân hồi. Thấy cái chỗ đó chưa? Cái pháp, cái mấu chốt của đức Phật là chỗ đó đó.

Sư Phước Nhẫn: Con cũng hiểu là mình dựa vào ý căn để mình làm chủ các hành động, như vậy gọi là chuyển nghiệp. Đó, còn người khác thì họ không hiểu vậy, họ nói cũng như mình đi làm phước, làm lành, quét sân chùa, như làm công quả đó là chuyển nghiệp. Vì cái nghiệp họ xấu đó, họ làm vậy họ tạo phước. Nên nó khác ý.

Trưởng lão: Cái đó là họ tạo cái phước hữu lậu, chứ không phải chuyển nghiệp. Cái nghiệp họ là còn cũ, nhưng mà tạo thêm cái phước này để mà họ hưởng cái “lậu hoặc” thêm, chứ không phải là cái gì hết, cho nên luôn luôn còn. Còn cái chuyển nghiệp đó, là người ta phước vô lậu rồi, cho nên nó không còn “lậu hoặc” nữa.

Sư Phước Nhẫn: Thành ra cái này nó là cái cốt lõi, chứ còn nhiều người viết bài tu là chuyển nghiệp, con thấy nó không có đi sâu vô gốc.

Trưởng lão: Cái đó sai.

Sư Phước Nhẫn: Rồi có một cái nữa là nghiệp, con hỏi Thầy, nghiệp là gì? Tại vì nhiều người định nghĩa nghiệp nhiều kiểu. Cũng như nói nghiệp là thói quen, đó là một cái. Còn như nghiệp đó là họ nói là cái này do nhiều đời nhiều kiếp mình tạo ra cái nhân, giờ mình hưởng cái quả, cái quả đó cũng là cái nghiệp. Đó cho nên con muốn Thầy định nghĩa cái nghiệp như thế nào cho nó chính xác, mình chuyển nó mới được.

Trưởng lão: Cái nghiệp, phải nói rằng, để cho nó rõ được cái nghĩa của cái chữ nghiệp của nó đó, là như thế này. Khi mà một cái hành động lần đầu tiên thì nó mới bắt đầu, nó là cái nhân. Cái hành động thứ hai thì nó tiếp tục một cái nhân thứ hai, rồi hành động thứ ba gọi cái đó là gọi là cái danh từ gọi là huân, huân nghiệp.

Cũng như bây giờ, lần đầu tiên đó mà mình chất chứa vô đó. Lần đầu tiên người ta mới chọc mình, mình có sân có một cái thôi, rồi cái đó là cái nhân của mình thôi, nó chưa có thành cái nghiệp đâu. Cái thứ hai, thứ ba mình huân riết nó mới thành một cái lực của nó, cái lực của nó mới gọi là cái nghiệp. Thầy muốn nói ở đây, tới khi mà nó đã thành cái thói quen rồi đó, thì cái thói quen rồi nó mới thành nghiệp.

Cũng như bây giờ Thầy mới uống ly rượu đầu tiên, thì Thầy chưa có quen đâu, cho nên nó Thầy có thể Thầy bỏ nó dễ dàng lắm, Thầy thấy đắng quá, thôi không cần uống nữa. Một ly rượu đầu tiên chưa thấm Thầy được cái gì đâu. Nhưng mà Thầy uống ly thứ hai, ly thứ ba, thứ tư, thứ năm nó huân rồi, bây giờ Thầy bỏ là vấn đề khó. Mà cái nghiệp là cái bỏ rất khó, là cái nghiệp.

Cũng như bây giờ tham, sân, si là nó gọi là nghiệp tham, sân, si của mình đó, là khó bỏ, là tại vì mình huân quá nhiều rồi, bây giờ nó thành cái lực. Cho nên nói nghiệp, tức là người ta còn nói là nghiệp lực. Phải hiểu chỗ đó.

Còn bây giờ mà tôi mới hành động, một hành động đầu tiên thì không thể nói nó là nghiệp được, nó không tạo cho tôi được cái gì khổ đâu. Cũng như bây giờ tôi cầm điếu thuốc tôi hút chơi, một lần đầu tiên tôi chưa ghiền đâu. Nhưng mà lần thứ hai coi chừng, lần thứ ba, thứ tư coi chừng đó tôi sẽ bị ghiền đó, nó huân gọi là huân nghiệp.

Cho nên cái nghiệp thì chúng ta phải nói có cái thời gian huân nó, chứ còn nếu mà nói cái nghiệp mà một lần đầu tiên mà nói nó cái thành nghiệp, không thành. Nó mới chỉ có thân hành thôi, hay là khẩu hành, ý hành chúng ta chưa phải, là một đầu tiên. Nhưng mà thân hành, khẩu hành nhiều lần thì nó thành nghiệp thật. Nghiệp nó sẽ dẫn mình đi, nó dẫn mình đi trong cái ham mê, trong cái thích thú, trong cái dục lạc của nó. Đó là cái nghiệp, gọi là nghiệp dẫn đi luân hồi đó. Đó là nó theo cái thói quen đó mà nó dẫn mình đi vào cái sự đau khổ, cho nên gọi là nghiệp dẫn đi luân hồi.

Thì trong khi định nghĩa chữ nghiệp, thì chúng ta phải hiểu rằng nhiều lần trong cái hành động ý, khẩu và thân của chúng ta mà tạo thành cái nghiệp, chứ không phải trong một lần. Thì người ta nói thói quen đúng đó. Cái thói quen là nghiệp, nghiệp là thói quen thì đúng. Nhưng mà mình phải hiểu cho nó rõ ràng là huân nhiều cái hành động, thì nó mới trở thành cái lực, nếu quá nhiều thì cái lực nó quá mạnh. Cái đó gọi là nghiệp.

Sư Phước Nhẫn: Thì bình thường con thấy cái thân mình thường thường nó hoạt động theo cái thói quen, theo thói quen của nó. Rồi mình dùng cái ý căn để mình làm chủ cái thói quen đó, như vậy gọi là chuyển nghiệp.

Trưởng lão: Chuyển. Đó. Mình vơi lần, vơi lần cho cái hành động của mình càng ngày nó càng ở trong thiện, mà nó chuyển cái ác đi, nó làm cho mình thoát khổ. Đó gọi là…​

Sư Phước Nhẫn: Như vậy muốn chuyển nghiệp là phải làm chủ các cái hành động của mình?

Trưởng lão: Làm chủ các hành động.

Sư Phước Nhẫn: Làm chủ các thói quen của mình?

Trưởng lão: Ừ. Đó vậy đó.

Sư Phước Nhẫn: Như vậy mới là chuyển nghiệp?

Trưởng lão: Chuyển nghiệp.

Sư Phước Nhẫn: Nó mới chính xác. Con nghĩ chính xác tức là mình đi làm phước, làm này, làm kia đó đâu phải là chuyển nghiệp.

Trưởng lão: Không phải đâu, làm phước đó là mình tạo cái phước hữu lậu.

Sư Phước Nhẫn: Bởi vì có cái ý vầy, thành ra nói bây giờ, thí dụ mình sanh ra, cái mình ở trong cái nhà nghèo, mình sanh ra mình ở trong cái nhà giàu, rồi nói tại cái nghiệp. Hồi đó mình làm đó, mình giờ mình hưởng.

Trưởng lão: Ừ.

Sư Phước Nhẫn: Đó. Thành ra bây giờ thì họ nói cái đó là bây giờ mình nghèo đi, thành ra mình bị cái nghiệp, mình hễ đi quét sân, quét rác, đi làm công quả rồi mai mốt mình giàu.

Trưởng lão: Mình giàu…​

Sư Phước Nhẫn: Nó đâu có liên quan đến nghiệp này không?.

Trưởng lão: Không phải, cái nghiệp đó, cái nghiệp khổ. Mình huân cái đó để mình lọt trong cái nhà giàu, lọt trong nhà giàu đó để mà thọ lấy những cái khổ của nhà giàu, chứ đâu phải nhà giàu mà hết khổ. Người ta hiểu rằng cái giàu là sướng khi mình ở trong cái nghèo, mình nhìn cái giàu là sung sướng. Nhưng mà sự thật lọt ở trong cái nhà giàu rồi, sự thật nhà giàu không sung sướng đâu, cũng còn khổ hà.

Đức Phật là vua kia mà, còn bỏ ngai vàng mà đi tu. Thì thử nghĩ tạo cái phước, mà bây giờ mà đi làm như vậy để cho cái phước hữu lậu, cho nó cao vời vợi vậy, nó có hạnh phúc ở chỗ nào không? Người ta làm vua kia mà người ta còn thấy người ta bỏ, còn mình bây giờ đi cào nó để hốt ba cái này vô để mà làm giàu, để kiếp này tôi nghèo, kiếp sau tôi sanh vô nhà giàu, tôi đã hưởng của này cho nó sung sướng. Mấy cái người này mới là người ngu nhất. Càng giàu càng khổ nhất, chớ đừng có nói sung sướng, bởi vì đó là cái phước hữu lậu người ta.

Bây giờ Thầy đặt thành vấn đề để cho thấy. Thí dụ như một vị Hòa thượng ở trong hàng giáo phẩm của chúng ta, bây giờ được đệ tử, được Phật tử, được người uy tín này kia, tôn xưng này kia, thì cái ông này có được giải thoát không? Bằng một vị tu sĩ ở trong rừng? Đâu có giải thoát được. Ông này đau này thì đệ tử này đến khóc, đến lôi, đến mời đi bệnh viện này kia, khổ sở. Còn ở trong rừng ông này ông tu, ông đau bệnh thì ông dùng thiền định ông đẩy lui, không ai quấy rầy ông chút nào hết. Thì cái người này là vô lậu mà cái người kia là hữu lậu rồi. Được người hầu kẻ hạ, mà người hầu kẻ hạ có để họ yên không? Đó mình so sánh như vậy là biết mình đi tạo chi một cái thêm những cái hữu lậu cho đau khổ này. Giàu đâu phải là hạnh phúc đâu.

Sư Phước Nhẫn: Thành ra chỉ cách tu là chuyển nghiệp mà họ chỉ ba cái lòng vòng đó…​

Trưởng lão: Ba cái lòng vòng để chuyển cái khổ thêm, chứ đâu có phải là chuyển nghiệp.

Sư Phước Nhẫn: Thành ra mấy hành giả họ không biết, họ cứ đi lún lún vô hoài.

Trưởng lão: Ừ, lún vô, lún vô hoài. Thành ra tạo bây giờ hầu hết là Phật tử chúng ta đều bị lún vô. Từ cái nghiệp nghèo để tạo thành cái nghiệp giàu. Nghiệp giàu đâu phải là phước vô lậu đâu, nó là hữu lậu mà. Nó càng giàu nó lại càng khổ, chứ đâu phải là sung sướng.

Sư Phước Nhẫn: Thấy đầy đủ quá, người ta có xe mình cũng có xe, thực tế thì nó rõ ràng.

Trưởng lão: Thực tế thì nó rõ ràng đó. Nhưng mà cứ nhìn lại thì trong cái tâm trạng của cái người giàu đó, họ chưa hết. Bây giờ cái người mà không xe này, họ đi ít cái xe mà tai nạn giao thông. Còn cái người giàu này họ có xe, coi chừng tai nạn giao thông xảy ra. Một cái mất mát mà cũng là đau khổ rồi. Họ còn đau khổ hơn nhiều cái người nghèo nữa. Khi mình suy tư, mình nghĩ thì mình mới thấy được. Còn không suy tư, tức là ở trong tà kiến thì thấy hạnh phúc thiệt. Nhưng mà trong Chánh Kiến rồi thì thấy cái này không hạnh phúc đâu.

Bởi vì đức Phật dạy Bát Chánh Đạo mà Chánh Kiến, Chánh Tư Duy. Nếu mà Chánh Kiến, Chánh Tư Duy đúng thì người ta đâu có ham cái xe. Nên người mà tà kiến, tà tư duy mới ham cái xe, cũng như người mà ham chùa to, Phật lớn, cũng như người không ham chùa to, Phật lớn thì hai người này người nào tà kiến, người nào chánh kiến, chúng ta biết. Đó là những cái mà xác định được để mà chúng ta không khéo, mà chúng ta chuyển nghiệp mà lại chúng ta lại huân thêm nghiệp, chứ không phải là chuyển nghiệp.


Chia sẻ trang này
(Số lượt xem bài: 303)

THÔNG TIN

CHÁNH PHẬT PHÁP NGUYÊN THỦY

[ Trang bảo tồn sách và các bài pháp của Trưởng lão Thích Thông Lạc ]

Website: chanhphatphap.com/net/org

Email: chanhphatphapnguyenthuy@gmail.com

___

* Nguồn tư liệu trong trang này được tổng hợp từ các trang liên kết chánh pháp trên cơ sở bảo tồn nguyên gốc lời dạy của Đức Trưởng lão Thích Thông Lạc.